Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 184:
Tần Vũ Niết lúc này mới ngờ ngợ đoán ra lý do vì Lý Minh lại như thể gặp được cứu tinh.
Vừa vào phòng bếp, Lý Minh lập tức chạy tới bên cạnh Tần Vũ Niết, vui vẻ nói: "Bà chủ Tần, tối nay cô định nấu món gì? sẽ làm trợ thủ cho cô."
Tần Vũ Niết cười nhẹ,"Được, giúp rửa sạch m thứ nguyên liệu này ."
Lý Minh lập tức khom , khí thế hừng hực,"Cảm ơn cô, Bà chủ Tần."
Tần Vũ Niết bật cười: "Xem ra sức sống đ."
Lý Minh cười khổ,"Để cô chê cười ."
Tần Vũ Niết lắc đầu, vừa xử lý đồ ăn vừa nói: " lại thế? th còn đáng yêu mà."
Lý Minh thở dài giải thích: "Ông nội và Hứa gia gia lúc nào cũng như trẻ con, suốt ngày ồn ào kh ngừng, chẳng ai chịu nhường ai. Hồi trước, cô còn nhớ kh, khi cô tới nhà làm bữa ăn, nội khoe khoang về món ăn của cô, Hứa gia gia suýt chút nữa kh chịu được mà chạy đến nhà để ăn thử. Xong , lại tức giận vì ăn xong vẫn kh đủ."
"Hứa gia gia cực kỳ thích món ăn cô làm, từ lâu đã muốn nhờ giúp mời cô tới nấu. Nhưng gia gia trước nay luôn phản đối, cũng kh muốn làm phiền cô, nghĩ là bên này cô chắc cũng kh thời gian. Nhưng mà hôm nay, nội cuối cùng cũng đồng ý cho nhờ cô, kh ngờ vừa đúng lúc cô đang th báo tiếp nhận đơn đặt hàng."
Tần Vũ Niết gật đầu, mặc dù đang bận rộn trong bếp nhưng vẫn thể nghe rõ ngoài kia hai lão gia gia đang cãi vã ầm ĩ.
thể th rõ, mặc dù hai cứ mãi cãi vã như trẻ con nhưng nếu thiếu một cuộc tr cãi như vậy, lẽ họ cũng kh quen.
Sau hơn một giờ, Tần Vũ Niết đã hoàn thành hai món mặn, một tô c, cùng bánh hoa quế và bánh đậu x mà cô đã làm từ sáng sớm.
Khi đồ ăn xong xuôi, hai tiểu lão đầu lập tức tr nhau mang chúng .
Lý Minh vừa đặt đơn xong, Tần Vũ Niết làm xong bữa ăn, liền chuẩn bị rời .
Về đến nhà, vừa mở cửa, cô ngay lập tức bị một bóng trắng nhỏ x tới.
Tần Vũ Niết vội vàng đỡ l, vô thức vuốt ve một chút.
Ánh mắt cô rơi vào chú tiểu bạch hồ, kh ngờ nó lại cô bằng đôi mắt ngấn lệ, như thể đang chất vấn. Nó chỉ vào trong phòng, lại chỉ vào cô, miệng phát ra tiếng "Chi chi chi" kh ngừng.
Tần Vũ Niết ngờ ngợ hiểu ra, chắc là tiểu bạch hồ kh hài lòng vì cô bỏ nó ở nhà một .
Tần Vũ Niết bật cười một tiếng, dịu dàng vuốt ve tiểu bạch hồ, nói: "Được , ta sai mà. Nhưng kh là ta ra ngoài kiếm tiền ? Để ngươi chịu thiệt thòi ."
Tiểu bạch hồ ngẩng đầu, khẽ hừ một tiếng, quay , kh thèm Tần Vũ Niết.
Đôi mắt nhỏ của nó thỉnh thoảng liếc về phía cô nhưng lại cố tình kh phản ứng gì.
Cứ như thể đang nói: "Đừng nghĩ rằng chỉ vài câu như vậy là thể dỗ dành được ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-184.html.]
"Ta kh dễ bị lừa đâu."
"Thực sự, ta khó chiều lắm."
Tần Vũ Niết dáng vẻ của tiểu bạch hồ, kh nhịn được bật cười. Làm lại thứ đáng yêu như vậy chứ!
Cô ôm nó vào lòng, áp mặt vào thân hình mềm mại, ấm áp của tiểu bạch hồ. Giọng nói bỗng nhiên ngọt ngào như mía lùi, chẳng khác nào đang dỗ dành yêu:
"Được , được , là ta sai. Tiểu Bạch, tha thứ cho ta mà."
"Hừ chi -"
Tiểu bạch hồ dùng móng vuốt nhỏ xíu cố đẩy cô ra nhưng kh chịu nổi cái ôm chặt chẽ của Tần Vũ Niết. Nó lại sợ làm cô đau nên giấu móng vuốt nhọn , chỉ dùng lớp đệm thịt mềm mại mà đẩy đẩy.
Ai ngờ, Tần Vũ Niết lại chộp l cái đệm thịt , còn tiện thể hôn lên một cái.
Tiểu bạch hồ lập tức cứng đờ, mắt mở to tròn xoe, cả như hóa đá. Hai móng vuốt đang đặt trên mặt cô cũng khựng lại. Một hồ ly nhỏ như nó, thế mà lại bị sốc đến vậy.
vẻ mặt ngây ra của tiểu bạch, Tần Vũ Niết cười sảng khoái. Cô trêu chọc:
"Gì đây? Biểu cảm gì mà ngốc nghếch thế? Kh thích à? Kh vui vì bị cọ ?"
Cô bu nó ra, vỗ vỗ tay như thể chẳng gì xảy ra."Kh thích thì thôi, ta nấu bữa tối ."
Nhưng vừa mới thả xuống, tiểu bạch hồ đã lập tức nhảy dựng lên, hai chân trước bám vào ống quần cô, một móng vuốt nhỏ khoa tay múa chân kh ngừng, miệng "chi chi chi chi" ra vẻ bất mãn:
"Ta cho ngươi cọ! Cho ngươi hôn cũng được! Đừng mà."
Chưa đợi Tần Vũ Niết hiểu chuyện gì, tiểu bạch hồ đã nh chóng leo lên cô. Nó tựa sát vào n.g.ự.c cô, bắt đầu dụi dụi mặt vào gương mặt cô, vừa dụi vừa phát ra tiếng làm nũng như đang chuộc lỗi:
"Chi chi chi-"
Tần Vũ Niết bật cười, vuốt nhẹ lưng nó, thì thầm:
"Được , bảo bối. Đừng làm nũng nữa, ta chịu thua ngươi ."
Tần Vũ Niết nhẹ nhàng vuốt ve nó hai cái đặt lên vai :
"Ngồi vững vào, cẩn thận ngã bây giờ. Ta nấu cơm đây."
Vì bị chậm trễ một lúc, dù hôm nay hoàn thành c việc khá sớm, giờ cũng đã hơn 7 giờ tối.
Cô nh chóng làm một món hầm, một món rau xào đơn giản, thêm cơm chiên trứng và đem phần ểm tâm buổi sáng xếp chung vào hộp đồ ăn. Kh lâu sau, của Diêm Vương Gia đã tới l cơm.
M ngày sau đó, c việc kinh do của Tần Vũ Niết khá ổn định. Cô đều đặn nhận được đơn đặt hàng với mức do thu hàng ngày tầm 500 vạn Minh tệ, bán ra khoảng sáu đến bảy ngàn hộp cơm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.