Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 203:
th Mạnh Bà cố tình né tránh chủ đề ban nãy, Diêm Văn Cảnh cũng kh làm khó, chỉ nhàn nhạt đáp lời:
"Đồ đã chế tạo ra là để dùng. Chẳng lẽ làm ra lại mang thờ phụng, đợi đến lúc mục nát luôn hay ?"
Mạnh Bà bị câu nói của Diêm Văn Cảnh làm khựng lại, rõ ràng chút lúng túng. Tần Vũ Niết th tình hình như vậy, định mở miệng cảm ơn Diêm Vương gia vì đã giúp đỡ nhưng vừa muốn lên tiếng lại cảm giác thời ểm kh thích hợp, đành lặng lẽ ngồi nghe hai đối đáp.
Th bầu kh khí phần ngượng ngùng, Tần Vũ Niết đứng dậy định l chén đũa. Vừa bước qua cửa, ánh mắt bất giác rơi vào bức tường phía ngoài và... nàng kinh ngạc.
"Cái quái gì thế này?" – Tần Vũ Niết thầm nghĩ. Chỉ mới đây thôi mà bức tường đã được sửa chữa hơn phân nửa. Cô thầm tính toán với tốc độ này, e rằng chưa đầy một giờ nữa là toàn bộ đã hoàn thành , thậm chí chẳng cần mất cả đêm như ban đầu cô dự đoán.
Đúng lúc này, Tần Vũ Niết để ý th ều kỳ lạ: những viên gạch tự động di chuyển lắc lư về một hướng, hoàn toàn kh ai đứng đó ều khiển. Cô bất giác nheo mắt, cảm giác gì đó kh đúng.
Nhớ đến những huyền sư đang sửa tường ngoài kia, cô liền nghĩ thầm: "Chắc là bọn họ dùng huyền thuật đây mà."
Ánh mắt Tần Vũ Niết lia xuống, quả nhiên ở dưới m viên gạch đang tự động di chuyển những hình nhân gi nhỏ xíu đang loạng choạng cõng gạch.
Đưa mắt khắp sân, Tần Vũ Niết phát hiện cảnh tượng kỳ quái này kh chỉ xảy ra ở một chỗ. Khắp nơi đều những hình nhân gi tí hon lặng lẽ làm việc, nếu kh kỹ, chỉ th mỗi viên gạch tự lơ lửng di chuyển, khiến ta dễ tưởng nhầm là ma qu phá.
Ngoài đám gi ra, còn một hai con linh thú nhỏ n nhưng vô cùng dẻo dai. Chúng biến hóa ra từ huyễn thuật, trên lưng cõng những thứ nặng gấp mười lần trọng lượng cơ thể mà vẫn di chuyển nhẹ nhàng, chẳng chút khó khăn.
Tần Vũ Niết th cảnh này cũng kh quá bất ngờ nữa, nh chóng quay vào trong nhà, cầm l chén đũa trở lại, bắt đầu phân phát cho mọi .
Lúc này, giọng nói của Mạnh Bà vang lên, đầy vẻ hào hứng:
"Diêm Vương gia, tiểu Vũ Niết vì cảm tạ ngài đã cứu mạng, cố ý làm một bàn tiệc lớn này. Hôm nay ta xem như cơ hội hưởng ké một bữa ngon ..."
Mạnh Bà vừa nói đến đây thì bất ngờ, Tần Vũ Niết nh tay gắp một miếng sườn đặt vào bát của nàng, cười tươi nói:
"Mạnh tỷ à, bàn này đâu chỉ dành cho Diêm Vương gia, cũng là đặc biệt chuẩn bị cho tỷ đ. Nào, Mạnh tỷ ăn , thịt sườn ngon lắm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-203.html.]
Lời nói vừa dứt, Mạnh Bà cũng kh khách sáo, cười khúc khích gắp miếng sườn lên ăn ngay. Nàng Diêm Vương gia ung dung, tao nhã cầm đũa gắp một miếng đồ ăn đưa lên miệng, liền kh chịu thua, vừa nhai vừa đùa:
"Ngon quá... Tiểu Vũ Niết à, tay nghề nấu nướng của cô rốt cuộc là luyện thế nào vậy hả?"
Diêm Vương gia chậm rãi ngừng động tác, ánh mắt sắc bén liếc nhẹ về phía Tần Vũ Niết, trầm giọng nói một câu:
"Kh tiện nói."
Bầu kh khí đột ngột trở nên im lặng kỳ lạ. Mạnh Bà như bị ai bóp nghẹt cổ, lập tức im bặt, kh dám hé răng thêm câu nào.
một lúc lâu sau, Mạnh Bà mới thở ra một hơi, ngượng ngùng cảm thán:
"Chả trách ta vẫn bảo, ai mà được ăn cơm chung với Diêm Vương gia thì dù cơm ngon m cũng chẳng dám ăn nhiều. Cái khí thế áp đảo này vừa bùng lên, ai còn dám động đũa nữa chứ!"
Nghe vậy, Tần Vũ Niết bỗng nhớ đến vài lần trước khi Hắc Bạch Vô Thường cùng Diêm Vương gia ngồi ăn chung, mỗi lần đều lặng như tờ, chẳng ai dám hó hé gì nhiều. Lúc đó cô còn l làm lạ, giờ thì hiểu , hóa ra là bọn họ âm thầm... đều sợ hãi đến mức kh dám đùa giỡn, chỉ biết lén lút phàn nàn sau lưng!
Mặc dù bị khí thế của Diêm Vương gia làm cho thoáng chốc im thin thít nhưng Mạnh Bà vẫn chẳng để bụng được lâu. Nàng tiếp tục hăng hái thưởng thức mỹ thực trước mặt, đến khi gần ăn xong còn kh quên thì thầm một câu:
"Tiểu Vũ Niết, nghe nói lần trước bọn họ được ăn lẩu, khen tới tấp. Khi nào dịp, cô cũng cho ta nếm thử cái món lẩu gì đó nhé?"
Tần Vũ Niết liếc nh về phía Diêm Vương gia khẽ gật đầu, kh dám trả lời to vì e rằng sẽ lại khiến bầu kh khí thêm căng thẳng. Thực tình, cô cũng chẳng hiểu nổi tại hôm nay Diêm Vương gia lại nghiêm nghị như vậy. Những lần trước cùng ăn chẳng bao giờ kiểu quy củ áp lực thế này. Nghĩ mãi kh ra, cô đành giữ im lặng.
Bầu kh khí trên bàn ăn trở nên trầm lắng. Chỉ còn tiếng chén đũa va vào nhau khe khẽ và âm th ồn ào ngoài sân vọng lại.
Lúc này, một huyền sư đứng ngoài vô tình ngửi th mùi thơm ngào ngạt từ trong phòng bếp bay ra, kh kìm được mà nuốt nước bọt. xoa xoa bụng, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng, khẽ lẩm bẩm:
"Thơm quá mất ... Ta còn chưa kịp ăn tối mà đã ngửi th cái mùi cám dỗ này ."
Bên cạnh, một huyền sư khác lập tức trừng mắt quát nhỏ:
"Còn muốn ăn cơm ? Mau làm việc ! Đợi lát nữa ta ăn xong mà tường vẫn chưa sửa xong, chúng ta chỉ nước chờ c.h.ế.t thôi đ !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.