Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 49: Gia đình hội ngộ.
Ông Cường coi như kh nghe câu hỏi của con gái mà trực tiếp vào phòng ngồi xuống sofa, phía sau là hai mẹ con bà Thuý Hằng, Châu Thuỷ Tiên nhếch mép kênh kiệu liếc Tú Lâm một cái. Khi mọi đã an vị trên ghế sofa, ánh mắt khinh thường của bà Hằng chằm chằm Tú Lâm sau đó trượt xuống bụng dưới của cô, giọng ệu bén nhọn như kim đ.â.m vào khác của bà lúc nào cũng như thế.
"Kh biết cô m.a.n.g t.h.a.i với tên khốn nào lại tự nhận là con của chủ tịch tập đoàn Dương Thị, cô lại , làm so sánh được với Thuỷ Tiên, cái gì cũng tốt, tại Dương Dương lại kh chọn Thuỷ Tiên mà lại chọn cô, cô thì gì tốt chứ?"
"Ai nói kh thể m.a.n.g t.h.a.i con của chủ tịch tập đoàn Dương Thị? Nếu m.a.n.g t.h.a.i thì nhất định là con của ta." Tú Lâm mỉm cười quay đầu Cường, "Nhưng của ta thì cũng tốt, kh?"
“Nếu ều đó là sự thật thì tốt! Còn kh thì..." Ông Cường nghiêm giọng.
"Nếu kh thì ?" Một giọng nam trầm trầm quen thuộc đột nhiên từ hướng cửa truyền đến.
Tú Lâm ngạc nhiên quay đầu, cô ngơ ngác khi th đang bước vào nhà là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị. Dương Khôi hiện tại đang đứng trước mặt cô, ta khoác trên chiếc áo khoác da màu đen khiến cho vóc dáng còn cao hơn thường ngày, gần bằng chiều cao của khung cửa. Dương Khôi bình tĩnh mỉm cười đứng bên cạnh Tú Lâm, vươn tay nhẹ nhàng ôm l bờ vai phụ nữ cúi đầu cô, ánh mắt dịu dàng và giọng nói chút cưng chiều.
“Bộ dạng của em khi bị khác bắt nạt là như thế này ? Ai làm em kh vui thể nói với ?”
Tú Lâm lắc đầu, “Kh ai cả, nhưng lại tới đây?”
Bên ngoài đầy phóng viên, thật kh biết một dễ bị chú ý như ta làm lại thể tránh được phóng viên mà lên đây, hay là… Thật ra Dương Khôi kh tránh phóng viên mà là các phóng viên đó tránh ta. Họ kh muốn khi l tin xong thì sáng ngày hôm sau lại bị đuổi khỏi toà soạn. Chủ tịch Dương là một thù tất báo, ta xấu tính thế, làm thể bỏ qua cho dám chặn đường đặt câu hỏi lung tung.
Mẹ con bà Thuý Hằng và Bá Cường đều kh ngờ Dương Khôi lại xuất hiện đột ngột như vậy. Bầu kh khí trong phòng đột nhiên trở nên chút khó xử.
Tú Lâm muốn đẩy bàn tay của Dương Khôi ra để giữ khoảng cách với nhưng kh đẩy được, bàn tay bàn cứ siết chặt bả vai cô. Buồn bực, Tú Lâm nói với bà Hằng và Cường, "Chúng quen biết nhau chưa đủ lâu để thể trở thành yêu, và cũng kh m.a.n.g t.h.a.i con của chủ tịch Dương. Về mối quan hệ của Dương với Thuỷ Tiên chuyện đó kh liên quan gì đến . Nói như vậy thì chắc mọi đã hiểu rõ nhỉ. Đây là nhà riêng của , nếu mọi làm ẩm ỉ ở đây sẽ gọi ện báo cảnh sát.”
Bà Thuý Hằng đứng phất dậy Tú Lâm, "Cô bây giờ bản lĩnh quá nhỉ, ngay cả ba ruột và mẹ kế này cũng muốn đuổi. Ông à, đứa con gái ngoan mà nuôi nấng hơn hai mươi năm ..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà Thuý Hằng nói chưa hết câu đã bị Tú Lâm kh chút suy nghĩ liền cắt ngang, “Dì à, chưa bao giờ thừa nhận dì là mẹ kế của , gọi một tiếng dì còn th khó chịu nữa là.”
“Mẹ kế?” Dương Khôi từ nãy đến giờ vẫn im lặng đột nhiên mở miệng, con ngươi đen như vực sâu kh đáy của rơi vào gương mặt của phụ nữ bên cạnh, chút khó hiểu. đã từng hỏi Tú Lâm về mối quan hệ giữa cô và Châu Thuỷ Tiên nhưng Tú Lâm kh nói gì. Ngay cả Đình Bảo ều tra viên cũng chỉ biết Châu Tú Lâm và Châu Thuỷ Tiên là hai chị em.
Mãi cho đến khi ánh mắt chạm vào đôi con ngươi sâu thẳm của Dương Khôi, Tú Lâm mới chợt nhớ tới lời ta hỏi vào ngày cô đến nhà ta. Trong một khoảnh khắc, Dương Khôi như hiểu ra ều gì, chỗ khác với vẻ áy náy, ánh mắt lúc này lại hướng về hai đang ngồi là bà Thuý Hằng và Cường.
Ông Cường trầm ngâm một lúc trước khi về phía Dương Khôi mở miệng, " Dương, Lâm Lâm từ nhỏ đã phóng khoáng nên nói năng thường kh kiềm chế..."
" hiểu tính tình của Lâm Lâm. Nếu cô và chú đã nói chuyện xong thì xin phép được nói chuyện riêng với cô ." Dương Khôi mở miệng nói.
Nhưng mà nói thế này là muốn đuổi , bất quá đây đâu là nhà của . Tú Lâm liếc mắt Dương Khôi một cái sau đó quay .
Ngay cả Châu Bá Cường, đã lăng lộn trên thương trường nhiều năm cũng nể mặt vị chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn Dương Thị bảy tám phần, nên kh còn cách nào khác ngoài việc gật đầu với Dương Khôi sau đó kéo bà Thuý Hằng và con gái về phía cửa. Châu Thuỷ Tiên còn muốn nói thêm nhưng cũng bị Cường liếc mắt nắm tay kéo . Ra đến cửa Dương Khôi đột nhiên ngăn bà Thuý Hằng lại.
"Đúng , cô à, việc xử lý con của như thế nào là việc của , vì vậy kh cần cô bận tâm, hy vọng cô đừng làm phiền Lâm Lâm nữa.”
Bà Thuý Hằng tức giận trừng mắt Tú Lâm nhưng kh dám nói gì. Ở cái thời đại mà tiền thì quyền, địa vị càng cao trọng lượng của lời nói càng sức mạnh. Cho nên đàn trẻ tuổi đang đứng trước mặt đây là một ví dụ ển hình về sự lớn mạnh của địa vị và dư thừa về tiền bạc, ít nhất thì gia đình Cường kh thể bị x.úc p.hạ.m đến ta. Họ vẫn luôn mong muốn con gái vào được nhà họ Dương mà.
Th Cường cùng vợ con đã ra ngoài, Dương Khôi quay đầu lại cô gái nhỏ đang đứng trước mặt , nhưng lại th Tú Lâm nhếch mép mỉm cười. Kh lúc này em nên trầm tư suy nghĩ cẩn thận giải thích với về tin đồn m.a.n.g t.h.a.i là như thế nào ? Tại em lại nở một nụ cười khiêu khích như vậy?
đàn dùng đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng dị thường chằm chằm Tú Lâm, nhíu mày kh vui hỏi, “Em cười cái gì?”
Tú Lâm càng cố gắng nhịn xuống khi nghe câu hỏi của Dương Khôi, nhưng trong nháy mắt cô kh thể kìm c.h.ế.t được nữa mà phá lên cười.
"Hahaha… Đừng hiểu lầm, kh ý gì cả, thật ra là do chưa từng th thái độ nghiêm túc của nên hơi buồn cười khi nghe nói chuyện với ba , và cách giận tím mặt nhưng kh thể nói được gì làm mắc cười. Lúc nãy thật sự ngầu đó, dễ thương hơn gương mặt cà chớn thường ngày nhiều lắm. Mà cái đáng nói là dì Hằng gọi là gì nhỉ?... Dương Dương, nghe giống dê dê… ”
Chưa có bình luận nào cho chương này.