Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 206:

Chương trước Chương sau

Tần Vũ Niết theo bóng dáng Diêm Văn Cảnh khuất dần, bả vai mệt mỏi tựa vào vách tường, chỉ muốn vỗ mạnh lên đầu . Tại chỉ hỏi một câu thôi mà lại kh thể mở miệng được?!

Đúng lúc này, giọng nói trầm thấp của Diêm Vương gia lại vang lên từ phía trên đầu cô, như thể mang theo sự nghi hoặc và khó hiểu: "Cô đang làm gì vậy?"

Tần Vũ Niết giật đến mức cả run lên, như thể bị ện giật. Cô quay đầu lại Diêm Vương gia, chợt nhận ra mọi hành động của vừa đều lọt vào mắt . Gương mặt cô ngay lập tức đỏ bừng, ngữ khí lắp bắp kh ra lời: "Kh, kh gì đâu, chỉ là... đầu hơi đau, chỉ... chụp một chút..."

Diêm Vương gia nhướn mày, ánh mắt nghiêng nhẹ, khóe miệng khẽ cong lên, biểu cảm mang chút cười cợt nhưng kh rõ ràng. Giọng nói của pha chút đùa giỡn: "Thói quen của cô thật đặc biệt."

Tần Vũ Niết nghe xong, khuôn mặt càng đỏ hơn, nụ cười trên môi phần gượng gạo và bất tự nhiên: "... Ha ha... Ừm..."

Vội vàng chuyển sang chuyện khác, cô hỏi: "À, đúng , kh ngài đã ? lại quay lại thế?"

Diêm Văn Cảnh dần l lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, ánh mắt trầm xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

"Ta nhớ ra chuyện chưa nói với cô nên quay lại. Ngày mai Bà của cô sẽ chuyển kiếp. Cô muốn đến tiễn bà một đoạn kh?"

Nghe vậy, Tần Vũ Niết kh khỏi mở to đôi mắt đào hoa của , chút bối rối, giọng nói mang theo vẻ kh tin nổi:

"Ngày mai bà đã đầu t.h.a.i ?"

Diêm Văn Cảnh khẽ gật đầu, giọng bình thản:

"Ừm, vừa hay một thân phận thích hợp cho bà của cô ở kiếp sau."

Tần Vũ Niết chằm chằm , cảm xúc rối loạn, giọng nói khẽ run, pha chút do dự:

"... thể tiễn bà ?"

Diêm Văn Cảnh im lặng Tần Vũ Niết vài giây, sau đó khẽ gật đầu:

" thể. Cô sẽ được tiễn bà qua cầu Nại Hà. Sau khi qua cầu, mọi ký ức kiếp này của bà sẽ hoàn toàn tan biến."

Tần Vũ Niết nghe vậy, lòng nặng trĩu, chỉ biết khẽ gật đầu đáp lại:

"Được, ngày mai sẽ ."

dáng vẻ mất mát của Tần Vũ Niết, Diêm Văn Cảnh dường như muốn nói ều gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh cô, kh nói thêm lời nào, im lặng cùng cô trải qua khoảnh khắc này.

Một lúc sau, khi đã cố gắng trấn tĩnh bản thân, Tần Vũ Niết khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt vô tình chạm đến bóng dáng quen thuộc , cô bất giác ngây Diêm Vương gia vẫn chưa rời .

Kh hiểu , một cảm xúc khó tả bỗng dâng lên trong lòng cô, vừa chua xót vừa nghẹn ngào. Đầu mũi cay cay, đôi mắt lập tức ngấn nước, mờ vì lớp sương mỏng của nước mắt chưa kịp rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-206.html.]

Diêm Văn Cảnh lặng lẽ quan sát Tần Vũ Niết, chợt thở dài. đưa tay về phía cô, giọng ệu nhẹ nhàng mà kh mất phần nghiêm túc:

"Tay áo ta thể cho cô mượn. Muốn khóc thì cứ khóc nhưng nhớ, chỉ khóc đêm nay thôi, ngày mai đừng khóc nữa."

Những lời này như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước xiết. Tần Vũ Niết bỗng cảm th giống như cánh bèo trôi dạt cuối cùng cũng tìm được bến đỗ. Kh thể kìm nén thêm nữa, cô lập tức ôm chặt cánh tay Diêm Văn Cảnh, bật khóc nức nở, tiếng khóc vang lớn:

"Hu hu... Ô oa..."

Tiếng khóc của cô thật sự vang động, như thể dồn hết mọi uất ức của hai kiếp sống vào một lần giải tỏa. Nỗi đau, sự ủy khuất và những cảm xúc giấu kín b lâu được dịp tuôn trào kh ngừng.

mất một hồi lâu sau, tiếng khóc của Tần Vũ Niết mới dần nhỏ lại, chỉ còn là những tiếng nấc đứt quãng yếu ớt. Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh, cô cúi đầu xuống bàn tay vẫn đang bám chặt l cánh tay của Diêm Văn Cảnh.

kỹ lại, cô chợt nhận ra tay áo sạch sẽ vừa được thay của giờ đã nhăn nhúm hết cả, hơn nữa còn dính đầy nước mắt và nước mũi của ...

Cảm giác ngượng ngùng lập tức ập đến.

Tần Vũ Niết lập tức đỏ mặt, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống. Cô lúng túng bu tay ra, giọng lí nhí như muỗi kêu:

"... kh cố ý... thật đó..."

Ánh mắt của Diêm Văn Cảnh từ tốn quét qua Tần Vũ Niết. giữ im lặng trong chốc lát bình thản đáp:

"Kh ."

Tần Vũ Niết nghe vậy mà càng thêm bối rối, trong lòng kh khỏi lo lắng. Cô nhớ rõ Diêm Vương gia nổi tiếng là sạch sẽ, nghiêm khắc đến từng chi tiết nhỏ, mà giờ bộ đồ của lại thành ra thế này... Nghĩ tới đây, cô th áy náy kh thôi, liền rụt rè đề nghị:

"Hay... hay là ngài cởi ra, mang giặt sạch giúp ngài?"

Diêm Văn Cảnh nghe xong, chỉ nhàn nhạt nhíu mày, liếc qua cánh tay dính đầy dấu nước mắt nước mũi, ngữ khí bình thản như mặt hồ kh gợn:

"Kh cần, thi một đạo th khiết thuật là được."

Tần Vũ Niết hơi cụp mắt, chút thất vọng lí nhí đáp:

"À... vậy ."

Ban đầu, Tần Vũ Niết còn định th qua việc giặt quần áo để bày tỏ lòng áy náy và biết ơn, ai dè ta xử lý quá gọn gàng bằng một cái búng tay... thế là chẳng còn cơ hội thể hiện gì nữa.

Lặng im một lúc, Tần Vũ Niết bỗng nghe th một tiếng thở dài khe khẽ vang lên. Ngay sau đó, một chiếc áo khoác quen thuộc đột nhiên được đưa đến trước mặt cô.

Tần Vũ Niết ngước lên , lập tức kinh ngạc khi th Diêm Văn Cảnh chỉ còn mặc một lớp áo lót đen mỏng bên trong. Giọng cô lắp bắp, vừa ngạc nhiên vừa bối rối:

"Ngài... ngài đây là..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...