Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng

Chương 472: Ngươi Còn Định Mê Muội Đến Bao Giờ?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

chuyện đều thu xếp thỏa, vợ chồng trẻ rốt cuộc cũng thể thở phào nhẹ nhõm.

Bữa tối, hai dùng ngay trong phòng, mời hai đứa nhỏ và hai vị trưởng bối cùng đến dùng cơm.

Trẻ con mười mấy tuổi đổi nhanh, mới hơn một tháng gặp, Hàn Mặc cao lớn hơn , từng cử chỉ hành động đều toát vẻ chững chạc. tin tẩu tử mang thai, liền vội vã đến bê ghế, sợ rằng La Vân Ỷ động tay chân.

Với hai vị lão nhân cũng cực kỳ cung kính, tự tay dìu Hàn lão phu nhân và Hàn lão gia an tọa.

“Cha, nương, hai thong thả một chút.”

Hai ông bà vui mừng đến mức khép miệng. Mất một đứa con trai thêm hai đứa con trai và một nàng dâu , cả nhà hòa thuận, phúc khí quả mồ mả tổ tiên bốc khói .

Hàn Dung thì đổi gì nhiều, chỉ khuôn mặt nhỏ thêm phần tròn trịa, càng thêm lanh lợi đáng yêu.

Cả nhà ăn trò chuyện, ai nấy đều chăm chú lắng Hàn Diệp kể chuyện chinh phạt man tộc, chẳng mấy chốc mà trời tối đen.

Hàn lão gia thức thời liền dậy :

“Giờ cũng còn sớm, cả ngày mệt nhọc , hai đứa nghỉ ngơi sớm .”

đó, đường xa mỏi mệt, chắc chắn rã rời , nghỉ ngơi , gì để mai hẵng .”

Lão phu nhân cũng tươi lên.

Hàn Mặc lập tức bế Hàn Dung lên:

“Chúng cũng về thôi, mai đến chơi với tẩu tử.”

Tuy Hàn Dung nỡ rời khỏi tẩu tử, cũng mơ hồ hiểu rằng tẩu tử nay khác , trong bụng tiểu bảo bảo, cần bảo vệ. Vì nàng đành vẫy tay chào La Vân Ỷ ngoan ngoãn rời .

A thu dọn bàn ăn, La Vân Ỷ liền trải chăn nệm cho Hàn Diệp.

tin nàng mang thai, Hàn Diệp cũng dám mạo phạm, chỉ nắm lấy tay nàng, hỏi chuyện nhà cửa.

La Vân Ỷ cũng giấu giếm, kể chuyện đêm giao thừa Hoàng thượng và công chúa đích đến nhà. Hàn Diệp chau mày một cái, chẳng mấy chốc liền giãn .

đưa mắt dịu dàng nàng, :

“Cũng , xem như một cái kết.”

La Vân Ỷ khẽ sững :

“Cái gì mà kết?”

Hàn Diệp vội :

“Ý ... chuyện giữa Cửu công chúa và Hàn Vân.”

La Vân Ỷ ồ một tiếng:

“Chuyện cứ yên tâm, Cửu công chúa chẳng qua chỉ nhất thời mê , bao lâu nữa sẽ nghĩ thông thôi.”

Hàn Diệp siết nhẹ bàn tay nàng, khẽ thở dài:

“Hy vọng .”

Nương tử quá mức nổi bật.

La Vân Ỷ kể cho chuyện Tô Ly Nhi, đứa trẻ khả năng nàng mua về chỉ để tranh sủng, Hàn Diệp khỏi nổi trận lôi đình.

“Tô Ly Nhi còn độc hơn cả mãnh hổ! Lý Thất còn dung túng cho ả, quỷ ám !”

“Nay dịp, sẽ khuyên nhủ Tiểu Thất. thấy cô nương Trân Châu cũng tệ, nếu thể gả cho Tiểu Thất thì mấy.”

dáng vẻ hứng thú nương tử, Hàn Diệp bật :

“Chẳng lẽ nương tử định chuyển sang làm bà mối ?”

La Vân Ỷ bật , nhẹ đánh một cái:

“Nhà chúng bao nhiêu sản nghiệp như , làm bà mối gì chứ!”

đó nàng kể việc Đổng Tửu khai trương thêm hai tửu lâu, Hàn Diệp xong khỏi giơ ngón cái:

“Nương tử quả thật giỏi giang. Nếu ngày giáng chức, e trông cậy nàng nuôi sống .”

La Vân Ỷ hào sảng :

thành vấn đề.”

nàng mày mắt cong cong, Hàn Diệp nhịn nữa, liền giang tay kéo nàng lòng.

tiếng tim đập mạnh mẽ Hàn Diệp, chẳng mấy chốc La Vân Ỷ chìm giấc ngủ.

Khi nàng tỉnh dậy, Hàn Diệp dậy từ lâu.

La Vân Ỷ cứ ngỡ cung, nhổm dậy liền thấy Hàn Diệp bưng một chậu nước ấm bước .

Nàng liền trách yêu:

ngủ thêm một lát?”

Hàn Diệp dịu dàng:

thấy nàng sắp tỉnh, nên bưng nước cho nàng rửa mặt.”

“Nha đầy nhà, bưng làm gì?”

Giọng Hàn Diệp dịu dàng như nước:

chỉ chăm sóc nàng thật . Năm xưa khi còn đèn sách, nàng từng hết lòng chăm . Nay học thành tài, cũng nên báo đáp cho nàng .”

La Vân Ỷ trừng mắt liếc một cái:

“Đáng ghét, mới sáng sớm lời ướt át, làm suýt rơi nước mắt.”

Hàn Diệp đáp:

chuyện vui mà, cái gì?”

La Vân Ỷ dĩ nhiên thật sự rơi lệ, chẳng qua quá lên một chút, liền hỏi:

hôm nay triều?”

“Hoàng thượng đặc cách ban nghỉ cho và Vương đại ca ba ngày, ba ngày sẽ ở nhà bầu bạn với nàng.”

thì chúng ngoài dạo một chút.”

Những ngày La Vân Ỷ canh chừng, suốt ngày lì, đến mức cũng rã rời. Nay Hàn Diệp trở về, cuối cùng cũng thể cùng ngoài một chuyến.

, nương tử , theo đó.”

Ăn sáng xong, vợ chồng trẻ cùng ngoài dạo chơi.

cảnh phồn hoa nơi kinh thành, nhớ đến cảnh hoang vắng tiêu điều thành Kiến Nghiệp, Hàn Diệp khỏi thở dài:

“Nếu một ngày Kiến Nghiệp cũng phồn hoa như thế thì mấy.”

La Vân Ỷ gật đầu:

“Chỉ cần triều đình cử quan , hết lòng vì dân, Kiến Nghiệp tất sẽ quá tệ.”

Hàn Diệp hết sức đồng tình.

triều đình chắc chắn sẽ cử tri huyện và đô đốc mới, chỉ mong Hoàng thượng phái đến hai vị quan thanh liêm thực sự.”

La Vân Ỷ khẽ đáp một tiếng, nhẹ nhàng khoác tay Hàn Diệp.

Hai đang trò chuyện, chợt thấy một bóng lao vút về phía họ. Hàn Diệp lập tức nghiêng , nhanh như chớp che chắn mặt La Vân Ỷ, nọ liền đâm sầm chân .

La Vân Ỷ rõ diện mạo , khỏi kinh hãi:

“...Tô Ly Nhi?”

dứt lời, thì Lý Thất cũng chạy tới nơi.

“Tô cô nương!”

Theo hai tiểu nha thở hổn hển.

Thấy Hàn Diệp và La Vân Ỷ, Lý Thất sững tại chỗ:

“Hàn đại ca, đại tẩu...”

Hai nha kéo Tô Ly Nhi , nàng lập tức phát điên, gào thê thảm:

“Buông ! Buông ! tìm Phương Lộc Chi! làm Trạng nguyên phu nhân!”

Xung quanh đường tiếng, bắt đầu tụ xem náo nhiệt, sắc mặt Lý Thất đỏ bừng, vội cúi đầu quát:

“Mau đưa Tô cô nương về phủ!”

Hai nha luống cuống kéo Tô Ly Nhi , để Lý Thất mặt Hàn Diệp và La Vân Ỷ, tay chân luống cuống, làm gì.

Hàn Diệp nhíu mày, Lý Thất, giọng thản nhiên:

ngày quân nghỉ ngơi, ngươi chắc cũng chẳng việc gì. thì theo và đại tẩu đến tửu lâu nàng một lát.”

Lý Thất vội cúi :

.”

Ba bước tửu lâu, tiểu nhị lập tức dâng rượu và thức ăn lên.

Suốt buổi, Lý Thất cúi đầu một lời, vẻ mặt ủ rũ.

Thấy bộ dạng , lòng La Vân Ỷ mềm :

“Tiểu Thất , và ca ngươi cũng chỉ cùng ngươi ăn một bữa cơm. Ngươi đừng gánh nặng trong lòng.”

“Đa tạ đại tẩu, hiểu.”

Hàn Diệp hừ nhẹ một tiếng:

“Lý Thất, ngươi định mê đến bao giờ nữa đây?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...