Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Mang Súng Ống Đánh Ngược Về Kinh

Chương 1:

Chương sau

1

“Coi như chúng ta kh đứa nữ nhi này!”

Câu nói nặng nề còn mang theo cả sự kìm nén. Ta bóng lưng phụ mẫu trước mặt, im lặng hồi lâu.

Ta vốn là từ thời hiện đại xuyên kh đến đây đêm qua.

Lúc tỉnh lại, cả ướt sũng, một phụ nhân mắt đỏ hoe đang dùng khăn lau mặt cho ta, vừa lau vừa rơi lệ, miệng kh ngừng lẩm bẩm: “Con của nương ơi”, “Khổ thân con, chớ nghĩ quẩn nữa”...

Cạnh đó, một nam nhân chắp tay sau lưng thở dài, chân mày nhíu chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

Ta lục tìm trong ký ức của nguyên chủ, đại khái đã hiểu rõ sự tình. Hoàng t.ử đoạt ngai vàng, phụ thân nàng đứng sai đội, bị đẩy ra làm kẻ thế mạng, cả nhà bị lưu đày tới Bắc Cương. Hôm qua còn là đại tiểu thư của phủ Thị lang, hôm nay đã thành kẻ tù tội, lại còn tới nơi lạnh lẽo chịu tội.

Đám tỷ kết giao trong thành nghe tin, trực tiếp chạy đến trước mặt nguyên chủ, ngoài mặt thì tỏ vẻ đồng tình, thực chất lại bu lời mỉa mai.

Nguyên chủ kh chịu nổi kích thích, càng nghĩ càng th kh còn đường sống, bèn chạy gieo xuống s trước mắt bao .

Thế , ta đến.

Ta dùng cả một đêm để tiêu hóa sự thật này. Nói thực lòng, chẳng gì to tát cả. Kiếp trước cái phúc báo làm c ăn lương 12 tiếng một ngày ta còn chịu được, sá gì chuyện lưu đày? Hơn nữa, Bắc Cương thì chứ? Đặt ở hiện đại thì đó chính là vùng Đ Bắc, thỏ tuyết, hoẵng, cáo, toàn là "thịt biết chạy" cả đ thôi.

Kiếp trước ta vốn ra từ rừng già Đ Bắc, đừng nói là săn bắn, nội ta tính tình hoang dã, thậm chí còn dạy ta cách chế s.ú.n.g kíp, pháo đất! Ta kh tin Bắc Cương thời cổ đại này lại thể vây khốn được ta.

Đã định liệu xong lối thoát, ta theo ký ức của nguyên chủ mà tìm đến đại sảnh, định chào hỏi phụ mẫu kiếp này một tiếng. Nào ngờ vừa đến cửa, đã nghe th bên trong đang bàn bạc cách để gạt ta ra khỏi tội d.

Họ muốn viết thư đoạn tuyệt quan hệ, kh nhận đứa nữ nhi này nữa. Sau đó lại gom góp chút ền sản tổ tiên cuối cùng chưa bị tịch thu để nhờ giúp đỡ, xóa tên ta khỏi d sách lưu đày. Dẫu cho ta ở lại kinh thành làm nha hoàn cho ta, vẫn tốt hơn là Bắc Cương.

Đó chính là sự thỏa hiệp cuối cùng họ dành cho đích nữ là ta.

Ta cố ý gây ra tiếng động bước vào, lập tức bị một câu đoạn tuyệt dội thẳng vào mặt:

“Nếu ngươi thà c.h.ế.t chứ kh chịu , vậy thì hãy ở lại kinh thành mà hưởng thụ ngày lành của ngươi !”

Nam nhân lạnh lùng lên tiếng, kh hề ngoảnh đầu lại: “Ngươi đã chẳng màng mà bỏ mặc phụ mẫu này thì chúng ta cũng coi như kh đứa nữ nhi này!” Để biểu đạt sự phẫn nộ, còn hất tay áo, hừ lạnh một tiếng.

Được thôi, bao nhiêu lời hay ý đẹp họ đều nói cả .

Ta phụ mẫu của nguyên chủ, lại hai đứa nhỏ đang nép sau cánh cửa. Đó là cặp đệ song sinh của nguyên chủ, vừa trải qua cảnh quan binh khám xét nhà, trong mắt hiện rõ vẻ khiếp sợ. Thật là đáng thương.

“Phụ thân, mẫu thân đừng diễn nữa.”

Vai của hai cứng đờ lại một hồi.

“Con kh muốn c.h.ế.t nữa, con đã nghĩ th suốt .”

Ta bước tới, ôm hai đứa nhỏ vào lòng: “Chẳng là Bắc Cương thôi , thì . Cả nhà ở bên nhau, đâu mà chẳng sống được.”

Phụ nhân ta, mặt vẫn còn vương lệ, đôi mắt trợn tròn. Sắc mặt nam nhân cũng đầy vẻ phức tạp: “Con…”

Ông há miệng, kh biết nói gì tiếp. Ta kh để nói nữa: “Phụ thân, dọn dẹp đồ đạc thôi, khi nào quan binh áp giải đến ạ?”

Ông ngẩn : “Sau giờ Ngọ…”

“Vẫn còn thời gian, trong nhà còn gì ăn kh?”

Phụ nhân vô thức gật đầu, trong nhà vẫn còn chút gạo tẻ.

“Vậy thì nấu cơm . Chuyến này kh biết khi nào mới được ăn đồ nóng, bánh bột mì lại càng đừng mơ tới, cứ ăn no bụng cái đã.”

Ta dắt tay hai đứa nhỏ tiến về phía nhà bếp. Ăn no bụng là chuyện quan trọng nhất. Đã đến thì cứ an tâm mà ở lại thôi.

2

Con đường đày quả thật gian nan. Đường xá thời xưa gập ghềnh, đế giày lại kh tốt, lâu là chân sưng rộp cả lên.

Đoàn bị đày kéo dài lê thê, già trẻ gái trai đủ cả. Gương mặt ai n đều xám xịt như tro.

Đám lính cưỡi ngựa cầm roi, hễ ai chậm là bị quất một phát đau ếng.

Gia đình ta hai tiểu đệ , nên dĩ nhiên tụt lại phía sau. Nhưng đám lính chỉ liếc , kh ra tay đ.á.n.h đập.

Nghĩ lại cũng cảm ơn thân thể này trước đó đã nhảy s, nhờ vậy mà một ít đồ trang sức trên vẫn chưa bị lục soát hết.

Ta đem số trang sức đó biếu cho đám lính, lại còn mang cái d chức mà phụ thân ta từng ra để dọa họ.

Ta nói rằng, suy cho cùng phụ thân ta cũng chỉ là chịu tội thay. Lỡ đâu sau này được giải oan…

Ta kh nói hết câu, nhưng đám lính đều hiểu ý.

Ta kh mong họ chăm sóc gì nhiều, chỉ mong họ đừng hành hạ gia đình ta. Đám nhỏ thực sự kh thể nh được.

Đi ở cuối đoàn, mắt ta cũng kh lúc nào rảnh.

Hai bên đường phía Bắc chỉ toàn cỏ dại và rừng thưa. Thỉnh thoảng ta lại th dấu vết của thỏ rừng chạy qua.

Ta chằm chằm những dấu vết suốt quãng đường, trong đầu âm thầm tính xem làm bắt được một con.

Buổi chiều, khi dừng chân dựng trại, đám lính kho một vùng đất để những bị đày tự tìm chỗ nghỉ.

thì ngã quỵ xuống, kh nhấc nổi chân. thì lúi húi nhặt củi. Cũng quay về phía kinh thành mà khóc thút thít.

Ta bảo mẫu thân và các em ngồi yên đó, còn thì về phía bìa rừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///ta-mang-sung-ong-d-nguoc-ve-kinh/chuong-1.html.]

“Đi đâu đ?” Một tên lính quát hỏi.

“Đại nhân, ta bắt thỏ. Đi đường vất vả, đại nhân cũng mệt . Ta muốn thử vận may kiếm chút gì đó cho đại nhân nhắm rượu, cũng để m đệ miếng thịt ăn.”

ta ta từ trên xuống dưới. Th xiềng xích dưới chân ta vẫn còn chắc c, ta phất tay ra hiệu cho ta .

Cánh rừng kh lớn nhưng khá rậm. Ta một vòng, dùng mảnh đá sắc nhọn vừa nhặt được, hạ gục con thỏ rừng đầu tiên.

Nửa c giờ sau, ta mang hai con thỏ quay lại trại.

Tên lính cầm l con thỏ béo hơn, còn đưa tay ước lượng trọng lượng.

“Ngươi cũng khá đ.”

Đám bị đày thỏ rừng trên tay ta, mắt sáng lên như hổ đói. Nhưng kh ai dám động đậy, vì tên lính đang cầm roi đứng ngay bên cạnh.

Mẫu thân ta thì sững sờ, mắt mở to. Phụ thân ta đứng đơ ra một lúc, mới nói được một câu: “Ngày mai con định lúc nào…”

“Phụ thân, biết làm thịt thỏ kh?”

Ta kh để kịp nghi ngờ, nhét thẳng con thỏ vào tay .

Ông lúng túng th rõ, làm mà biết được chứ. Cả đời , ngoài đọc sách viết chữ và sống t.ử tế thì chẳng biết làm gì khác.

“Thôi được , để con làm.”

Ta ngồi bên đống lửa, dùng mảnh đá lột da thỏ, bỏ nội tạng xiên vào cành cây để nướng. Mỡ thỏ chảy xuống lửa kêu xèo xèo, mùi thơm bay xa.

Hai đứa em kh chớp mắt. Mẫu thân ta lại bắt đầu sụt sùi. Phụ thân ta ngồi bên cạnh im lặng, kh nói lời nào, cũng kh biết đang nghĩ gì.

Đêm đó, nhà ta được ăn thịt.

Dĩ nhiên, hai con thỏ thì nhà ta một con, đám lính một con.

Kh muối, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc gặm lương khô cứng như đá.

Ta kh vứt da thỏ mà tìm chỗ phơi khô. L thỏ tự nhiên thế này ích.

M ngày sau, ta lại bắt thêm được hai con thỏ và một con gà rừng.

Lần này, ta hỏi mượn cung tên của đám lính.

Họ cũng khổ vì ăn uống đạm bạc dọc đường nên đương nhiên muốn thêm thịt.

Th ta mượn cung, họ đồng ý ngay. Nhưng vẫn nghi ngờ một đứa nữ nhi như ta kéo nổi cung hay kh.

Nguyên chủ trước đây thì kh làm được nhưng ta thì khác. Ông già nhà ta đã dạy ta tận tay. Bắn một con thỏ chỉ là chuyện nhỏ.

Ta kéo cung ngay trước mặt họ, khiến họ kh còn gì để chê nữa. Nhờ lợi ích, đám lính đối xử với nhà ta dễ chịu hơn hẳn.

Trong đoàn bắt đầu để ý đến chúng ta.

một phụ nhân dắt theo đứa nhỏ. Hai mẫu t.ử đói đến mức mặt x xao, mắt cứ dán vào miếng thịt trên tay ta.

Ta , đứa bé, sau đó xé một cái đùi thỏ đưa qua.

ngẩn , định quỳ xuống lạy: “Đừng. Bà mà quỳ là kh cho ăn đâu.”

nhận l, nước mắt rơi lã chã, miệng luôn nói “ tốt”, “ân nhân”.

Ta cũng kh để tâm. Ta chỉ muốn sống sót mà thôi.

Nửa tháng sau, đoàn dừng lại nghỉ bên một thung lũng con s chảy qua.

Đám lính lười nên cũng chẳng buồn tr coi chúng ta. Họ tự tìm chỗ kín gió để uống rượu, ăn thịt.

Ta ngồi bên bờ s, dùng đá cạo sạch một tấm da thỏ.

Xung qu m vây lại xem, cả nam lẫn nữ đều là bị đày.

“Chỗ góc này để lại. Đừng làm mạnh tay quá, rách da là mất giá ngay.”

Một vợ trẻ cẩn thận làm theo, tay hơi run.

“Cô bé, da này đổi được tiền thật à?”

“Làm kỹ thể khâu mũ, làm găng tay. Mùa đ giá.”

Phía sau bỗng tiếng xôn xao.

Ta quay lại, th m tên lính kh biết đã đến từ lúc nào, đang đứng chúng ta với vẻ mặt lạ lùng.

Tên cầm đầu họ Chu, bình thường hung dữ nhất, hở ra là đ.á.n.h .

Ta tưởng ta đến gây chuyện nên định đứng dậy. Ai ngờ ta lại chằm chằm tấm da thú trong tay ta.

Một lúc lâu sau, ta mới nói được một câu: “Tay… tay nghề này của ngươi học từ ai vậy?”

"Tự học thôi."

ta im lặng một hồi, tiến lại gần hai bước. Đám xung qu sợ hãi lùi lại. ta ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng: " thể thuộc cho lão t.ử vài tấm kh? Kh để ngươi làm kh c đâu, lát nữa ta chia cho ít muối."

Ta ta gật đầu: "Được thôi."


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...