Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 26:
"Kh gì". Tần Hạo đáp quay định ra c ty.
Đúng lúc này, mẹ và các em trở về, tay xách kh ít túi lớn túi nhỏ, mặt ai cũng rạng rỡ, như thể sự rời của Tần Vũ Niết chẳng hề để lại chút ảnh hưởng nào.
Tần Niệm ngoan ngoãn chào:
" cả".
Nghe th vậy, Tần mẫu ngẩng đầu Tần Hạo, ngạc nhiên hỏi:
"Lão đại, con đứng ở cửa làm gì thế?"
Kh muốn vòng vo, Tần Hạo thẳng vào vấn đề:
"Mẹ, lần trước con nhờ mẹ họp phụ thay Vũ Niết, mẹ kh?"
Tần mẫu, đang vui vẻ vì Tần Niệm pha trò, nét mặt tươi cười chưa kịp tắt, bỗng trở nên khó hiểu:
"Họp phụ ? Họp phụ gì?"
Tần Hạo đành giải thích:
"Chính là lần Vũ Niết học lớp 12, khi đó con bận c tác ở xa nên nhờ mẹ họp cho em thay con".
Tần Niệm cẩn thận lên tiếng:
"Hình như lần đó mẹ họp phụ cho em. hôm đó chị gặp chuyện gì kh? Nhưng chị về nhà cũng kh nói gì cả. Là lỗi của em, em kh nên để mẹ họp phụ cho em".
Tần mẫu nghe Tần Niệm nhắc vậy thì nhớ ra, thản nhiên đáp:
"À, lần đó hả? Đúng , Niệm Niệm cũng họp phụ nên mẹ nhờ dì Điền thay cho Vũ Niết".
Tần Hạo: "..."
Tần Hoài kh hài lòng, liếc Tần Niệm, vừa vì câu hỏi của Tần Hạo mà trở nên rụt rè, lên tiếng:
" cả, đó là chuyện từ bao lâu trước . giờ lại hỏi? Tần Vũ Niết đến tìm nói xấu gì kh?"
Trong lòng Tần Hạo như nghẹn lại, cảm giác đau đớn trào dâng khi nghĩ đến Tần Vũ Niết.
kh dám tưởng tượng, Tần Vũ Niết đã sống trong gia đình như vậy suốt 6 năm.
mẹ ruột kh họp phụ cho con gái nhưng lại cho đã chiếm thân phận của cô suốt mười m năm.
Tần Hạo thể mường tượng ra, lẽ ban đầu Vũ Niết đã hy vọng mẹ sẽ họp phụ cho nhưng cuối cùng bị từ chối.
[Cha thì luôn bận rộn và với tính cách hiểu chuyện của Vũ Niết, em hẳn sẽ kh muốn làm phiền . Em mới tìm đến nhưng lại nhờ mẹ thay giải quyết. ]
Vậy là, trong nhà đ như vậy nhưng chẳng ai chịu họp phụ cho cô. Cuối cùng lại để một giúp việc thay thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-26.html.]
Nực cười làm nhưng cũng đau lòng đến mức nào.
Tần Hạo Tần Niệm bằng ánh mắt sắc lạnh, như muốn thấu suốt tâm can cô em gái, nghiêm giọng hỏi:
"Niệm Niệm, hỏi em, bộ phục diễn của em rốt cuộc bị hỏng như thế nào? thật là do Vũ Niết làm hư kh?"
Tần Niệm bị ánh mắt sắc bén làm hoảng sợ, vội lùi lại hai bước. Nhưng ngay sau đó, cô cố tỏ vẻ kiên định đáp:
"Em... em kh biết chị làm hỏng hay kh nhưng lúc đó chỉ chị ở đó thôi".
Tần Hoài nh chóng đứng c trước Tần Niệm, che c cho cô em gái và lớn tiếng nói:
" cả, làm gì mà dọa Niệm Niệm như vậy? Nếu kh do Tần Vũ Niết thì còn ai vào đây? Chẳng lẽ lại là Niệm Niệm tự làm? Đó là lần đầu tiên con bé được lên sân khấu biểu diễn. Niệm Niệm coi trọng lần biểu diễn này làm chuyện tự cắt hỏng trang phục của chính được chứ?"
Tần Hạo vẫn kh rời ánh mắt sắc bén khỏi Tần Niệm, hỏi lại:
"Thật sự là như vậy ?"
Dưới ánh mắt áp lực , Tần Niệm chút hoảng loạn nhưng vẫn đáp:
" cả, chẳng lẽ đang nghi ngờ em ..."
Ngay sau đó, cô chớp mắt như sắp khóc, viền mắt đỏ lên, nước mắt long l:
"Nếu cả nghi ngờ em, vậy cứ báo cảnh sát . Em kh sợ ều tra".
Tần mẫu cau mày, kh hài lòng nói:
"Tần Hạo, con đang làm gì thế? Niệm Niệm là tội phạm mà con dùng cái giọng ệu chất vấn như vậy?"
Phản ứng của Tần Niệm khiến Tần Hạo do dự, kh chắc c được sự thật. Nhưng khi nghĩ đến giả thuyết của , một cảm giác lạnh buốt trào lên trong lòng.
Nếu mọi chuyện đúng như nghi ngờ thì suốt những năm qua, Tần Vũ Niết đã chịu bao nhiêu ấm ức trong ngôi nhà này?
Dù vậy, Tần Hạo kh bằng chứng để nói thêm, đành hạ giọng:
" lẽ là hiểu lầm. còn chút việc ở c ty, trước đây".
Nói xong, Tần Hạo quay rời mà kh ngoảnh lại.
Trong khi đó, Tần Vũ Niết hoàn toàn kh biết rằng chuyện của đã làm xáo động Tần gia. Lúc này, cô đang bận rộn trên đường mua hương, chuẩn bị cho kế hoạch mở một cửa hàng ở địa phủ, chuyên bán đồ ăn.
Ở địa phủ, kh sẵn thức ăn và số cửa hàng bán hương cũng kh nhiều. Điều này là do mỗi ngày nhiều linh hồn luân hồi đầu thai, mà những linh hồn mới tới cũng kh ít.
Những linh hồn ở lại địa phủ thường chia thành hai loại: hoặc giàu và muốn chờ cơ hội đầu t.h.a.i tốt hơn hoặc nghèo khó đến mức kh thể luân hồi.
Các linh hồn giàu thường dùng loại hương tốt, còn những linh hồn nghèo thì chỉ thể duy trì bằng một cây hương mỗi ngày.
Vì thế, các cửa hàng bán hương ở địa phủ ít, dẫn đến tình trạng cung kh đủ cầu vào một số thời ểm.
Mặc dù nhiều cửa hàng mọc lên nhưng việc bán hương ở địa phủ kh lúc nào cũng thuận lợi. Hương tồn kho quá nhiều dễ dẫn đến lỗ vốn. Vì vậy, khi Tần Vũ Niết – nổi tiếng với tài bán cơm hộp – vừa bắt đầu kinh do, đã dò hỏi liệu cô bán hương hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.