Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 8:
“Thịt kho tàu?”
Phạm Vô Cữu vừa nghe đã lập tức sáng mắt, mở nắp hộp ra ngay. “Nghe mùi thôi đã th thơm .”
Tạ Tất An liếc một cái, bất lực lắc đầu:
“Ngươi lại kh mang tiền?”
Phạm Vô Cữu cười hì hì:
“Hắc hắc, ngươi đừng giận. Mới đây ta bị phạt chút xíu, đầu óc vẫn còn choáng choáng. Để tháng sau lĩnh lương ta trả cho ngươi. Lão Tạ, mau nếm thử , mùi vị thật sự kh tệ đâu.”
Tạ Tất An kh nói thêm lời nào, trực tiếp rút ra một tờ 100 Minh tệ, đặt lên bàn xe:
“Cảm ơn, đây là tiền hai phần.”
Tần Vũ Niết giật , vội vàng xua tay:
“Kh cần đâu, … thực ra một việc muốn hỏi hai .”
Phạm Vô Cữu vừa ăn vừa ngẩng đầu lên:
“Chuyện gì?”
Tần Vũ Niết hít một hơi thật sâu, ánh mắt nghiêm túc:
“ thể mua nhà ở địa phủ kh? ều kiện gì kh? Mua một căn ở đây… cần bao nhiêu Minh tệ?”
Câu hỏi vừa dứt, xung qu bỗng yên lặng kỳ lạ.
Tạ Tất An mở hộp cơm ra, ăn vài miếng, trầm mặc một lúc lâu mới chậm rãi nói:
“Địa phủ… vốn kh quy định cho sống mua nhà. Nhưng nếu cô thật sự muốn, thể giúp cô hỏi thử. Giá một căn nhà bình thường… khoảng vài trăm vạn Minh tệ. Còn khu vực tốt… ít nhất cũng m ngàn vạn.”
Tạ Tất An kh nói thẳng, nhưng Tần Vũ Niết lại nghe hiểu rõ.
Trên thế gian này, ngoài cô ra, e rằng chẳng còn ai nghĩ đến chuyện chạy xuống địa phủ mua nhà cả.
Tần Vũ Niết thật sự kh ngờ rằng, đến cả giá nhà đất đắt đỏ cũng đã lan tràn xuống tận địa phủ.
Cô vừa bán cơm, vừa âm thầm tính toán trong đầu.
Nếu mỗi ngày kiếm được một ngàn Minh tệ, vậy một tháng sẽ là ba vạn, một năm là ba mươi sáu vạn. Chỉ cần mười năm… cô đã thể mua được một căn nhà bình thường ở địa phủ.
Cô kh tham vọng biệt thự sang trọng, càng chẳng mơ lầu cao bể rộng. Chỉ cần một chốn dung thân ở nơi âm giới này, với cô đã là quá đủ.
Nhưng trước khi nghĩ đến mua nhà, ều quan trọng hơn cả là xây dựng được mối quan hệ vững chắc với đám quỷ sai nơi đây.
họ che chở, cô mới thể lâu dài bày quán bán cơm ở địa phủ.
Cho dù sau này chưa mua được nhà, nhưng nếu quen biết đủ rộng, đến khi cô thực sự xuống đây một ngày nào đó, ít nhất cũng kh kẻ “vô thân vô cố”.
Nếu mọi việc tiến triển thuận lợi…
Biết đâu, sau này cô còn thể tiếp tục nghề bán cơm ngay tại địa phủ.
Nghĩ đến viễn cảnh , trong lòng Tần Vũ Niết bỗng dâng lên một niềm vui khó tả, nụ cười trên môi cũng tươi tắn hơn hẳn.
Cô quay sang Tạ Tất An, nói một cách chân thành:
“Cảm ơn Tạ đại ca.”
Nói xong, cô lại hơi ngập ngừng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-8.html.]
“À… , Tạ đại ca, đây là phần cơm của Đ Nhạc Đại Đế. Các thể giúp mang tới cho ngài được kh? kh biết tìm ngài ở đâu.”
Phạm Vô Cữu lúc này đang ăn cơm cực kỳ thỏa mãn, tâm trạng rõ ràng tốt hẳn lên. Nghe vậy liền cười ha hả:
“Được, để chúng mang qua cho.”
Nói xong, l ra một món đồ tr giống ện thoại, nhưng lại kh hoàn toàn giống ện thoại của sống, đưa cho Tần Vũ Niết.
“Nếu quỷ sai khác tới hỏi chuyện, cô cứ đưa thẻ th hành cho bọn họ xem. Còn nếu con quỷ nào dám bắt nạt cô dùng cái này liên lạc với chúng . Nếu kh bận, chúng sẽ tới ngay. Nếu bận, cũng sẽ cử quỷ sai khác tới giúp.”
Nghe những lời này, tim Tần Vũ Niết bỗng nảy lên một nhịp.
Cô hiểu rõ từ giây phút này, cô đã thực sự được Hắc Bạch Vô Thường c nhận.
Cô vội vàng nói:
“Như vậy… dám nhận.”
Miệng thì nói khách sáo, nhưng tay lại kh chút do dự mà nhận l món đồ kia, sau đó nghiêm túc hứa hẹn:
“Các yên tâm, sẽ kh làm phiền quá thường xuyên đâu.”
Dừng lại một chút, cô lại bổ sung:
“Ngày mai sẽ làm món mới cho các . Nếu các kh tiện tới l, cũng thể bảo quỷ sai khác tới nhận giúp.”
Phạm Vô Cữu khẽ ho hai tiếng, che chút ngượng ngùng trong giọng nói.
kh vì tham đồ ăn nên mới nhiệt tình như vậy. Chỉ là hiểu rõ một sống được Đ Nhạc Đại Đế đặc biệt quan tâm, dù thế nào cũng cần bảo vệ cẩn thận, tránh để xảy ra bất trắc trong địa phủ.
gật đầu:
“Được, chuyện của cô, chúng sẽ để tâm.”
Đúng lúc , cả Tạ Tất An và Phạm Vô Cữu cùng lúc nhận được th báo khẩn.
Tạ Tất An liếc nội dung một cái, sắc mặt lập tức trầm xuống:
“Chúng việc gấp, trước.”
Phạm Vô Cữu cũng vội vàng nối theo:
“Ngày mai chúng sẽ quay lại.”
Trước khi rời , Tạ Tất An bỗng quay đầu dặn dò thêm một câu:
“Tối nay cô đừng ra ngoài. Nhân gian đêm nay sẽ kh được yên ổn.”
Lời nói ngắn gọn, lại mang theo một cảm giác cực kỳ nặng nề.
Tần Vũ Niết lập tức gật đầu thật mạnh:
“ biết .”
Nếu chuyện này đủ nghiêm trọng để Hắc Bạch Vô Thường đặc biệt nhắc nhở, vậy thì chắc c kh chuyện nhỏ.
Liên quan đến an toàn của bản thân, cô tuyệt đối sẽ kh lơ là.
Sau khi Hắc Bạch Vô Thường rời , m quỷ hồn vừa trò chuyện với cô ban nãy lúc này mới dám tiến lại gần.
Một trong số đó lên tiếng trước:
“Kh ngờ cô lại quen biết cả Thất gia và Bát gia. hai vị đó chiếu cố, ở địa phủ này chẳng con quỷ nào dám làm khó cô đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.