Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 305:
Từ lần trước Tần Hạo rời , cô đã xóa hết mọi phương thức liên lạc với , chẳng những vậy, cô cũng hoàn toàn cắt đứt liên lạc với Tần gia.
Thật ra, lần trước vô tình nghe Tần Niệm nói qua về một chuyện nhưng cô cũng kh nghĩ đó lại là sự thật.
Vương Dương, kh kiên nhẫn nổi nữa, lên tiếng khuyên:
"Tần tiểu thư, cô thử giúp đỡ xem , bất kể là cách gì, chỉ cần thể liên hệ được."
Tần Vũ Niết thở dài:
"Kh kh muốn giúp, mà là thật sự kh cách nào liên lạc với ta."
Ngay lúc họ đang tiếp tục ép Tần Vũ Niết, cửa bỗng nhiên phát ra một tiếng động lớn.
"Tần Vũ Niết! Cô đã làm gì mà tụ tập cả đám ở đây vậy? Mới vừa m lãnh đạo đến, lại thêm nữa?"
"Lại thêm một chiếc xe nữa! Hôm nay là ngày gì mà đến đ vậy? Tính cả trước lẫn sau cũng ba bốn chiếc ."
Một tò mò quan sát, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, lên tiếng:
"Chiếc xe phía sau kia, tr quen quen, ... cảnh sát kh? Hay là con bé Vũ Niết gây chuyện gì ? Nhưng mà nghĩ lại thì kh đúng lắm. Một cô gái nhỏ, ngoan ngoãn, dịu dàng như con bé, ngày thường chẳng th làm ều gì khác , cảnh sát lại tìm tới cửa được chứ?"
Nghe vậy, bên cạnh cũng nh chóng nhướn cổ ngó. Sau khi xem xét, ta lắc đầu, tỏ vẻ chưa tin hẳn:
"Cảnh sát? chắc kh? khẳng định là cảnh sát thật kh? Theo thì chưa chắc là tới tìm Vũ Niết đâu, khi đến tìm nhà ai khác trong thôn thì ."
Hai vẫn tiếp tục lẩm bẩm, bàn tán suy đoán đủ ều, cho đến khi lớn tiếng reo lên:
"Mau kìa! Họ đang xuống xe! Trong tay hình như còn cầm thứ gì đó!"
Nghe vậy, cả đám vội vàng vươn cổ ra . Ở khoảng cách xa xa, họ th một mặc bộ cảnh phục màu đen, dáng vẻ nghiêm túc bước xuống từ chiếc xe phía sau.
đó mở cửa xe với động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, cẩn thận l một tấm biển ra từ bên trong. Do khoảng cách quá xa, dân trong thôn chỉ lờ mờ th bóng dáng một tấm biển được gỡ xuống từ chiếc xe. Cả đám tò mò bàn tán xôn xao. Một kh kiềm chế được, cất tiếng hỏi:
" là một tấm bảng kh? Hình dáng và kích thước tr giống thật đ!"
Tin tức cảnh sát xuất hiện lan nh như gió thổi khắp thôn. Những đang bận rộn c việc thường ngày cũng kh thể kh để tâm. Trong đầu ai n đều lóe lên cùng một câu hỏi: "Nhà ai gây chuyện bị cảnh sát để ý vậy?"
Kh chần chừ, mọi hối hả kéo nhau về hướng chiếc xe, hy vọng tận mắt chứng kiến chuyện gì đang diễn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-305.html.]
Một nh nhảu chạy đến nhà Vương thẩm, vốn mối quan hệ thân thiết với Tần Vũ Niết, báo tin:
"Thẩm ơi, nghe nói cảnh sát tới tìm Tần Vũ Niết ! Họ đang kéo đến nhà cô kìa. Thẩm muốn qua xem kh? Kh biết cô phạm chuyện gì kh."
Vương thẩm vừa nghe xong thì giật nảy , mắt mở to kinh ngạc:
"Cái gì?! Cảnh sát tìm Vũ Niết à?"
Bà lập tức vứt hết c việc trong tay, chân thoăn thoắt chạy theo báo tin, vừa vừa gấp gáp hỏi:
"Biết chuyện gì kh? Con bé Vũ Niết ngày thường chỉ bán m hộp cơm, làm gì chuyện phạm pháp chứ!"
cùng đáp lại, giọng pha chút tò mò:
"Biết đâu được, cũng chỉ nghe loáng thoáng vậy thôi. Đi xem thử là rõ ngay!"
Cả nhóm kh chần chừ, rảo bước hướng về nhà Tần Vũ Niết.
Chỉ trong chớp mắt, ngôi nhà nhỏ vốn yên ắng giờ đã bị bao vây bởi một biển . Bên ngoài chật cứng thôn dân, đứng, ngồi, chen chúc nhau đến mức kh thể nhích nổi. Trong ngoài ba tầng lớp , tiếng bàn tán dậy lên như ong vỡ tổ. Ai cũng tò mò đoán già đoán non, đến mức từ trong nhà cũng nghe được đôi ba câu loáng thoáng.
Lúc này, một nhóm mặc áo khoác lịch sự bước xuống từ xe. Dẫn đầu là vài đàn mặc cảnh phục đen bóng, đội mũ cảnh sát uy nghiêm. Họ trao đổi ều gì đó với những cùng, sau đó dứt khoát tiến về phía nhà Tần Vũ Niết.
Tới gần đám đ, nhóm cảnh sát dừng lại. Một đứng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, cuối cùng dừng lại ở một bác lớn tuổi đứng phía trước. Vị cảnh sát lịch sự cúi chào nhẹ nhàng hỏi:
"Chào bác, cho hỏi đây là nhà của Tần Vũ Niết kh ạ?"
Bác lớn tuổi ban đầu trố mắt , rõ ràng bất ngờ trước việc được cảnh sát gọi tới. Bác lắp bắp vài giây gật đầu liên tục, nói:
"Dạ... đúng . Đây là nhà cô ."
Ánh mắt của mọi đổ dồn về nhóm cảnh sát. Họ nhận ra vài gương mặt quen thuộc – chính là những lãnh đạo ở trấn trên. Thậm chí vài còn nghĩ rằng lẽ đây là lãnh đạo cấp huyện. Kh khí vốn đã náo nhiệt giờ lại càng căng thẳng và trầm mặc hơn.
Bác kh khỏi lo lắng, thầm nghĩ: "Tần Vũ Niết, cô bé này, rốt cuộc đã làm chuyện gì mà kéo đến cả đoàn cảnh sát và lãnh đạo thế này?"
Sự lo lắng lộ rõ trên mặt bác. Sau một hồi cân nhắc, bác kh kiềm được mà hỏi:
"Các đồng chí cảnh sát ơi, các đến tìm cô chuyện gì kh? Con bé Vũ Niết này ngày thường ngoan ngoãn lắm, kh lẽ... chuyện gì kh hay ?"
Nghe vậy, một bà thím khác cũng sốt sắng tiếp lời:
"Đúng , đúng ! Tần Vũ Niết là một cô gái tốt, hiền lành lại chăm chỉ. Cả nhà chỉ còn mỗi nó là niềm hy vọng. Nếu thực sự chuyện gì, các nhất định ều tra kỹ lưỡng. Đừng để oan ức cô bé đáng thương này!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.