Tạ Tổng Mỗi Ngày Đều Đón Vợ Tan Làm
Chương 7:
13.
Tin về ca mổ hôm trước vẫn còn được nhắc đến trong khoa ngoại.
Nhưng đối với Kiều Nhược Nhiên, cuộc sống ở Bệnh viện Tạ thị đã nh chóng trở lại nhịp độ quen thuộc.
Cô gần như ngày nào cũng bận.
Sáng khám bệnh.
Trưa hội chẩn.
Chiều phẫu thuật.
Thỉnh thoảng còn cấp cứu đột xuất.
Chỉ vài ngày sau, gần như tất cả bác sĩ trong khoa ngoại đều đã quen với sự mặt của cô.
Thậm chí… còn bắt đầu tin tưởng cô.
Sáng hôm đó.
Kiều Nhược Nhiên vừa bước vào phòng hội chẩn thì th bác sĩ Chu đang nói chuyện với một .
đó quay lưng về phía cửa. Dáng cao, mặc áo blouse trắng.
Nghe th tiếng mở cửa, ta quay lại.
Kiều Nhược Nhiên hơi sững lại. “Bác sĩ Lục?”
Lục Minh mỉm cười. “Chào buổi sáng.”
Bác sĩ Chu cười nói: “Vừa định báo với cô. Bác sĩ Lục từ hôm nay chuyển sang làm việc ở bệnh viện chúng ta.”
Kiều Nhược Nhiên hơi ngạc nhiên. “Chuyển sang đây?”
Lục Minh gật đầu. “Bệnh viện Tạ thị đang mở rộng khoa ngoại. nhận được lời mời. Kh ngờ lại gặp bác sĩ Kiều sớm như vậy.”
Kiều Nhược Nhiên cười nhẹ. “Chào mừng .”
Buổi trưa.
Hai cùng tham gia một buổi hội chẩn.
Một bệnh nhân bị tổn thương gan phức tạp.
Vài bác sĩ đưa ra phương án khác nhau. Kh khí trong phòng khá căng.
Lục Minh phim chụp một lúc. “Vị trí vết rách khá sâu. Phẫu thuật trực tiếp sẽ nguy hiểm.”
Kiều Nhược Nhiên im lặng vài giây. Sau đó nói: “ thể dùng phương pháp khâu từng lớp kết hợp dẫn lưu.”
Cô chỉ vào phim. “Nếu cắt từ góc này…”
Lục Minh lập tức hiểu ý. gật đầu. “Đúng. Như vậy sẽ giảm được nguy cơ chảy máu.”
Hai trao đổi thêm vài câu. nh đã thống nhất phương án.
Các bác sĩ khác trong phòng đều nhau.
Một nhỏ giọng nói: “Phối hợp cũng ăn ý thật…”
Bác sĩ Chu cười. “Xem ra khoa ngoại chúng ta hôm nay thêm hai cao thủ.”
Buổi chiều.
Sau khi kết thúc hội chẩn.
Kiều Nhược Nhiên đang đứng ở hành lang xem lại hồ sơ bệnh án.
Lục Minh tới. “Bác sĩ Kiều.”
Cô ngẩng lên. “Ừ?”
đưa cho cô một ly cà phê.
“ vừa ngang qua căn tin. Cô hôm nay chắc lại chưa ăn trưa đúng kh?”
Kiều Nhược Nhiên bật cười. “Bị phát hiện .”
Cô nhận l ly cà phê. “Cảm ơn.”
Lục Minh cô.
“Thật ra… vẫn muốn nói.”
“Ca mổ hôm trước của cô ấn tượng.”
Cô lắc đầu. “Chỉ là cấp cứu bình thường thôi.”
“Kh .” nói nghiêm túc. “Phản xạ của cô nh hơn nhiều bác sĩ từng gặp.”
Kiều Nhược Nhiên vừa định nói gì đó.
Thì phía sau hành lang vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Hai quay lại.
Tạ Cảnh Thâm đang đứng ở đó. vừa từ thang máy bước ra.
Ánh mắt lập tức dừng lại ở… ly cà phê trong tay Kiều Nhược Nhiên.
chậm rãi chuyển sang Lục Minh.
Kh khí trong hành lang bỗng yên tĩnh vài phần.
Lục Minh là lên tiếng trước. “Tạ tổng.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ gật đầu. Ánh mắt vẫn bình tĩnh. “Bác sĩ Lục.”
quay sang Kiều Nhược Nhiên. “Em chưa tan làm?”
“Chưa.”
Cô hỏi lại: “ lại đến đây?”
“Đi ngang qua.” trả lời tự nhiên. Nhưng ánh mắt lại liếc qua ly cà phê trong tay cô.
“Cà phê ở căn tin?”
Kiều Nhược Nhiên chưa kịp nói.
Lục Minh đã trả lời thay: “ mua giúp bác sĩ Kiều.”
Một giây im lặng. Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm dừng trên .
Kh lạnh. Nhưng … sâu.
Một lúc sau mới nói: “Cảm ơn bác sĩ Lục đã chăm sóc vợ .”
Lục Minh hơi khựng lại. “Vợ?”
Kiều Nhược Nhiên lập tức ho nhẹ. “… kh cần nhấn mạnh như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm cô. nói bình thản: “ nói sai ?”
Cô nhất thời kh biết trả lời thế nào.
Lục Minh hai . Cuối cùng chỉ cười nhẹ. “Xem ra kh nên đứng đây nữa.”
gật đầu chào. “Bác sĩ Kiều, lát nữa hội chẩn gặp lại.”
Sau khi rời .
Hành lang chỉ còn lại hai .
Kiều Nhược Nhiên uống một ngụm cà phê. “ lại ghen à?”
Tạ Cảnh Thâm cô. “…Kh.”
“Thật?”
“Ừ.”
nói bình tĩnh. Sau đó bổ sung thêm một câu. “Chỉ là kh thích khác mua cà phê cho em.”
Kiều Nhược Nhiên bật cười. “Vậy lần sau mua?”
“ thể.” trả lời ngay. nói thêm: “Ngày mai. mua cho em.”
14.
Sáng hôm sau.
Kiều Nhược Nhiên vừa bước vào phòng làm việc thì y tá đã gõ cửa.
“Bác sĩ Kiều.”
“ bệnh nhân muốn gặp cô.”
Cô còn chưa kịp mặc áo blouse đã hỏi:
“Bệnh nhân nào?”
Y tá hơi do dự. “…Bệnh nhân VIP.”
Kiều Nhược Nhiên nhíu mày. “VIP thì cũng đăng ký khám như bình thường.”
Y tá nhỏ giọng: “Nhưng… là Tạ tổng.”
Kiều Nhược Nhiên khựng lại. “…Ai?”
Phòng khám VIP.
Tạ Cảnh Thâm đang ngồi trên ghế bệnh nhân.
Áo sơ mi mở hai nút cổ, cà vạt nới lỏng.
Tr vẻ… hơi mệt.
Khi Kiều Nhược Nhiên bước vào, ngẩng đầu lên. “Em tới .”
Cô đứng ở cửa vài giây. “… làm gì ở đây?”
“ đến khám bệnh.” Giọng bình thản.
Cô bước tới gần. “ bị gì?”
“Kh khỏe.”
“Kh khỏe chỗ nào?”
“ cũng kh rõ.”
Kiều Nhược Nhiên vài giây. Ánh mắt bác sĩ quen thuộc lập tức xuất hiện.
“Đưa tay.”
Tạ Cảnh Thâm đưa tay ra. Cô kiểm tra mạch.
Bình thường.
“ sốt kh?”
“Kh biết.”
Cô đưa nhiệt kế. Một phút sau.
36.7°C.
Hoàn toàn bình thường.
Kiều Nhược Nhiên kho tay. “ kh cả.”
Tạ Cảnh Thâm cô. “ th khó chịu.”
“Khó chịu ở đâu?”
suy nghĩ hai giây.
“Ở đây.”
đặt tay lên n.g.ự.c .
Kiều Nhược Nhiên thở dài. “Được, nghe tim.”
Cô đeo ống nghe. Tiến lại gần.
Khi ống nghe vừa chạm vào n.g.ự.c , cô bỗng nhận ra khoảng cách giữa hai … gần.
Tim đập.
Ổn định.
Mạnh.
Kh dấu hiệu bệnh lý.
Cô nhíu mày. “Tim bình thường.”
“Vậy à.” nói. “Nhưng hôm qua vẫn khó chịu.”
Cô ngẩng lên . “Vì ?”
thẳng vào mắt cô. “Th em nói chuyện với khác.”
Kiều Nhược Nhiên sững lại. “…Tạ Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“ đang giả bệnh.”
im lặng hai giây. Sau đó thản nhiên nói: “ thể.”
Cô suýt bật cười.
“ là chủ tịch tập đoàn. Chạy đến bệnh viện giả bệnh chỉ để…”
“Để em khám.” nói. “Kh được ?”
Kiều Nhược Nhiên . Một lúc sau mới lắc đầu. “ đúng là…”
Cô còn chưa nói xong.
Tạ Cảnh Thâm đột nhiên nắm l cổ tay cô. Một lực kéo nhẹ. Kiều Nhược Nhiên chưa kịp phản ứng đã mất thăng bằng.
Cả ngã về phía .
Khoảnh khắc tiếp theo, cô đã ngồi nghiêng trên đùi .
???
“ làm gì vậy?!”
Cô lập tức định đứng dậy. Nhưng Tạ Cảnh Thâm đã vòng tay qua eo cô.
Ôm lại.
Cánh tay siết nhẹ qu eo cô, giữ cô lại tự nhiên, như thể đó là vị trí vốn dĩ thuộc về cô.
Khoảng cách giữa hai lập tức trở nên cực kỳ gần.
Hơi thở của gần ngay bên tai cô. “Đừng nhúc nhích.”
Giọng thấp xuống. “Còn chưa khám xong.”
Kiều Nhược Nhiên đỏ bừng mặt. “Tạ Cảnh Thâm! Đây là phòng khám!”
“Ừ.” đáp bình tĩnh. “Bác sĩ đang khám bệnh.”
“Khám kiểu gì mà…”
Cô còn chưa nói hết. Cửa phòng khám đột nhiên mở ra.
Lục Minh bước vào.
“ nghe nói bệnh nhân VIP…”
dừng lại. Ánh mắt rơi thẳng vào cảnh trước mặt.
Kiều Nhược Nhiên đang ngồi trên đùi Tạ Cảnh Thâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tong-moi-ngay-deu-don-vo-tan-lam/chuong-7.html.]
Còn tay thì đang vòng qua eo cô.
Kh khí im lặng hai giây.
Kiều Nhược Nhiên lập tức đứng bật dậy. “Kh như nghĩ!”
Lục Minh hai vài giây.
Sau đó chậm rãi nhướng mày. “… đến kh đúng lúc kh?”
Tạ Cảnh Thâm thì ngược lại.
vẫn ngồi bình tĩnh. Thậm chí còn chỉnh lại cổ áo.
nói thêm một câu cực kỳ thản nhiên: “Bác sĩ Lục. Khám tim.”
Lục Minh vài giây. bật cười. “Tạ tổng đúng là… bệnh nhân đặc biệt.”
Kiều Nhược Nhiên lúc này đã đỏ mặt đến tận tai.
Còn Tạ Cảnh Thâm thì chỉ cô, ánh mắt sâu thẳm, khóe môi khẽ cong lên.
Rõ ràng.
“Bệnh” của …
Chỉ một bác sĩ chữa được.
---
Hành lang bệnh viện Tạ Thị, buổi trưa.
Kiều Nhược Nhiên vừa kết thúc ca khám cuối cùng buổi sáng, đang chuẩn bị quay về phòng làm việc thì ngang qua phòng nghỉ của bác sĩ.
Cửa khép hờ. Bên trong tiếng nói chuyện. “…Cô nghe tin trên mạng chưa?”
“Tin gì?”
“Về bác sĩ Kiều đó.”
Nhược Nhiên khựng lại một chút.
Kh vì tò mò. Chỉ là… cô nghe th tên .
Một giọng khác hạ thấp xuống.
“ nghe nói cô vào bệnh viện Tạ Thị là nhờ Tạ tổng.”
“Chứ nữa. Bệnh viện tư nhân lớn như vậy, tự nhiên tuyển cô ?”
“Chắc c là quan hệ .”
Một khác nói nhỏ hơn nữa: “Trên mạng còn nói… hai là kết hôn hợp đồng. Kh vợ chồng thật”
“Cái gì?”
“Ừ, kiểu cưới giả đó.”
“Cô kết hôn với Tạ tổng, để thể tẩy sạch scandal, tiếp tục nghề y.”
“Chứ Tạ tổng thể thật lòng với cô .”
Cả phòng bật cười khe khẽ.
“Vậy cũng dễ hiểu.”
“ Tạ tổng chống lưng thì muốn nổi kh khó.”
“Ca mổ hôm trước chắc cũng được PR thôi.”
Ngay lúc đó.
Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra.
M trong phòng lập tức im bặt. Kiều Nhược Nhiên đứng ở cửa.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Tiếp tục .” Cô nói. “Đang nói dở mà.”
Kh khí lập tức căng thẳng. Một bác sĩ nữ gượng gạo đứng lên.
“Bác sĩ Kiều… chúng chỉ… chỉ nói chuyện thôi.”
Nhược Nhiên cắt lời. Giọng nhẹ. “Kh .”
Cô bước vào phòng. Đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Các chị nói đúng một phần.”
Mọi sững lại.
“Đúng là Tạ Cảnh Thâm giới thiệu tới đây.” Cô thản nhiên nói. “Nhưng vào bằng năng lực của .”
Kh ai nói gì. Cô một vòng.
Ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc bén.
Kh khí nặng nề. Nhược Nhiên cầm lại hồ sơ.
“Buổi chiều còn ca mổ. Xin phép.”
Cô rời khỏi phòng nghỉ.
Nhưng khi ra hành lang, ện thoại trong túi áo rung lên.
Một th báo tin tức. Tiêu đề hiện ngay trên màn hình.
“Tạ tổng và nữ bác sĩ thiên tài: hôn nhân hợp đồng chấn động giới tài chính và giới y khoa.”
Cô mở ra.
Bài viết dài, phân tích “logic”.
Nào là hai kết hôn vì lợi ích. Nào là gia tộc ép buộc. Nào là mỗi sống cuộc sống riêng.
Thậm chí còn “ nội bộ”.
Nhược Nhiên lướt xuống.
Bình luận hàng nghìn.
[Thảo nào cô vào được bệnh viện Tạ Thị.]
[Đúng là dựa hơi.]
[Tạ tổng chắc chỉ diễn cho truyền th.]
Ngón tay cô dừng lại.
Ở cuối bài.
một tài khoản ẩn d đăng một câu.
“Nghe nói nhà họ Kiều cũng biết chuyện này.”
Ánh mắt Nhược Nhiên lạnh xuống.
Cô biết ngay. Ai đứng sau.
Kiều Nhược Như.
Chỉ cô ta mới vừa biết chuyện gia đình… vừa ghét cô đến mức này.
Tầng trên cùng của Tạ thị.
Văn phòng của Tạ Cảnh Thâm.
Trợ lý Lâm đặt máy tính bảng lên bàn.
“Tạ tổng. Tin này đang lan nh.”
Tạ Cảnh Thâm liếc qua màn hình.
Chỉ đọc hai dòng.
Ánh mắt lập tức lạnh xuống.
“Nguồn?”
“Chưa xác định.” Trợ lý Lâm ngập ngừng. “Nhưng dấu hiệu tài khoản đầu tiên phát tán… liên quan đến Kiều Nhược Như.”
Căn phòng im lặng vài giây.
Tạ Cảnh Thâm đóng laptop lại.
“Gỡ hết. Trong vòng một giờ.”
“Vâng.”
Trợ lý Lâm vừa định thì Tạ Cảnh Thâm nói thêm.
“Khoan.”
ra cửa kính. Giọng trầm xuống.
“Để một phần lại.”
Trợ lý Lâm ngạc nhiên. “Ý ngài là…?”
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy. Mặc áo vest.
“Tin đồn càng lớn. Càng dễ kết thúc.”
cầm ện thoại. “Chuẩn bị xe.”
“Đi đâu ạ?”
Ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc lạnh. “Bệnh viện.”
Cùng lúc đó.
Kiều Nhược Nhiên vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
Cô tháo găng tay.
Định quay về phòng làm việc.
Thì nghe th phía hành lang tiếng xôn xao.
Một y tá chạy tới. “Bác sĩ Kiều!”
“ chuyện !”
Tue Lam Da Thu
“Chuyện gì?”
Y tá hạ giọng.
“Tạ tổng… tới bệnh viện.” Nhược Nhiên ngạc nhiên. “… tới thì ?”
Y tá nuốt nước bọt.
“Nhưng lần này…”
“ đang thẳng tới khoa ngoại. Và… nhiều đang quay video.”
Ngay lúc đó.
Ở cuối hành lang. Tạ Cảnh Thâm xuất hiện.
Áo vest đen.
Bước chân bình tĩnh.
Ánh mắt của lập tức dừng lại trên Kiều Nhược Nhiên. Kh chút do dự.
thẳng tới.
Trước ánh mắt của cả hành lang. tự nhiên đưa tay vòng qua eo cô.
Kéo cô lại gần .
Cả hành lang c.h.ế.t lặng.
Tạ Cảnh Thâm cô.
Giọng trầm, nhưng đủ để mọi nghe th: “Nghe nói. bảo em dựa vào ?”
Tạ Cảnh Thâm đứng giữa đám đ, một tay vẫn vòng qua eo Kiều Nhược Nhiên.
nhiều ện thoại đang giơ lên quay.
Tin đồn trên mạng vừa lan ra chưa bao lâu, vậy mà nhân vật chính đã xuất hiện ngay trước mặt.
Một phóng viên nhận ra cơ hội, lập tức tiến lên.
“Tạ tổng! Xin hỏi tin đồn về hôn nhân hợp đồng giữa ngài và bác sĩ Kiều là thật kh?”
Cả hành lang lập tức xôn xao.
Ánh mắt mọi đều dồn về phía hai .
Kiều Nhược Nhiên khẽ nhíu mày. Cô định nói gì đó.
Nhưng Tạ Cảnh Thâm đã nắm l tay cô.
Động tác nhẹ. Nhưng đủ để ngăn cô lại.
thẳng vào đám phóng viên.
Giọng trầm, bình tĩnh.
“Kh .”
Phóng viên lập tức hỏi tiếp:
“Vậy quan hệ của hai là gì?”
Tạ Cảnh Thâm kh hề do dự.
l ện thoại ra.
Mở một tấm ảnh.
giơ thẳng lên trước ống kính.
Một tờ gi đỏ.
Gi chứng nhận kết hôn.
Tên hai hiện rõ ràng:
Tạ Cảnh Thâm – Kiều Nhược Nhiên.
Cả hành lang lập tức bùng nổ.
“Trời ơi...”
“Thật sự kết hôn ?!”
“Tạ tổng c khai luôn!”
Phóng viên gần như kích động.
“Tạ tổng! Vậy tin đồn kết hôn hợp đồng...”
Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm lạnh xuống. nói rõ ràng.
“Cô là vợ . Kh hợp đồng. Càng kh cần dựa vào ai.”
về phía Kiều Nhược Nhiên.
Ánh mắt trầm xuống một chút.
“Cô đứng ở đây. Là vì cô xứng đáng.”
Kh khí im lặng vài giây.
tiếng bàn tán lại vang lên. Nhưng lần này… kh còn là nghi ngờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.