Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 79:
"À, mà Tôn chủ nhiệm các ban ngành đều biết quan hệ của với em." Tần Hạo vừa nói vừa ều chỉnh lại cổ áo như để tỏ vẻ cũng chút "máu mặt"."Hiện tại, đã d tiếng trong huyện, sau này nếu em gặp bất kỳ chuyện gì ở đây chắc c sẽ giúp đỡ."
Tần Vũ Niết khẽ nhíu mày, giọng ệu thản nhiên: "Em tốt, cũng đâu cần ai giúp đỡ."
Tần Hạo cười trừ, vẻ bất đắc dĩ toát lên trong ánh mắt: "Kh cần thì càng tốt. Em kh muốn về nhà, kh ép. Em nói em tự kiếm tiền đủ tiêu, kh cần hỗ trợ, thế nên mới nghĩ cách khác. Dù lý do em từ chối là gì nữa – thể em trách vì chuyện lần trước – thì ít nhất trong khả năng của , vẫn muốn em sống tốt hơn."
Tần Vũ Niết hơi bất lực trước sự cứng đầu của trai. Những lời nói thẳng t của cô, hóa ra chẳng thể khiến chùn bước. Cô , hơi nhíu mày: " làm thế này, rốt cuộc ý nghĩa gì? Hơn nữa, Tần gia liệu đồng ý với những việc làm kh?"
Tần Hạo nghe xong, ánh mắt thoáng lóe lên vẻ kiêu ngạo, khóe môi cong nhẹ, giọng chắc nịch: "Ta dùng tiền tự kiếm để đầu tư dự án này, kh đụng đến tiền c ty, bọn họ quyền gì mà quản?"
Kh hiểu , lời nói mang theo chút mùi vị nổi loạn, như thể Tần Hạo đang tận hưởng cảm giác "bẻ lái" khỏi khuôn mẫu mà gia đình mong đợi.
Tần Vũ Niết chằm chằm, hơi nhíu mày. Dù Tần Hạo kh nói rõ, cô vẫn đoán được chắc c các thành viên Tần gia kh hề ủng hộ kế hoạch của . Nhưng chính thái độ này lại khiến cô chút kinh ngạc.
Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Tần Hạo nghiêm túc nói: "Em cứ coi như đang tìm cách làm lòng th thản . Ngày trước là thực sự lỗi với em. kh biết ở Tần gia, em đã chịu đựng bao nhiêu oan ức."
Tần Vũ Niết tựa lưng vào tường, đôi mắt cụp xuống, giọng nói phảng phất nét xa cách: "Chuyện đó chẳng liên quan gì đến . Trước khi rời khỏi Tần gia, chúng ta chẳng qua chỉ là những xa lạ cùng huyết thống. đã làm được đến mức này, coi như cũng kh tệ."
Cô kh cần nhiều lời, kh cần biểu đạt cảm xúc phức tạp. Chỉ một câu nói giản đơn của cô cũng đủ để Tần Hạo nhận ra rằng, những vết thương lòng ngày cũ kh dễ dàng xóa nhòa.
Với cô, Tần gia giờ đây chẳng còn quan trọng. Họ là một phần quá khứ mà cô đã lựa chọn rời xa và cô kh định quay đầu lại.
Tần Vũ Niết từng là kiểu khát khao níu giữ mọi chút ấm áp nhỏ nhoi được ban phát. Cuộc đời thiếu thốn yêu thương đã khiến cô trở nên như vậy – yếu ớt, dễ tổn thương và luôn trong tâm thế cố bám víu vào bất kỳ ai chịu đối tốt với . Giờ đây, cô đã một nhóm bạn khá ổn – đám bạn kh hoàn hảo nhưng cũng chẳng tệ đến mức khiến cô th cô đơn.
Kh thể phủ nhận, ngày trước cô từng tự ti, cái tự ti ăn sâu từ việc lớn lên trong một gia đình thiếu vắng sự quan tâm. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác. Tần Vũ Niết kh còn bám vào những ánh mắt thương hại hay những lời an ủi sáo rỗng.
Cô tìm ra một thứ khác khiến trái tim bình yên hơn: Tiền.
Mỗi ngày của cô đều tràn ngập niềm vui và sự bận rộn. Mỗi đêm, khi ngồi đếm số tiền kiếm được, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong ngày. Những đồng tiền nhỏ xinh giống như thần kỳ, khiến tâm trạng cô thay đổi nh chóng, như gió thoảng qua trời x.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-79.html.]
Cảm giác an toàn bây giờ kh còn đến từ tình thân, mà là từ những con số ngày một nhiều thêm trong tài khoản của cô. Mỗi khi th chồng tiền ngày một cao lên, Tần Vũ Niết lại cảm th như đang xây một bức tường kiên cố xung qu, bảo vệ bản thân khỏi bất cứ tổn thương nào.
Hôm nay, Tần Hạo xuất hiện trong ngôi làng nhỏ, nơi cô an cư, là một sự kiện bất ngờ.
" kh nghĩ em sẽ ở đây hôm nay." Tần Hạo giọng trầm nhưng dịu dàng."Yên tâm, kh định qu rầy em. Chỉ là tiện thể ghé qua xem. Sau này, mọi việc sẽ giao lại cho trợ lý xử lý."
Tần Vũ Niết chỉ khẽ gật đầu."Vậy thì tốt."
Tần Hạo cô, ánh mắt pha chút phức tạp nhưng cuối cùng vẫn chỉ cười nhẹ: "Tất cả lời muốn nói, đã nói xong. trước đây, mọi còn đang đợi."
"Được." Cô đáp, ánh mắt dõi theo bóng lưng đang khuất dần trong con đường mòn.
Khi Tần Hạo gần bước ra khỏi tầm mắt, cô bất ngờ cất giọng:
" cả."
Tần Hạo khựng lại, quay lại cô trong mắt lóe lên chút hy vọng. Nhưng Tần Vũ Niết chần chừ một lúc, cuối cùng chỉ nói:
"Em nhớ Tần gia và Lâm gia đang hợp tác. Đề phòng bọn họ một chút... tay chân kh sạch sẽ đâu."
Tần Hạo ngạc nhiên nhưng cũng kh hỏi nhiều. cô thật sâu một lúc, như muốn khắc ghi hình ảnh cô vào trong trí nhớ, khẽ gật đầu, xoay rời .
Bầu trời đã nhá nhem tối, ánh đèn đường leo lét chiếu sáng con đường mòn mà Tần Hạo vừa rời .
Cô kh chắc lời nhắc nhở này liệu tác dụng gì kh nhưng nếu kh nói ra, lòng cô sẽ áy náy kh yên.
Nghe cô nói, Tần Hạo thoáng khựng lại, sau đó bật cười, nụ cười phảng phất chút bí ẩn khiến khuôn mặt càng thêm ển trai.
"Em kh đọc tin tức à? Chuyện Lâm Dương ngoại tình ầm ĩ cả . Tần gia đã chấm dứt hợp tác với Lâm gia từ m hôm trước. Hiện giờ, mọi việc liên quan tới họ đều đang được xử lý dứt ểm. Thật đúng lúc em nhắc, nếu kh biết đâu nhà bọn họ còn tr thủ lợi dụng."
Chưa có bình luận nào cho chương này.