Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 358:
Sau khi trừ các khoản chi phí, số tiền lãi vẫn kh hề nhỏ. Thậm chí, chi phí vận hành hàng ngày chưa đến một vạn Minh tệ, gần như chẳng đáng kể so với lợi nhuận cô thu về.
Mà đặc biệt, nếu quy đổi ra Nhân dân tệ với tỷ lệ 1 Minh tệ đổi 8 Nhân dân tệ thì khoản tiền này quả thật khiến ta "mắt tròn mắt dẹt"! Tần Vũ Niết bỗng chốc từ một cô nương bình thường đã trở thành "phú bà" trong mắt khác, mà chính nàng cũng kh thể tin nổi đã làm được ều này!
Ban đầu, lượng quỷ đến đ nên do thu cũng tăng chóng mặt. Tần Vũ Niết tự nhủ rằng, về sau khách giảm thì vẫn đủ sống dư dả. Theo tốc độ hiện tại, chỉ trong một tháng, cô đã thể gom đủ tiền mua đứt cửa hàng này! Nghĩ đến đây, Tần Vũ Niết kh kiềm được cảm giác phấn khích. Một tháng thôi, chỉ một tháng nữa thôi, là cô sẽ kh cần lo chuyện thuê mướn nhà cửa nữa!
Càng nghĩ, Tần Vũ Niết càng cảm th tương lai thật tươi sáng. Kh chỉ mua được cửa hàng, cô còn mơ về việc mở chi nhánh mới, mua nhà tại địa phủ. Chỉ cần chịu khó thêm chút,"giấc mơ địa phủ" sẽ nằm trong tầm tay!
Hiện tại, mỗi ngày tửu lầu và dịch vụ đại đưa (giao hàng cho quỷ) đều mang lại do thu ổn định, khoảng 100 vạn Minh tệ mỗi bên. Cả hai này khiến Tần Vũ Niết như đang nằm trên đống tiền mà ngủ. Dù bận rộn đến đâu, tiền vẫn đều đặn đổ về, làm cô kh khỏi mãn nguyện.
Khi tửu lầu hoạt động ổn định và dịch vụ đại đưa trở lại, Tần Vũ Niết bắt đầu nhiều thời gian hơn cho những yêu cầu đặc biệt của khách. Lâu lâu, lại một quỷ khách ghé qua, kh ngại tiêu tiền, chỉ để nhờ cô một việc đơn giản là giúp họ chụp một tấm ảnh hay gửi chút tin n đến nhà trên dương gian.
Một ngày nọ, một quỷ khách tìm đến Tần Vũ Niết, rụt rè trình bày nguyện vọng. kh cần gì phức tạp, chỉ mong thể gọi một cuộc ện thoại cho thân ở dương gian. Dù chỉ nghe được giọng nói của họ thôi cũng đã mãn nguyện.
Tần Vũ Niết thoáng do dự. Đây là lần đầu tiên cô nhận một yêu cầu như thế. Liệu thành c kh? Chưa ai thử qua và cô cũng kh chắc c. Dù vậy, cô quyết định nhận lời nhưng chỉ thu trước 5 vạn Minh tệ làm phí thử nghiệm. Nếu thành c, phần còn lại sẽ được th toán; nếu kh, cô vẫn giữ đúng nguyên tắc, kh l thêm một đồng nào.
Sáng sớm hôm sau, Tần Vũ Niết lên đường. Quãng đường xa xôi khiến cô ngồi máy bay suốt hai tiếng, chuyển qua tàu ện ngầm, lỉnh kỉnh di chuyển hết lần này đến lần khác. Cuối cùng, sau một hành trình mệt mỏi, nàng cũng đến nơi.
Khi vừa tới trước cửa nhà, cô th một phụ nữ với đôi mắt sưng đỏ đang vội vàng bước ra ngoài. Dáng vẻ u sầu của phụ nữ khiến Tần Vũ Niết thoáng chững lại nhưng nàng l hết can đảm tiến lên hỏi:
"Xin hỏi, đây nhà của XXX kh ạ?"
phụ nữ khựng lại, đôi mắt đỏ hoe đầy nghi hoặc nàng:
"Đúng, cô là ai?"
Tần Vũ Niết khẽ mỉm cười, cố gắng dùng giọng ệu ôn hòa nhất:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-358.html.]
"Chào chị, là Tần Vũ Niết. đến đây thay chồng chị, theo lời gửi gắm của , để hoàn thành một việc quan trọng."
Tần Vũ Niết chưa kịp lên tiếng giải thích, cánh cửa vốn đã khép lại bỗng bật tung lần nữa. phụ nữ lao ra như cơn bão, chỉ tay thẳng mặt cô và tuôn một tràng mắng như sấm dậy:
"Các lừa đảo giờ táo tợn đến mức này ?! Kh thèm tìm hiểu gì, cứ thế mò đến nhà ta nói nhăng nói cuội! Con trai đã mất bao nhiêu năm , các định lừa cái gì đây? Lừa cháu chưa đủ, giờ còn muốn gì nữa hả?!"
Dứt lời, bà đột nhiên ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi than khóc t.h.ả.m thiết, tiếng nức nở vang vọng khắp khu phố.
"Trời ơi! Ông trời ơi, nếu nhà chúng làm gì sai thì cứ trừng phạt đây này! Đừng động đến bọn trẻ! Con trai đã c.h.ế.t, giờ chỉ còn cháu là niềm an ủi cuối cùng. Nếu nó mà chuyện gì, cũng chẳng muốn sống nữa! Ông trời ơi, lại bất c thế này! M lòng dạ đen tối! Lẽ ra kéo hết các mài t.h.u.ố.c để trả nghiệp! Ôi trời ơi, cháu , Thụy Thụy của ! Nếu nó mệnh hệ gì... sống làm đây... Aaa..."
Bà vừa nói vừa nức nở, bất ngờ ôm l con dâu của .
"Đừng khóc nữa, mẹ. Con tin Thụy Thụy sẽ kh đâu. Cảnh sát nhất định sẽ tìm được cháu mà." con dâu an ủi nhưng nước mắt cũng kh ngừng rơi. Hai ôm nhau khóc, biến căn nhà nhỏ thành một khung cảnh đau thương đến nghẹn lòng.
Tần Vũ Niết đứng đó, nghe rõ từng lời, đôi mày khẽ nhíu lại. Cô kỹ đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của phụ nữ, bỗng chốc hiểu ra nguyên do của cảnh tượng này.
Tần Vũ Niết thở dài, nhẹ nhàng l từ trong túi ra một món đồ và đưa tới trước mặt họ. Giọng nàng trầm xuống nhưng vẫn giữ sự ềm tĩnh:
" kh lừa đảo. thứ này, hai sẽ hiểu."
Món đồ vừa xuất hiện đã khiến cả hai phụ nữ sững lại. Bà lão run rẩy cầm l, đôi mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng lóe lên tia hy vọng mong m.
Kh để họ thời gian lấn sâu vào cảm xúc, Tần Vũ Niết nh chóng hỏi:
" nghe bác vừa nói... cháu bé bị mất tích? Khoảng bao lâu ? Lần cuối cùng th ở đâu? Đã báo cảnh sát chưa? Hiện tại m mối gì kh?"
phụ nữ lớn tuổi chằm chằm vào món đồ trong tay Tần Vũ Niết, ánh mắt đầy kinh ngạc. Bà khựng lại vài giây, sau đó bật khóc nức nở, giọng run rẩy đầy nghi hoặc:
"Cái này... làm thứ này lại ở trong tay cô được?!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.