Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 240:
Diêm Vương gia ánh mắt lướt qua cô, dừng lại một chút ở cổ áo chưa cài chặt vì vội vã. Sau đó, tầm mắt lạnh nhạt dời lên khuôn mặt cô, giọng nói trầm ổn vang lên:
"Mới về."
Tim Tần Vũ Niết khẽ run."Mới về"... chẳng nghĩa là Diêm Vương gia vừa đặt chân về đã lập tức tìm đến ?
Tần Vũ Niết mím môi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Diêm Vương gia, luôn xuất hiện trong cuộc đời cô một cách kỳ lạ, hết lần này đến lần khác khiến cô lạc trong mớ suy nghĩ mơ hồ.
Diêm Văn Cảnh thường nói hoặc làm những ều dễ khiến Tần Vũ Niết hiểu lầm nhưng tất cả đều được thể hiện bằng một thái độ thản nhiên, ềm tĩnh đến mức cô chẳng thể nắm bắt.
Diêm Văn Cảnh cũng kh một hành động nào vượt quá r giới, ánh mắt vô cũng chẳng chứa đựng ý tứ khác lạ.
Chính vì sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động mà Tần Vũ Niết càng thêm bối rối, trái tim bất giác rơi vào trạng thái hoang mang kh phương hướng, kh biết đối mặt ra .
So với bình thường, Diêm Vương gia thật sự khó hiểu.
ta, nếu thích ai đó, ánh mắt hay hành động đều kh thể giấu được. Nhưng Diêm Văn Cảnh thì khác, hoàn toàn khác.
Dù trao cho cô bao nhiêu món đồ quý giá, dù ân cần quan tâm, Tần Vũ Niết vẫn kh hề cảm nhận được chút hơi ấm nào của sự thân mật, chứ đừng nói đến một tia ái .
Cảm giác mà Diêm Văn Cảnh mang đến lại giống như sự quan tâm dành cho... tiểu bối.
Đúng vậy, tiểu bối!
Một sự sủng ái dịu dàng, một sự chăm sóc chu toàn, tất cả đều giống như cách một lớn đối đãi với kẻ nhỏ tuổi hơn. Nhưng thứ khiến cô băn khoăn là: cô và Diêm Vương gia, một là phàm nhân, một là thần minh cao cao tại thượng. Cô rốt cuộc đã làm được ều gì to tát để được đối xử đặc biệt đến vậy?
Nghĩ đến đây, Tần Vũ Niết tự cười . Ý tưởng này thật ngây thơ, đến mức chính cô cũng th buồn cười.
Tần Vũ Niết kh thể kh suy nghĩ lại những gì Mạnh Bà và những quỷ sai khác từng nói về Diêm Vương gia. [Họ bảo, Diêm Vương gia với những khác luôn lạnh lùng, thậm chí kh hề biểu lộ một chút cảm xúc. Chính ều này càng làm cho nàng cảm th bối rối và khó hiểu. Vì lại là ngoại lệ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-240.html.]
[Nếu kh, Diêm Vương gia lại chịu khó tìm cho một phương pháp tu luyện thích hợp? ngài lại tốn c đổi bộ bộ trang phục tinh xảo từ tơ vàng? Và ngài lại kh ngại xé rách cả kh gian chỉ để cứu lúc nguy cấp?]
Tần Vũ Niết Diêm Vương gia, trong ánh mắt là sự mơ hồ và những câu hỏi chưa lời giải đáp.
Mặc dù cô luôn cảm nhận được sự quan tâm của Diêm Vương gia nhưng cái sự quan tâm này lại kh giống kiểu tình cảm nam nữ bình thường.
Cô cảm th lo lắng, sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ kh thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này.
Nhưng thực tế, lẽ Diêm Vương gia căn bản kh hề những suy nghĩ như vậy. Tất cả chỉ là do cô tự nghĩ quá nhiều mà thôi.
Sau một lúc, Tần Vũ Niết chợt bình tĩnh lại. Cô hít một hơi thật sâu, làm bộ như kh chuyện gì xảy ra, bước vào phòng, ôm chiếc áo choàng Mạnh Bà vừa mang đến, tựa như thể mọi chuyện vẫn bình thường, mở hộp ra và đưa cho Diêm Vương gia, nói:
"Ngài đến đúng lúc lắm, đây là chiếc áo choàng mà đã đặt làm ở Quỷ thị, ngài xem thử thích kh?"
"Áo choàng?" Diêm Vương gia nghe th vậy, ánh mắt chút lạ lẫm, kh hề hay biết nội tâm cô đang bối rối. Diêm Văn Cảnh xuống chiếc áo choàng màu đen, vẻ hơi bất ngờ khi Tần Vũ Niết lại tặng một món đồ như vậy.
"Ừm, th ngài thường xuyên mặc áo choàng, chắc là ngài hay đến những nơi cần trang phục như thế. Ngài đã giúp nhiều, kh biết làm để báo đáp nên mới đặt chiếc áo choàng này. Nghe Mạnh Bà nói, quần áo của ngài đều chuyên gia thiết kế riêng, nếu ngài kh thích thì cũng kh ."
Tần Vũ Niết nói xong, ngón tay vô thức siết lại, ánh mắt kh dám thẳng vào Diêm Vương gia, như thể đang chờ đợi phản ứng của .
Diêm Vương gia nhận th sự thiếu tự tin trong lời nói của cô, khẽ duỗi tay, nắm l chiếc áo choàng và khoác lên . liếc qua một lần, bình thản nói: "Cũng kh tệ lắm."
Tần Vũ Niết nghe vậy, bất giác ngẩng đầu lên, đôi mắt kinh ngạc Diêm Vương gia khi khoác chiếc áo choàng cô vừa tặng. Mái tóc dài của bay nhẹ, rối tung sau lưng, mỗi cử động của như mang theo một làn sóng huyền bí, những sợi tơ vàng thoáng hiện, càng làm tôn lên vẻ uy nghiêm và bí ẩn của Diêm Vương gia. Vẻ đẹp của thật sự khiến Tần Vũ Niết kh khỏi kinh ngạc, còn lấn át cả những tưởng tượng trước đó của cô.
Tần Vũ Niết mỉm cười: "Ngài thích là tốt ."
Diêm Vương gia nhẹ nhàng cởi chiếc áo choàng, gấp lại thu nó vào tay, thản nhiên nói: "Cảm ơn."
Đây là lần đầu tiên nhận được một món quà như vậy, cảm giác thật sự kh tồi.
Th vậy, Tần Vũ Niết cảm th tâm trạng đột nhiên tốt lên nhưng nàng bỗng nhớ ra ều gì đó, liền Diêm Vương gia và nhẹ nhàng hỏi: "Diêm Vương gia, ngài lại tìm vào giờ này, chuyện gì ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.