Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 82:

Chương trước Chương sau

Tần Vũ Niết bối rối giải thích:

" còn để phần trong bếp. Chờ ngài ăn xong, sẽ ăn sau."

Nghe vậy, đôi mày của càng chau lại, giọng nói lộ rõ vẻ kh hài lòng:

"L ra đây, ăn cùng nhau. Ta kh khắt khe m chuyện này."

Tần Vũ Niết ngớ . Kh khắt khe?

Cô thầm nghĩ:

[Ngài quên ? Chính ngài vừa mới nói cơm hộp của ta bị ta chạm vào là dơ, bảo ta làm lại từ đầu. Vì thế mới bữa ăn này đ chứ. ]

Cô liếc . vẫn ngồi đó, kh động đũa, dường như thật sự định chờ cô ngồi xuống ăn cùng. Kh còn cách nào khác, Tần Vũ Niết đành lặng lẽ quay lại bếp, l phần cơm của , mang ra bàn.

Khi cô đặt phần ăn xuống và ngồi vào chỗ, Diêm Vương Gia mới bắt đầu dùng bữa.

Ban đầu, sắc mặt kh biểu lộ gì nhiều nhưng nếu để ý kỹ, thể th tốc độ ăn của nh hơn bình thường một chút. cách ăn, Tần Vũ Niết nhớ lại những lần đầu tiên đến dùng bữa ở đây – cũng là sự tập trung và hài lòng tương tự.

Tần Vũ Niết kh khỏi nghĩ thầm, lẽ Diêm Vương gia thích đồ ăn khi vừa mới ra khỏi nồi, khi đó còn nóng hổi, tỏa ra mùi thơm đặc trưng của món ăn mới nấu. Thật ra, cái này cũng chẳng gì lạ vì lúc món ăn còn nóng hổi, hương vị mới là đỉnh nhất.

Còn cô, hằng ngày đưa cơm cho bọn họ, mặc dù là nh nhất nhưng cơm đã nguội một chút, vị cũng chẳng còn đậm đà như lúc mới ra nồi nữa.

Kh khó hiểu khi ngày hôm qua, dù Diêm Vương gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh t như thường lệ nhưng tốc độ ăn lại chậm hơn hẳn, dường như còn cố tình dành thêm thời gian để cô.

Cứ thế này, chỉ hai cách để giải quyết: hoặc là Diêm Vương gia về nhà sớm hơn hoặc là cô vào tận phủ của . Chứ nếu kh, tình trạng này khó mà cải thiện.

Mặc dù chưa nghĩ ra được cách giải quyết nhưng ít nhất cô cũng thu hoạch được một chút: ít nhất, qua bữa cơm này, Tần Vũ Niết cũng hiểu rõ hơn về khẩu vị của Diêm Vương gia.

gương mặt tuấn tú của , cô kh nhịn được, đưa tay múc thêm một ít cơm cho .

Diêm Vương gia nghe tiếng động, liếc mắt cô một cái. Tần Vũ Niết mặt hơi ửng đỏ nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi: "Diêm Vương gia, ngài muốn thêm chút cơm kh?"

Diêm Vương gia gật đầu, nhẹ nhàng đưa bát về phía Tần Vũ Niết. dừng một chút, nói một câu ngắn gọn: "Cảm ơn."

vẻ hài lòng của Diêm Vương gia khi ăn xong bữa cơm, Tần Vũ Niết biết chắc c thích món ăn này. Kh chỉ vậy, còn ăn thêm một bát nữa, ều mà trước đây cô chưa bao giờ th.

Lúc này, Diêm Vương gia tựa lưng vào ghế, tuy kh nói một lời nhưng vẻ mặt toát lên một cảm giác thư giãn hiếm hoi, khác hẳn với sự lạnh lùng và nghiêm nghị thường ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-82.html.]

Đối với một đầu bếp như Tần Vũ Niết, đây chẳng khác gì một lời khen ngợi cực kỳ xứng đáng.

Đột nhiên, Diêm Vương gia lên tiếng hỏi: "Cô muốn gì kh?"

Tần Vũ Niết đang mải thu dọn chén đũa, nghe vậy thì ngừng tay, suy nghĩ một chút đáp: "Kiếm tiền thì ?"

Diêm Vương gia: "..."

Thật là một câu trả lời kh giống ai. Nếu là khác, chắc c sẽ chẳng ngần ngại mà liệt kê ra một đống thứ muốn. Nhưng Tần Vũ Niết thì... lại thế này.

Diêm Vương gia khẽ nhướng mày, lạnh nhạt nói: "Kiếm tiền thì khó gì."

Nghe vậy, Tần Vũ Niết bắt đầu kh kìm chế được: " nhiều thứ á, ở địa phủ thì mua phòng, nếu nhiều tiền thì mua cửa hàng, mua vài cái "đầu t.h.a.i vị" nữa."

Diêm Vương gia nghe mà vẫn kh gì lạ, cho đến khi Tần Vũ Niết nhắc đến cái "đầu t.h.a.i vị", mới kh thể nhịn được, hỏi lại: ""Đầu t.h.a.i vị"? Là để cho cái ca ca của ngươi hôm nay à?"

Tần Vũ Niết lắc đầu: "Kh , nói là mua m cái súc sinh để đầu t.h.a.i ."

Câu nói vừa ra khỏi miệng, Tần Vũ Niết cảm th hình như gì đó kh đúng. Sau khi nghĩ kỹ, mắt cô sáng lên, chằm chằm vào Diêm Vương gia, đầy hưng phấn: "Diêm Vương gia, ngài hỏi m thứ này vì cảm th nấu ăn ngon, định khen thưởng kh?"

Diêm Vương gia bị ánh mắt của cô thẳng đến nỗi chút kh thoải mái, đành thẳng lại, lạnh nhạt đáp: "Kh đâu, chỉ là tò mò thôi."

Tần Vũ Niết nghe vậy, trong lòng cảm th hụt hẫng, thở dài một tiếng.

Diêm Vương gia th biểu cảm thất vọng của cô, lòng kh khỏi thở dài một hơi. Sau đó, hỏi: "Nói , cô thực sự muốn gì?"

"Chỉ là muốn hỏi chút chuyện thôi." Tần Vũ Niết vội vàng đáp, giọng ệu trở nên nh chóng và ngắn gọn, như thể nếu kh nói nh, sẽ kh khen thưởng cô nữa." muốn biết, cha mẹ và bà ngoại nữa, bọn họ đầu t.h.a.i kh?"

Diêm Vương gia cô một cái, ánh mắt đầy ngạc nhiên: "Chỉ vậy thôi à?"

Tần Vũ Niết gật đầu lia lịa, kh ngừng khẳng định: "Đúng , đúng ."

Thực ra, cô đã muốn hỏi từ lâu nhưng trước đây với những quỷ sai ở địa phủ, Tần Vũ Niết chẳng thân thiết gì để thể thẳng t hỏi họ. Hỏi bọn họ, chắc c sẽ chẳng ai trả lời, thậm chí còn thể bị lảng tránh.

Với lại, Tần Vũ Niết cũng sợ hỏi những chuyện kh nên hỏi, khiến cho m quỷ sai lỡ nhắc đến những bộ phận c tác mà họ kh được phép tiết lộ.

Cô muốn biết sự thật nhưng kh thể để những quỷ sai chịu trách nhiệm thay .

Vì vậy, bao lâu nay Tần Vũ Niết cứ mãi kh tìm được cơ hội hỏi, chẳng ngờ hôm nay lại dám thẳng t hỏi Diêm Vương gia ngay tại đây.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...