Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 5:
Đ Nhạc Đại Đế chỉ khẽ gật đầu, thần sắc bình thản như nước lặng. Thế nhưng ngay giây sau, một đạo truyền âm lại lặng lẽ vang lên bên tai Tần Vũ Niết:
“Ngày mai ta còn muốn ăn món thịt kho tàu. Cô thể làm thêm thịt kho nồi và thịt Đ Pha kh?”
Tần Vũ Niết: “…”
Trong khoảnh khắc đó, cô thật sự kh biết nên phản ứng thế nào.
Kh ngờ một vị Đại Đế trấn giữ một phương âm giới, lại là… một vị “thánh ăn” chính hiệu.
Nghĩ lại cũng đúng, cô và vốn kh quen biết từ trước, ngoài lần giao dịch cơm hộp hôm nay. Vậy mà giờ đây đối phương lại đặc biệt dặn dò món ăn ngày mai tất cả cũng chỉ vì đồ ăn mà thôi.
Tần Vũ Niết hạ giọng, mỉm cười đáp lại bằng truyền âm:
“Dạ được ạ. Ngoài hai món đó, các món thịt khác cũng làm được. Ngày mai sẽ chuẩn bị cho ngài một phần thật ngon.”
Đ Nhạc Đại Đế khẽ nheo mắt, trong đáy mắt thoáng hiện lên hai chữ: Hiểu chuyện.
Dù trong lòng rõ ràng hài lòng, nhưng trên gương mặt vẫn kh hề lộ ra nửa phần cảm xúc, cứ như thể vừa mở miệng “gọi món” kh là vậy.
chậm rãi tháo một miếng ngọc bội bên h, đưa cho Tần Vũ Niết:
“Nếu sau này gặp chuyện cần giúp, mang miếng ngọc này tìm quỷ sai, họ sẽ thay cô giải quyết.”
Tần Vũ Niết nhận l, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô cúi thật sâu, giọng nói chân thành:
“Cảm ơn Đ Nhạc Đại Đế.”
Đ Nhạc Đại Đế khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, sau đó thong thả xoay rời .
Dù lời nói chỉ là truyền âm, nhưng câu trả lời của Tần Vũ Niết, dù đã cố gắng hạ giọng, vẫn kh thể giấu khỏi thính giác nhạy bén của Tạ Tất An và Phạm Vô Cữu.
Phạm Vô Cữu do dự một chút, rốt cuộc vẫn kh nhịn được mà mở miệng:
“Cái đó… ngày mai cô thể làm thêm phần cho bọn kh?”
thể khiến Đ Nhạc Đại Đế đích thân lên tiếng “đặt món”, tay nghề của Tần Vũ Niết chắc c kh thể tầm thường. Làm quỷ suốt ngàn năm, đã sớm quên mất cảm giác được ăn đồ nóng sốt là thế nào. Nếu Đ Nhạc Đại Đế ăn được, chẳng lẽ bọn họ lại kh?
“Yên tâm, chúng sẽ trả tiền.”
Tạ Tất An cũng lập tức góp lời, vẻ mặt vô cùng dứt khoát.
Tần Vũ Niết sững .
Ngay cả Hắc – Bạch Vô Thường cũng muốn ăn cơm hộp của cô?
Cô tài đức gì chứ…
Nh chóng l lại tinh thần, cô vội vàng gật đầu:
“Được ạ. Ngày mai sẽ chuẩn bị thêm, các vị cứ đến đây l.”
Phạm Vô Cữu l ra một miếng ngọc giản, đưa cho cô:
“Đây là truyền tống ngọc giản, thể đưa cô trực tiếp tới vị trí này trong chớp mắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-5.html.]
Chỉ vì muốn nh chóng được ăn cơm hộp ngày mai, thậm chí kh ngại l cả pháp khí ra dùng.
Tần Vũ Niết vui mừng nhận l ngọc giản, gương mặt rạng rỡ, giọng nói ngọt ngào:
“Cảm ơn Bát gia.”
món bảo bối này trong tay, sau này cô kh cần đẩy chiếc xe nhỏ vòng vòng giữa dương gian và địa phủ nữa. Chỉ cần kích hoạt ngọc giản, cô đã thể đến bất cứ đâu trong nháy mắt.
“Vậy bây giờ, chúng sẽ đưa cô trở lại dương gian.”
Hắc – Bạch Vô Thường kh chậm trễ nữa, lập tức hộ tống Tần Vũ Niết rời khỏi địa phủ.
Vừa trở lại dương gian, Tần Vũ Niết đã kh kịp nghỉ ngơi. Cô nh chóng đẩy chiếc xe nhỏ về nhà cất gọn, sau đó chạy thẳng một mạch đến ngân hàng.
Trong lòng cô một chuyện bắt buộc xác nhận ngay lập tức
Cuốn sổ tiết kiệm của địa phủ… dùng được ở nhân gian hay kh?
Đứng trước quầy giao dịch, Tần Vũ Niết l cuốn sổ tiết kiệm ra, cẩn thận hỏi:
“ muốn kiểm tra số dư trong cuốn sổ này hiện tại là bao nhiêu.”
Nhân viên ngân hàng gõ vài thao tác trên máy tính, sau đó nh trả lời:
“Trong sổ của cô hiện 7.840 nhân dân tệ. Cô muốn rút tiền kh?”
Tần Vũ Niết bước ra khỏi ngân hàng, trong tay vẫn cầm chặt cuốn sổ tiết kiệm còn vương hơi ấm.
Ánh nắng bên ngoài rực rỡ, xe cộ qua lại tấp nập, mọi thứ đều chân thực đến mức kh thể chân thực hơn. Thế nhưng trong lòng cô lại cảm giác… như đang trôi giữa một giấc mơ.
Những gì xảy ra hôm nay quá mức kỳ lạ.
Từ bán cơm cho quỷ, gặp Đ Nhạc Đại Đế, được ban Hoàn Sinh Đan và thẻ th hành tự do ra vào địa phủ đến việc mang tiền thật sự gửi vào ngân hàng.
Từng mắt xích đều hợp lý, nhưng khi ghép lại, lại khiến ta khó tin đến mức hoảng hốt.
“Địa phủ… hóa ra cũng thể phát tài thật.”
Cô lẩm bẩm một câu, khóe môi cong lên.
Tối hôm đó, khi Tần Vũ Niết trở về nhà, còn chưa kịp mở cửa, cô đã th trước sân đặt la liệt m túi thực phẩm tươi mới.
bắp cải, cải x, cà chua, trứng gà, cả một ít thịt ba chỉ còn đỏ tươi.
Đây đều là quà của những trong thôn mang tới.
Trong mắt dân làng, Tần Vũ Niết là một cô gái ngoan ngoãn, xuất thân gia đình khá giả, tốt nghiệp đại học đàng hoàng. Vậy mà cô kh ở lại thành phố lớn làm việc, lại quay về n thôn mở quầy bán cơm hộp.
Ai cũng cho rằng, chắc hẳn ở Tần gia cô đã chịu kh ít ấm ức, nên mới chọn cách rời .
Thương một cô gái trẻ một thân một bươn chải, trong thôn thường xuyên mang đồ ăn tới giúp đỡ. Hôm nay nhà này cho ít rau, ngày mai nhà kia biếu thêm con gà. Gặp được cô thì đứng lại nói vài câu, kh gặp thì lặng lẽ để đồ trước cửa.
Những thứ chẳng vật gì quý giá.
Nhưng phần tình này, lại ấm hơn bất kỳ món quà đắt tiền nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.