Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 51:
Lý Minh, lúc này đang ở nhà chờ cơm hộp, th tin n trong nhóm, lo lắng hỏi:
"Bà chủ bị thương kh?"
Oa A: "Hóa ra Bà chủ họ Tần à?"
Nghe Phong Ngâm: "Tên Tề Tam này thật kh biết xấu hổ! Rõ ràng là ghen tị vì Bà chủ Tần làm ăn tốt, c đường kiếm tiền của nên cố ý đến gây chuyện."
Một con quỷ mặt tại hiện trường lập tức cập nhật tình hình trong nhóm:
"Bà chủ Tần kh , chỉ là xe và đồ đạc bị phá hỏng. Tề Tam thật đáng ghét, chính vì th sinh ý của Bà chủ tốt nên đến gây sự."...
Bên phía Tạ Tất An đang bận câu hồn thì nhận được tin n khẩn cấp. Tạ Tất An lập tức nh chóng hoàn thành c việc, xoay trở về địa phủ.
Khi thang máy vừa mở, Tạ Tất An vội vã chạy đến chỗ Tần Vũ Niết thì đúng lúc gặp Diêm Vương và Thôi Phán Quan đang trên đường trở về, mỗi đều cầm theo một hộp cơm.
Thôi Phán Quan ngạc nhiên hỏi:
"Ngươi làm gì mà vội vàng thế?"
Tạ Tất An giật khi th Diêm Vương ở đó, liền cúi đầu chắp tay cung kính:
"Diêm Vương gia."
nh chóng giải thích:
"Tần Vũ Niết báo rằng đến gây sự, qua xem tình hình thế nào."
Thôi Phán Quan ngạc nhiên:
"Chúng ta vừa mới từ chỗ Cô về mà. ."
Diêm Vương cau mày, cắt ngang lời Thôi Phán Quan:
"Đi xem thế nào. Cùng ."
Tạ Tất An chưa kịp phản ứng, nghe Diêm Vương nói vậy thì vội gật đầu:
"À. . Vâng, thôi."
Ở một nơi khác, Tiêu Nhiếp vừa xem tin trong nhóm chat, biết xe của Tần Vũ Niết bị bao vây, lập tức kéo theo m bạn của chạy đến ứng cứu.
Lúc đến nơi, thủ hạ của Tề Tam vừa mới đập phá xong một đợt. Dù kh ít quỷ khác can ngăn, xe bán cơm của Tần Vũ Niết vẫn bị hư hại nghiêm trọng.
Thùng đựng đồ ăn bị lật tung vài thùng bia cũng bị đập hỏng, thậm chí bàn ghế đặt bên cạnh cũng bị xô ngã. Chiếc xe mới mua kh lâu giờ đã xuất hiện m vết lõm.
Tiêu Nhiếp vội vàng hét lớn:
"Dừng tay ngay."
Tần Vũ Niết th Tiêu Nhiếp dẫn theo m chạy tới, chút bất ngờ. Cô kh ngờ lại xuất hiện vào lúc này để giúp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-51.html.]
Tiêu Nhiếp cũng nhận ra ánh mắt ngạc nhiên của cô, chỉ khẽ gật đầu trấn an, bước đến đứng c trước mặt Tề Tam.
Tề Tam th Tiêu Nhiếp đến, lập tức phất tay ra hiệu cho thuộc hạ dừng lại, nhíu mày hỏi:
"Tiêu Nhiếp? Ngươi tới đây làm gì?"
Tiêu Nhiếp liếc Tần Vũ Niết, th cô kh bị thương, mới nở một nụ cười nhạt:
"Ta là bằng hữu của Bà chủ Tần, nghe nói chỗ này chút chuyện nên đến xem thử. Tề Lão bản, buôn bán mà, hòa khí sinh tài, ta bán cơm hộp đâu dễ dàng gì. Ngươi cũng đừng làm căng quá, như vậy đâu hay ho gì."
Tề Tam hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khó chịu:
"Kh ta vô lý gây sự, mà là Cô ta quá kiêu ngạo."
Nghe vậy, Tiêu Nhiếp khẽ nhíu mày. Dựa vào thời gian qua tiếp xúc với Tần Vũ Niết, biết rõ cô kh là ngang ngược như vậy. Ngược lại, Tề Tam lại nổi tiếng ở địa phủ vì thường xuyên ỷ vào các mối quan hệ của để chèn ép kẻ yếu.
Tề Tam liếc Tần Vũ Niết với ánh mắt âm trầm, giọng nói đầy khiêu khích:
"Cô ta bán hương với giá rẻ hơn, làm khách hàng của ta đều chạy hết sang bên đó! Ta đã t.ử tế thương lượng, đề nghị Cô ta bán theo giá chung với chúng ta nhưng Cô ta kh chịu. Ta nghe nói Cô quen với Thất gia và Bát gia nên chắc là dựa vào cái "hậu thuẫn" đó mà kh coi ta ra gì."
Tiêu Nhiếp tuy vẻ trẻ tuổi nhưng ở địa phủ, cũng là lăn lộn lâu năm, tự nhận con mắt khá chuẩn. bình tĩnh nói:
"Bà chủ Tần kh giống kiểu như vậy. giữa hai chút hiểu lầm kh?"
Tề Tam nghe vậy liền bật cười nhạo báng:
"Hiểu lầm? Ta th chẳng hiểu lầm gì ở đây cả! Rõ ràng là Cô ta coi thường đám quỷ buôn bán chân đất như chúng ta."
Lúc này, một con quỷ vừa tiếp sóng trong nhóm liền lên tiếng bênh vực Tần Vũ Niết:
"Ngươi đừng nói nhảm! Rõ ràng là do các ngươi định giá quá cao, nhiều quỷ kh thể mua nổi hương. Bà chủ Tần chỉ muốn giảm bớt gánh nặng cho bọn họ nên mới bán rẻ hơn một chút! Còn ngươi thì ? Chẳng là đang uy h.i.ế.p khác hay ? Ai mà tin được cái gọi là "thương lượng t.ử tế" của ngươi."
"Đúng vậy." Một số quỷ khác cũng đồng loạt hô theo, bày tỏ sự bất bình.
Tề Tam tức giận quay đầu, quát lớn:
"Tất cả câm miệng cho ta! Nếu còn nói nhảm nữa, ta đ.á.n.h luôn cả các ngươi."
Đúng lúc kh khí đang căng thẳng, Diêm Vương Gia bất ngờ xuất hiện. Ánh mắt quét qua đám đ, cau mày khi th cảnh tượng hỗn loạn trước xe bán cơm.
Một vài con quỷ nhận ra Diêm Vương Gia, ban đầu còn ngạc nhiên đến khiếp sợ, sau đó liền run rẩy quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ hô lên:
"Diêm Vương Gia."
Tề Tam nghe th vậy, còn tưởng đám quỷ kia đang lừa , liền hừ lạnh, giọng đầy chế giễu:
"Diêm Vương Gia ? Các ngươi nghĩ ta dễ bị dọa à? Diêm Vương Gia làm gì rảnh mà xuất hiện ở chỗ này! Đừng tưởng lôi cái tên đó ra là thể hù dọa ta. Hôm nay kể cả Diêm Vương Gia đến..."
Lời còn chưa dứt, một luồng uy áp khủng khiếp ập tới, khiến toàn thân Tề Tam như đ cứng lại. còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị ép ngã thẳng xuống đất. Kh chỉ Tề Tam mà đám thuộc hạ của cũng run rẩy, kh con nào đứng nổi.
Trong kh khí, sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc bao trùm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.