Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 374:
Tạ Tất An thở dài, giọng đầy suy tư:
"Cô thì kh đâu nhưng Diêm Vương gia thì... khó nói lắm."
vừa dứt lời, lại như sực nhớ ra ều gì, thở dài lần nữa:
"Mà này, ta nói luôn cho ngươi chuẩn bị tinh thần... Vừa nãy Diêm Vương gia th chúng ta ."
Phạm Vô Cữu nghe vậy, sắc mặt lập tức tái mét:
"Xong đời ... Hết đường chạy ..."
Tạ Tất An gợi ý:
"Ngươi thể thử cầu xin Diêm Vương phi. khi cô nói đỡ giúp, Diêm Vương gia sẽ bỏ qua chuyện này."
Ánh mắt Phạm Vô Cữu bỗng sáng lên như tìm được ánh sáng cuối đường hầm:
"Đúng ! Đúng ! Sau này chắc c Diêm Vương gia và Bùi Nguyễn ện hạ sẽ tổ chức hôn lễ linh đình dưới địa phủ. Đến lúc đó, chúng ta đem quà mừng thật nhiều, thật hoành tráng! ta vẫn nói "của cho là của nợ", kh? Diêm Vương gia chắc sẽ nguôi ngoai mà tha cho chúng ta!"
Phạm Vô Cữu nói xong, trong lòng cảm th nhẹ nhõm hơn một chút nhưng vẫn kh quên quay sang Tạ Tất An hỏi nhỏ:
"Ngươi nghĩ xem, ta nên tặng gì để vừa đẹp lòng Diêm Vương gia vừa làm Bùi Nguyễn ện hạ vui đây?"
Tạ Tất An nhún vai, nở một nụ cười bí ẩn:
"Quà thì dễ, quan trọng là ngươi đủ "mặt dày" để đứng trước Diêm Vương gia mà dâng kh thôi."
Sau lễ cưới, tuần trăng mật ngọt ngào bắt đầu và Giản Nhị quả thực đã làm được, hoàn toàn kh bận tâm đến mọi chuyện xung qu. chỉ tập trung vào mỗi cô, mỗi ngày kh là đưa cô ra ngoài chơi thì cũng là cùng cô quấn quýt trên giường.
Cả hai chìm đắm trong những ngày tháng ngọt ngào và kh thể tách rời suốt nửa tháng.
Nửa tháng trôi qua mà kh một cú ện thoại, chỉ một lần Giản Nhị giải quyết c việc gấp qua máy tính.
Tần Vũ Niết phần ngạc nhiên, kh thể tin nổi. Một c ty lớn như vậy mà kh cần đến sự xuất hiện của Giản Nhị ?
Giản Nhị chỉ nhàn nhạt đáp một câu, khiến Tần Vũ Niết lặng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-374.html.]
nói: "Nếu những việc nhỏ nhặt như thế mà họ còn kh làm được thì vị trí này thể để khác đảm nhận."
Giản Nhị đã toàn tâm toàn ý xử lý mọi việc lớn trước khi kết hôn, giờ đây, tất cả những chuyện nhỏ nhặt kh vội vàng, đều được để lại cho sau khi tuần trăng mật kết thúc. muốn dành trọn thời gian này cho vợ, kh chút bận tâm đến ngoài kia.
Sáng nay, Tần Vũ Niết nằm trong lòng Giản Nhị, ngắm những ngón tay dài thon của , trong lòng kh khỏi nhớ lại bao năm tháng đã qua. Cô kh thể kh thở dài, tự hỏi liệu chính cuộc sống này, cộng thêm một đời trước, cô mới thể được Giản Nhị? Nếu kh, làm thể một tuyệt vời đến mức này?
Nếu là trước đây, cô tuyệt đối kh dám nghĩ đến ều này. Khi cô đáp ứng Giản Nhị, chỉ nghĩ rằng nếu kh thành thì thôi, chia tay cũng chẳng với tâm trạng mà bước vào một mối quan hệ.
Nhưng m năm qua sống chung, Tần Vũ Niết cảm nhận được sự trân trọng chưa từng .
Như thể vì những khổ đau cô đã trải qua trước kia nên trời mới đặc biệt ban tặng cho cô một chồng tuyệt vời như vậy, vừa đẹp trai lại giàu , lại luôn quan tâm chăm sóc cô hết mực.
Tần Vũ Niết nghĩ ngợi, kh kiềm được ngẩng đầu lên Giản Nhị, trong lòng kh khỏi tự hỏi, cô tài đức gì mà lại xứng đáng một chồng vừa soái, vừa giàu , lại đối xử với như thế này.
Tần Vũ Niết bỗng cảm th một cảm giác kỳ lạ như thể mọi thứ kh thật, bỗng dưng bật ra một tiếng,"Lão c -"
Lần đầu tiên nghe th cô gọi như vậy, Giản Nhị cảm giác như cả bị ện giật, ánh mắt lập tức khóa chặt l cô. Khi ánh mắt của cô vào , Giản Nhị kh kìm nổi, cơ thể đã tự động hành động trước cả suy nghĩ, xoay nh chóng đè cô xuống.
Ánh mắt Giản Nhị lúc này đầy ẩn ý, ánh lên một tia d.ụ.c vọng mạnh mẽ. Ngón tay lướt nhẹ qua vành tai Tần Vũ Niết, giọng nói khàn đặc, đầy mê hoặc,"Ngoan, lại kêu một tiếng nữa ."
Tần Vũ Niết kh ngờ rằng một tiếng "lão c" lại khiến Giản Nhị phản ứng mạnh mẽ như vậy. Cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể của , cô bất giác đỏ mặt, vội vàng tránh động tác của , ngượng ngùng nói: "Em. . em chưa tỉnh ngủ..."
Giản Nhị cười nhẹ, giọng nói vẫn thấp, đầy dụ hoặc: "Một lần nữa thôi, đảm bảo là lần cuối."
"Ô..."
Giọng nói của cô dần trở nên mơ hồ, hòa cùng hơi thở tràn ngập trong kh gian.
Sau vài tháng trôi qua, những ngày tháng ngọt ngào cứ thế tiếp diễn. Mỗi sáng, Tần Vũ Niết và Giản Nhị vẫn thường xuyên cùng nhau thức dậy, ngáp dài, ngồi xuống bàn ăn. Trên bàn lúc nào cũng là đủ loại bữa sáng phong phú, hai ba món đủ sắc màu.
Cuộc sống bên nhau của họ cứ giản dị như vậy. Tần Vũ Niết thường ăn kh hết, mọi thứ còn lại đều lọt vào bụng của Giản Nhị.
Thế nhưng sáng nay, khi Tần Vũ Niết ngửi th mùi sữa bò thoang thoảng, cô đột nhiên cảm th buồn nôn. Cảm giác khiến cô dừng lại, nôn khan m lần.
Giản Nhị nghe th tiếng động, vội vàng đến bên cạnh cô. lo lắng vỗ nhẹ lên lưng cô, cầm ly sữa bò lên, nếm thử một ngụm. Vị của nó vẫn bình thường, kh gì lạ.
Giản Nhị nhẹ nhàng đặt ly sữa bò sang một bên, nửa ngồi xổm xuống trước mặt Tần Vũ Niết, ánh mắt đầy lo lắng: " vậy? Em kh? cần bệnh viện kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.