Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 286:

Chương trước Chương sau

Cô ta đã chọn về đây vì kh muốn bị ai hỏi han quá nhiều về chuyện hôm qua. Cô biết đã làm quá tay và cũng sợ những trong nhà sẽ tò mò, bới móc. Thế là cô ta quyết định lẩn tránh bằng cách quay về đây. Những Tần Niệm kh ngờ sáng nay lại gặp Lâm Dương.

Lâm Dương rõ ràng nhận ra sự hoang mang trong ánh mắt Tần Niệm nhưng thay vì xoa dịu, ta lại càng thêm làm trầm trọng tình hình. bước từng bước, chậm rãi tiến lại gần, trên khuôn mặt là nụ cười méo mó đầy vẻ dữ tợn, khiến kh khí càng thêm căng thẳng. ta cười khẩy, nói:

"Làm gì? Cô hôm đó kh tự cao ? Hả? Chúng ta quen biết lâu thế mà, cô lại nhẫn tâm đến vậy, đ.á.n.h vào bệnh viện, vậy mà một cái cũng kh thèm cho !?"

Lời nói càng lúc càng căm phẫn, khuôn mặt ển trai giờ đây bị vặn vẹo vì tức giận, đôi mắt sắc lẹm trừng chằm chằm vào Tần Niệm, nghiến răng nói từng chữ: " ta bảo "Một ngày làm vợ chồng, trăm ngày nghĩa tình.", vậy còn cô thì ? Cư nhiên để cho khác đ.á.n.h ? Chỉ mới nửa tháng thôi mà cô đã kh nhịn được, vội vã dây dưa với khác ?"

Tần Niệm đối diện với Lâm Dương ên cuồng đến mức gần như kh kiểm soát nổi, trong lòng kh khỏi dâng lên một cảm giác vừa hoảng sợ vừa kinh hãi. Cô ta theo phản xạ lùi lại vài bước, giọng nói run rẩy: "Ngày đó... Ngày đó là vì đ.á.n.h trai trước, chỉ muốn cứu thôi. Mà nếu nói về sự nhẫn tâm, ai mới thực sự tuyệt tình đây? suốt ngày nói yêu nhưng lại một chân đạp m chiếc thuyền mà!"

Vừa nghe xong, Lâm Dương nghe xong, như thể bị dẫm đuôi, đột nhiên nhảy dựng lên, mắt long lên đầy tức giận, hét lớn: " chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, ai mà chẳng lúc sai lầm chứ! Cả thiên hạ đàn đều lúc vấp ngã! Nhưng còn cô? Nhà các Tần gia, nói quay lưng là quay lưng ngay, nói bỏ chạy là bỏ chạy liền! Còn chưa hết, trước khi còn kh quên ngoái lại c.ắ.n chúng một nhát!"

Tần Niệm siết chặt tay, ánh mắt cô kh dám đối diện với ánh đầy lửa giận của Lâm Dương. Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức chỉ cô mới nghe th, nhẹ như hơi thở: "Nhà chỉ l lại những gì đáng lẽ được bồi thường thôi."

Lâm Dương nghe xong, bật ra một tràng cười lạnh đầy chói tai, như thể vừa nghe được ều gì đó buồn cười nhất trên đời. chỉ tay vào mặt Tần Niệm, tức giận quát: "Bồi thường? Hừ, đừng nghĩ kh biết cái trò mèo này! Chuyện này mà kh nhà các Tần gia giật dây từ phía sau, thể xảy ra được?"

Tần Niệm bị cái sắc lẹm của Lâm Dương làm cho sợ hãi, cả run lên, chân tay như mất hết sức lực.

Nước mắt chực trào, Tần Niệm ngẩng lên Lâm Dương, giọng nghẹn ngào: " thật sự kh biết chuyện này... Lúc đó quá đau lòng, quá tuyệt vọng, cứ tự giam trong phòng, một tuần kh ra khỏi cửa. Khi ra ngoài, ba mới nói với về việc bồi thường của các , chỉ là muốn kh đau khổ vì nữa..."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lâm Dương nghe Tần Niệm nói xong, khóe miệng bất giác nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh buốt. kh kiềm chế được sự châm chọc trong giọng ệu, tiếp tục nói với vẻ khinh bỉ:

"A, đừng giả vờ thâm tình như vậy. Cô đối với , căn bản chẳng chút tình cảm nào như cô ươi nói đâu! Đối với cô, chỉ là c cụ để cô khoe khoang, thỏa mãn cái lòng tự trọng hư vinh của cô mà thôi! Một khi hết giá trị lợi dụng, cô sẽ kh ngần ngại vứt bỏ ta ngay."

Lâm Dương càng nói càng kích động, ánh mắt như sắp phun lửa, giọng nói lại vang lên đầy căm phẫn: "Đừng giả vờ kh biết là ai! Tần Vũ Niết trước đây từng nói đùa giỡn với cô , , cô thật sự kh tin à? Thực ra, cô biết rõ hơn ai hết! Nhưng mà vì cô muốn giữ hình tượng yêu hoàn hảo, cô lại đổ hết tội lỗi lên đầu Tần Vũ Niết, đúng kh? Một mặt cô thỏa sức chiếm đoạt mọi thứ của cô , mặt khác lại âm thầm kích động mọi chống lại cô , mặc kệ cô bị đối xử như thế nào, bị ức h.i.ế.p ra . Cô vui mừng khi th chịu đựng tất cả kh? Trước kia còn kh ra được những trò bẩn thỉu của cô, thậm chí còn kh thèm để ý đến m chiêu trò vặt vãnh này. Nhưng bây giờ nghĩ lại, cô chẳng đã dùng những thủ đoạn nhỏ mọn để lợi dụng khác, đẩy họ vào thế yếu để đạt được mục đích của ?"

Lâm Dương phun ra một câu cuối cùng, giọng nói mang theo sự chế giễu: "Tần Niệm, kỳ thực cô mới là kẻ đáng ghê tởm nhất."

Nghe th những lời này, Tần Niệm như sắp phát ên, tức giận đến mức mặt đỏ bừng, hét lên đầy giận dữ: " kh ! chẳng như vậy!"

Tần Niệm siết chặt chiếc ện thoại, tưởng chừng như muốn bóp nát nó ngay tại chỗ. Đôi mắt hơi đỏ lên nhưng kh vì tủi thân, mà là vì cơn giận đang dâng trào đến mức cả run rẩy.

Đôi mắt cô ta trừng lớn, chằm chằm Lâm Dương trước mặt, giọng nói run run nhưng đầy uy hiếp:

" khuyên tốt nhất mau biến ! Nếu kh, sẽ gọi đến xử lý !"

Thế nhưng, Lâm Dương lúc này kh còn vẻ cuồng loạn như trước. Ngược lại, bình tĩnh lạ thường, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười khinh bỉ. Một tiếng hừ lạnh thoát ra từ mũi , đầy vẻ khiêu khích:

"? Bị nói trúng tim đen nên kh vui hả? Muốn gọi tới xử lý ? Gọi ai? Bàn Long ? Ha ha... bây giờ còn đang ngồi tù, lo thân còn chưa xong đ!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...