Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 35:
Tần Hạo kh biết nhiều về các cô gái khác nhưng nếu so với Tần Niệm – em gái út của họ, thì sự khác biệt càng thêm rõ ràng.
Tần Niệm gần như mỗi tháng đều sắm sửa vô số quần áo, túi xách, giày dép và các loại thú b. Chỉ cần là thứ đẹp đẽ, cô đều mua về nhà.
Phòng của Tần Niệm vốn là phòng lớn nhất trong nhà nhưng vì số lượng quần áo, túi xách quá nhiều, căn phòng chứa đồ ban đầu kh đủ chỗ. Cuối cùng, gia đình còn đập th bức tường phòng bên cạnh để làm thành một kh gian để đồ riêng cho cô.
Ngược lại, căn phòng của Tần Vũ Niết sạch sẽ đến mức kỳ lạ, chẳng khác gì phòng của một khách trọ ngắn hạn, lúc nào cũng sẵn sàng để rời .
Tần Hạo nghiêng về phía trước, ánh mắt sắc bén:
"Hôm qua, đã vào phòng của Vũ Niết."
Tần Cảnh kh tỏ ra quá để tâm, tiện tay cầm một trái nho ném vào miệng, vừa nhai vừa nói một cách hờ hững:
" ?"
" đã hỏi dì Điền. Dì nói, khi Vũ Niết rời , em chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ. Nhưng khi vào xem, căn phòng của em trống trơn, sạch sẽ đến mức kh giống như từng ở. Em hiểu ều này nghĩa là gì kh?"
"Điều đó nghĩa là, dù đã sống trong nhà chúng ta nhiều năm, em chẳng hề chút gắn bó nào. Đây là nhà của mà còn kh hề để tâm..."
Tần Cảnh nhún vai, đáp hờ hững:
" thể em ưa sạch sẽ, kh thích để quá nhiều đồ trong phòng cũng nên. suy diễn mọi chuyện phức tạp như vậy?"
"Chỉ vì chuyện này mà vội vàng gọi em trở về? biết lịch trình của em đang kín thế nào kh?" Tần Cảnh càng nói càng bất mãn, đến mức kh buồn ăn nốt quả nho trên tay.
Lúc này, Tần Hoài kéo hai chiếc vali lớn vào nhà, vừa th cả cả lẫn hai đều ở đó, ngạc nhiên hỏi:
" hai? lại về? Mọi đang bàn chuyện gì vậy?"
Tần Niệm nghe tin Tần Cảnh đã về, nh chóng kéo tay mẹ đến phòng khách, ánh mắt sáng rực:
" hai, về từ khi nào thế?"
Tần Cảnh cười gọi:
"Mẹ."
gật đầu trả lời:
" vừa mới về thôi. cả đang nói chuyện về Vũ Niết."
Nghe đến đây, sắc mặt Tần Hoài lập tức tối sầm, kh vui nói:
"Em , còn nhắc đến làm gì nữa?"
Tần Niệm cũng kh giấu nổi vẻ khó chịu trên mặt.
Tần Hạo đứng dậy, qu và nói:
"Nếu mọi đã mặt đầy đủ, thì cùng nhau đến xem thứ này."
Mọi nhau đầy nghi hoặc nhưng vẫn theo Tần Hạo. dẫn họ đến trước một căn phòng, dừng lại ở cửa và đẩy cửa ra.
Tần Hoài nhíu mày hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-35.html.]
"Căn phòng này gì lạ đâu? dẫn mọi xem cái gì vậy?"
Tần Hạo bình thản đáp:
"Đây là phòng của Vũ Niết."
Tần Niệm chỉ cần liếc mắt vào đã hiểu ý của cả. Khuôn mặt cô thoáng căng thẳng, đôi môi mím chặt để che giấu nỗi bực bội đang trào lên.
Vũ Niết đã lâu như vậy, tại vẫn còn mang cô ta ra để so sánh với chứ?
Tần Cảnh cau mày hỏi:
"Đây là phòng của em ? lại ở cùng tầng với phòng của hầu?"Ban đầu, kh m quan tâm đến những gì cả nói nhưng khi tận mắt chứng kiến căn phòng, mới nhận ra sự khác thường.
Ngoài những vật dụng cơ bản và đồ đạc trên giường, trong phòng gần như kh thêm thứ gì. Trống trải đến kỳ lạ.
Tần mẫu cũng bị sốc nặng. Một cảm giác khó chịu trỗi dậy trong bà, như thể đã ngược đãi chính con gái ruột vậy.
Bà cố gắng biện minh:
"Mỗi tháng mẹ đều cho gửi tiền cho con bé nhưng con bé kh mua sắm gì cả. Lúc đó trong nhà kh còn phòng trống nên tạm thời để con bé ở đây..."
Khi nói những lời này, ngay chính bà cũng kh tự tin lắm.
Tần Hạo đột nhiên nhớ ra ều gì đó, liền hỏi:
"Mẹ, mỗi tháng mẹ gửi cho Vũ Niết bao nhiêu tiền?"
Bà theo bản năng đáp:
"Mẹ đâu tự gửi, mẹ bảo bên tài vụ chuyển tiền đúng hạn mỗi tháng là được."
lại hỏi tiếp:
"Thế Tần Niệm mỗi tháng nhận được bao nhiêu?"
Tần mẫu bất giác buột miệng:
"10 vạn."
Vừa nói xong, bà lập tức nhận ra gì đó kh ổn.
Quả nhiên, kh chỉ ánh mắt của Tần Hạo trở nên phức tạp, mà biểu cảm của Tần Cảnh cũng kh còn bình thường.
Đều là con gái trong nhà nhưng một thì thậm chí mẹ kh nhớ nổi mỗi tháng nhận bao nhiêu tiền, chỉ để tài vụ tự động chuyển. Trong khi kia, mẹ đích thân gửi tận tay. Sự khác biệt này kh chỉ nằm ở con số mà còn ở mức độ quan tâm và sự trân trọng.
Càng nói nhiều, sắc mặt Tần Niệm càng trắng bệch. Trong lòng cô d lên một dự cảm kh lành rằng mọi thứ sắp thay đổi.
Tần Cảnh cũng bắt đầu nhận ra, lẽ những ngày tháng của Tần Vũ Niết trong nhà này chẳng m dễ chịu. liền nhớ lại một chuyện đã xảy ra trước đây:
"Hình như trước kia em một bộ phim quay ở trường của em . Lúc đó, em từng dẫn bạn tới tìm em để xin chữ ký. Nhưng khi em đang diễn cùng nữ chính, kh chú ý lắm. Trợ lý của em lẽ đã nghĩ cô là sinh viên đến xin chữ ký nên l lý do bất tiện mời họ rời ."
ngừng lại một lúc, tiếp tục:
"Em còn nhớ loáng thoáng nghe bạn của cô nói: kh bảo Tần Cảnh là trai ? trợ lý của ngay cả ký tên cũng kh cho? Khi ngẩng đầu lên thì kh th họ đâu nữa. Ban đầu nghĩ nghe nhầm, cho đến khi em đến tìm em sau đó để xin lỗi, bảo rằng kh nên làm phiền lúc em đang quay phim, lúc em mới nhận ra là đã kh nghe nhầm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.