Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 124:

Chương trước Chương sau

Ban đầu, Tần Vũ Niết còn chút do dự nhưng nghe đến đây, Cô im lặng suy nghĩ hai giây gật đầu:

"Được, nhận."

Tiền Đại lập tức thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cảm kích:

"Cảm ơn cô! Vậy chuyến này bao nhiêu Minh tệ, để chuyển khoản ngay."

Tần Vũ Niết trầm ngâm vài giây đáp:

"50 vạn Minh tệ. Chú th toán trước 50%, phần còn lại khi c việc hoàn thành sẽ trả nốt."

Cô ngừng một chút giải thích thêm:

"Nếu chỉ là chuyển đồ đơn thuần, giá 20 vạn là đủ. Nhưng với một đơn hàng như thế này, dù lá bùa bảo hộ, vẫn quá nhiều yếu tố kh thể kiểm soát."

Tiền Đại gật đầu đồng ý ngay, vẻ mặt nghiêm túc:

"Kh vấn đề. sẽ chuyển khoản 15 vạn ngay bây giờ."

l ện thoại ra, thao tác nh chóng, số tiền tức khắc được gửi vào tài khoản của Tần Vũ Niết. Sau đó, Tiền Đại cẩn thận l ra một bọc vải được buộc kín, đưa cho Cô kèm theo một phong thư và một lá bùa.

"Lá bùa này cô nhất định mang theo bên , thời ểm nguy hiểm nó thể cứu mạng. Việc này khá cấp bách, mong cô sớm lên đường."

Tần Vũ Niết nhận lá bùa bằng cả hai tay, ánh mắt đầy nghiêm túc. Cô cất bọc đồ vào túi, ghi nhớ từng lời dặn dò của Tiền Đại, đáp:

" hiểu , việc này kh thể chậm trễ. sẽ khởi hành ngay sau khi chuẩn bị xong. Chúng ta thêm liên lạc qua bạn tốt (WeChat), chú gửi địa chỉ chi tiết cho nhé."

Tiền Đại cúi đầy cảm kích:

"Làm phiền cô ."...

Tần Vũ Niết quay lại toa ăn. Lâm Tùy đã dọn dẹp xong mọi thứ, th vẻ mặt nghiêm túc của Cô thì đoán chắc chuyện này liên quan đến vừa gặp. Nhưng biết tính Bà chủ Tần, Lâm Tùy cũng kh tiện hỏi nhiều.

Cô ngẫm nghĩ quyết định ngay một chuyến đến ngân hàng địa phủ. Tần Vũ Niết gửi toàn bộ số tiền vừa nhận được, sau đó n tin cho Diêm Vương để xin nghỉ:

Tần Vũ Niết:

"Diêm Vương gia, xin nghỉ khoảng hai ngày để giải quyết việc riêng."

Gửi xong, Cô quay lại và căn dặn Lâm Tùy:

"Lâm Tùy, giúp một việc. Lát nữa ghé qua nhà bà nội , báo với bà rằng hai ngày tới bận việc, kh qua thăm được. cũng n với những ai tìm đến rằng sẽ tạm ngừng nhận đơn trong hai ngày. Nếu kh gì bất ngờ, ngày mai sẽ về, chậm nhất là ngày kia."

Cô ngừng lại một chút, nhấn mạnh:

"Nếu ai cần gấp, cứ nhận tiền trước giúp , báo họ rằng đơn hàng sẽ được xử lý ngay khi quay lại. Còn ai đặt hàng qua "Đào Bảo" thì cứ bảo họ chờ xử lý sau."

Lâm Tùy gật đầu, đáp:

"Hiểu , bà chủ."

Nhưng ngay sau đó, hơi ngập ngừng, ánh mắt lấp lửng:

"Mà này, bà chủ, cô tin thế ?"

Tần Vũ Niết nhíu mày khó hiểu:

là gì?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lâm Tùy cười khổ, giải thích:

"Cô bảo nhận tiền thay mà kh sợ cuỗm hết chạy ?"

Nghe vậy, Tần Vũ Niết bật cười, khoát tay nói như thể chẳng mảy may lo lắng:

"À, nếu thật sự muốn chạy thì cứ thử . biết đ, địa phủ kh giống nhân gian. Nếu l trộm tiền, sẽ trở thành tội phạm truy nã trong d sách đen của quỷ sai. Lúc đó, sẽ vui lòng để họ bắt về. chạy đằng trời cũng kh thoát đâu."

Nói xong, Cô còn giơ tay làm động tác cổ vũ, vẻ mặt đầy thách thức.

Lâm Tùy đứng hình vài giây, lẩm bẩm:

"Bà chủ này thật đáng sợ..."

Ngay lúc đó, ện thoại của Tần Vũ Niết vang lên. Là tin n từ Diêm Vương gia. Cô mở ra xem, chỉ th vỏn vẹn một chữ:

" thể."

Tần Vũ Niết bĩu môi:

"Haizz, Diêm Vương gia lúc nào cũng lạnh lùng như vậy."

Sau khi căn dặn mọi việc, Cô quay về nhà chuẩn bị.

Về đến nhà, Tần Vũ Niết vội cất đồ vào phòng, chuẩn bị hành trang cho chuyến . Nhưng khi Cô vừa xong xuôi và định rời , tiếng chu cửa bất ngờ vang lên.

Cô nhíu mày:

"Ai thế nhỉ? Chẳng đã báo với Diêm Vương rằng sẽ ra ngoài ?"

Cô bước đến mở cửa, lòng đầy tò mò về vị khách kh mời mà đến.

Khi Cô đang định ra ngoài xem thử chuyện gì, thì tên tiểu thị của Diêm Vương kh ngờ lại trèo tường vào, hành động nh gọn khiến Cô kh kịp phản ứng.

"Tần cô nương! – Tiểu thị cúi chào, giọng đầy trang trọng."

Tần Vũ Niết kho tay , nửa nghiêm túc nửa hài hước:

"Ngươi tới đây để l hộp cơm à? Ta đã nói với Diêm Vương , hai ngày này ta bận việc, kh rảnh đâu."

Tiểu thị kh để ý đến lời Cô, chỉ nghiêm túc đưa ra một món đồ tr cổ kính – một miếng ngọc bội màu trắng ngà, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

"Ta phụng lệnh Diêm Vương, mang ngọc bội này giao cho cô nương."

Tần Vũ Niết nhíu mày khó hiểu:

"Ngọc bội này là gì? Ngài đưa cho ta làm gì?"

Tiểu thị đáp mà kh hề thêm bớt:

"Diêm Vương kh nói, chỉ căn dặn cô nương nhất định giữ bên ."

Nghe vậy, Cô cũng kh thắc mắc thêm, chỉ gật đầu "Ừm" một tiếng tiện tay bỏ miếng ngọc bội vào túi. Th nhiệm vụ đã hoàn thành, tiểu thị lập tức rời , thoắt cái đã mất dạng.

Sau khi dặn dò Vương thẩm và các nhân viên khác nghỉ ngơi hai ngày, Tần Vũ Niết bắt đầu hành trình. Cô bắt xe ô tô vào nội thành, vừa vừa tìm mua vé máy bay gần nhất đến thành phố B.

Khi cuối cùng cũng tìm được một chuyến bay, Cô vắt chân lên cổ chạy như bay để kịp giờ kiểm tra an ninh. Sau một phen thót tim, Cô kịp chạy lên máy bay ngay sát giờ cất cánh.

Đến thành phố B, trời đã gần sáng. Suốt cả đêm dài, bữa ăn duy nhất của Cô chỉ là phần cơm máy bay, khô khốc và chẳng ngon miệng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...