Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 156:

Chương trước Chương sau

Cách đó kh xa, Tiểu Hồng – con linh thú khác của Tần Vũ Niết – nghe th cái tên này, lập tức chạy ra. Nhưng khi vừa ló mặt ra, nó sững sờ.

Trước mặt nó là cảnh tượng Tần Vũ Niết đang âu yếm một con linh hồ lạ hoắc, bộ l trắng toát như tuyết.

Tiểu Hồng ngay lập tức kh vui, nhảy phắt lên, hướng về phía Tiểu Bạch mà kêu gào đầy giận dữ:

"Òm ọp òm ọp! Xuống ngay! Đó là chỗ của ta."

Tiểu Bạch đâu dạng vừa, khí thế ngút trời, cất giọng phản kháng:

"Chi chi chi! Dựa vào đâu chứ? Đây là chủ nhân của ta bây giờ."

Th đối thủ mới quá kiêu ngạo, Tiểu Hồng kh nhịn được, hai bàn tay nhỏ nh như chớp vươn ra, chộp l Tiểu Bạch:

"Òm ọp òm ọp! Xuống mau."

Tiểu Bạch chẳng ngờ rằng Tiểu Hồng lại kỹ năng này, liền tung nhảy vọt lên. Chỉ trong chớp mắt, nó đã chiếm lĩnh bờ vai của Tần Vũ Niết, cuộn tròn cái đuôi l trắng mềm mượt qu cổ cô, chẳng khác nào một chiếc khăn quàng cổ sống động.

Mạnh Bà th vậy, nh chóng can thiệp. Bà túm l Tiểu Hồng, nhấc bổng nó lên và đặt lại lên vai , giọng nhẹ nhàng trách:

"Tiểu Hồng, kh được quậy nữa."

Tiểu Hồng nghe vậy, đôi mắt tròn long l lập tức đỏ hoe. Những giọt nước mắt bắt đầu chực chờ rơi xuống, ánh mắt đầy uất ức về phía Tần Vũ Niết, như muốn hỏi:

"Tại chị lại mang về một con hồ khác? Chẳng em là duy nhất ?"

Tần Vũ Niết cũng ngẩn , kh ngờ rằng việc mua Tiểu Bạch lại kích thích Tiểu Hồng đến mức này. Cảnh hai con linh thú đấu đá nhau, một trắng một đỏ, khiến cô kh biết nên khóc hay cười.

"Òm ọp òm ọp."

Tiểu Hồng tức tối Tần Vũ Niết. Sau một lúc lâu kh th cô đuổi con hồ ly trắng đáng ghét kia , nó liền bực bội xoay lưng, quay m.ô.n.g về phía cô, như thể tỏ rõ sự khinh thường.

Mạnh Bà bên cạnh lắc đầu, tay vô thức xoa xoa đầu Tiểu Hồng, nói với Tần Vũ Niết:

"Đừng để ý đến nó. Gần đây bị chiều quá đ.â.m hư. Đã đến lúc dạy dỗ lại một chút."

Bị xoa đến mức ngã bên nọ nghiêng bên kia, Tiểu Hồng kh chịu nổi, liền cất tiếng kêu oang oang, phảng phất như đang phản đối:

"Òm ọp òm ọp kỉ ngao! Đừng chạm vào ta."

Th vậy, Mạnh Bà chẳng nói thêm lời nào, thẳng tay nhấc nó lên, thu vào ống tay áo.

"Đi thôi."

"Chi-"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-156.html.]

Tiểu Bạch th đối thủ bị "trừng trị", lập tức ngẩng cao đầu, cái đuôi l xù trắng muốt phe phẩy đầy đắc ý.

bộ dạng kiêu ngạo của nó, Tần Vũ Niết bật cười bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vuốt ve bộ l mềm mại, dịu giọng:

"Ngươi ngoan ngoãn một chút, đừng gây thêm rắc rối."

"Chi chi chi-"

Nghe vậy, Tiểu Bạch lập tức xẹp bớt tinh thần. Nó ngoan ngoãn rúc vào cổ Tần Vũ Niết, nhẹ nhàng cọ cọ như nũng nịu. Cái đầu nhỏ gối lên vai Tần Vũ Niết, chỉ còn cái đuôi phe phẩy đôi chút để chứng tỏ rằng nó vẫn còn sống, chứ kh một chiếc khăn choàng cổ làm từ da hồ thật.

Quỷ Thị tấp nập, và quỷ qua lại đ đúc. Nhưng mỗi khi th Mạnh Bà, phần lớn đều nghiêm cẩn cúi đầu chào, thái độ hết sức cung kính.

Mạnh Bà chỉ khẽ gật đầu đáp lại, vẻ mặt bình thản nhưng toát lên một uy nghiêm khó tả.

Tần Vũ Niết bước theo Mạnh Bà, con đường phía trước dần thưa thớt những bán rong. Đến khi sâu vào khu vực trung tâm, ánh mắt cô liền bị thu hút bởi một cửa hàng đặc biệt với tấm biển gỗ khắc hai chữ lớn: "Liễu Ấm".

Nếu so với vẻ xa hoa, lộng lẫy của Bách Bảo Các, thì Liễu Ấm Cửa Hàng mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Nó đơn giản, mộc mạc, như thể hòa với thiên nhiên.

Ngay khi vừa bước vào cửa hàng, Tần Vũ Niết lập tức bị choáng ngợp bởi khung cảnh xung qu. Tầng một trưng bày vô số những tác phẩm êu khắc từ gỗ, tất cả đều sinh động đến mức cô gần như tin rằng chúng là vật thật.

Tần Vũ Niết tò mò tiến lại gần một bức tượng khắc hình một chú chim nhỏ, ngón tay chạm nhẹ. Cảm giác thô ráp của thớ gỗ khiến Cô bừng tỉnh.

"Tất cả đều là gỗ ư?"

Tần Vũ Niết vừa ngạc nhiên vừa cảm thán. Cô đảo mắt khắp cửa hàng nhưng kh hề th bóng dáng lá bùa nào. Cuối cùng, kh kiềm được thắc mắc, cô hỏi:

"Cửa hàng này thật sự là bán phù lục ? mãi chỉ th toàn êu khắc gỗ, chẳng th bùa đâu cả."

Mạnh Bà khẽ cười, dẫn nàng sâu vào trong.

"Phù lục kh để dưới này. Lên lầu hai ."

Vừa bước lên cầu thang, Mạnh Bà vừa giải thích:

"Chủ tiệm này kh chỉ vẽ bùa cực giỏi, mà kỹ năng êu khắc của cũng xuất thần nhập hóa. Toàn bộ những món cô vừa th dưới lầu đều là tác phẩm của ."

Nghe Mạnh Bà nhắc đến những tác phẩm êu khắc dưới lầu, Tần Vũ Niết kh giấu nổi kinh ngạc. Nàng bật thốt lên:

"Toàn bộ đều là do lão bản tự tay êu khắc ? Chẳng lẽ là một nghệ nhân truyền kỳ?"

Mạnh Bà mỉm cười đầy hàm ý, giọng nói phần úp mở:

" kh truyền kỳ, chỉ là yêu thích êu khắc. Đi sẽ rõ."

Sự tò mò càng thúc đẩy Tần Vũ Niết bước theo Mạnh Bà lên lầu hai. Khi vừa đặt chân lên bậc cuối cùng, nàng liền th một đàn trung niên, khoảng hơn 50 tuổi, đang ngồi chăm chú vuốt ve một khối gỗ kỳ lạ trong tay.

Khối gỗ đó tr như một sinh vật sắp sửa bước ra từ một thế giới khác, vừa bí ẩn vừa độc đáo.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...