Ta Và Phu Quân Cùng Làm Ác Nhân Lưu Danh Sử Sách
Chương 12
"Mắt sư giống như cánh đồng xuân vùng cực Bắc."
" đối với nàng , nhất kiến chung tình."
11
Trong mấy năm ở hậu viện Đường phủ, từng cứu một .
Một ông lão tóc hoa râm, đầy má-u ngã gục ngay bên cửa sổ . một lúc do dự, vẫn kéo ông phòng, dùng con dao bạc nhỏ hơ qua lửa khoét phần thịt thối đen ngòm ở vết thương, bôi lá thuốc cầm má-u giã nát lên.
ông khỏi bệnh, để bày tỏ sự cảm kích bèn dạy cách nhận võ, tặng một con dao găm khảm bảo thạch, còn dạy mấy chiêu thuật giế-t chóc chí mạng. Chính mấy chiêu định dùng để giế-t Cảnh Hành trong thư phòng nửa đêm hôm đó.
Chẳng trách Cảnh Hành thể dễ dàng chặn mỗi chiêu thức . Bởi vì cùng một chiêu thức đó, học sớm hơn , tất nhiên cũng quen thuộc hơn nhiều.
Chẳng trách Đường Thính Nguyệt thiên chi kiều nữ, hưởng hết sủng ái bỗng nhiên mắc bệnh nặng một cách ly kỳ, tiếp đó thì nữa. ông trời thỉnh thoảng mắt trừng trị kẻ ác một , mà ngay từ đầu do con làm.
Cảnh Hành thẳng mắt , bỗng nhiên khẽ một tiếng: "Cho nên phu nhân đang ghen với chính ?"
Vành tai nóng đỏ như thiêu như đốt, cố chấp :
"Nếu ngươi tình sâu nghĩa nặng với như , cho nên ngay từ đầu ngươi khẳng định chắc nịch rằng sẽ thế Đường Thính Nguyệt gả qua đây ? Ngươi sợ Đường Thính Nguyệt thèm khát nhan sắc ngươi, chấp nhận mạo hiểm trả thù cũng thành với ngươi, hưởng lạc một chốc ?"
Cảnh Hành nhếch nhếch môi: "Tâm tư Đường Thính Nguyệt liên quan tới , giờ xem phu nhân thèm khát nhan sắc đấy."
: "..."
"Tuy nhiên... ngộ nhỡ như lời phu nhân , gả qua đây Đường Thính Nguyệt " , nheo nheo mắt, một cách vô cùng đẽ: "E lời đồn trong kinh đổi mới ."
"Lời đồn?"
" , Nhiếp Chính Vương Cảnh Hành liên tục cưới ba đời Vương phi đều đột tử đêm tân hôn, nghĩ cái mệnh khắc thê trời sinh."
một cách nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, giống như giế-t Đường Thính Nguyệt còn dễ hơn giế-t một con gà. chút trầm mặc .
Trong một thời gian dài đây, đối với Đường Thính Nguyệt nghĩa một loại bóng tối nào đó trong sinh mệnh.
Lúc tiểu nương còn tại thế, từng ngây thơ hỏi bà: "Tại phụ thích đích tỷ luôn coi như thấy con?"
Mỗi như tiểu nương ôm chặt lấy , dịu dàng với lời xin . cần xin bà.
Vì ngưỡng mộ sinh nhật Đường Thính Nguyệt phụ ở bên cạnh nên năm thứ hai sinh nhật , tiểu nương đầu tiên đá-nh bạo hoa viên chặn đường phụ , ông tới đón sinh nhật cùng , dù chỉ thời gian một tuần cũng .
bà ngày hôm đó ông vì sự vụ trong triều mà tâm trạng đang , tiểu nương như giống như cuối cùng cũng tìm nơi trút giận, giơ tay tát một bả văng bà xuống đất, chán ghét :
"Chẳng qua một thứ nữ, dám mượn lý do sinh nhật để tranh sủng với đích tỷ nó!"
Phụ hừng hực khí thế về thư phòng, Đường Thính Nguyệt khoác tay đích mẫu ở phía , bên môi thoáng một tia :
" Tam di nương chật vật như ? từ cửa nhỏ nhà nghèo lên nổi mặt bàn, thế mà nghĩ dùng nữ nhi để tranh sủng."
Đích mẫu giả vờ giả vịt khiển trách: "Thính Nguyệt, thôi, ít vài câu , dù thế nào thì Tam di nương cũng trưởng bối con."
"Chẳng qua một thất, bà tính trưởng bối nào con?" Nàng hừ lạnh một tiếng, ném một chiếc trâm cài cũ kỹ xuống đất: "Mang về , Tam di nương, coi như quà sinh nhật tặng đấy."
Tiểu nương nhặt chiếc trâm bạc đó lên, cùng với đôi hoa tai bạc mang tới tiệm trang sức nung chảy , làm một chiếc vòng bạc mới tặng cho , với rằng phụ bận rộn công vụ thể tới đón sinh nhật cùng , đây món quà ông đặc biệt chuẩn cho .
Lúc đó tin thật. Cho đến ba tháng mới từ lời chuyện phiếm hầu trong phủ mà chân tướng ngày hôm đó. Từ đó còn ngưỡng mộ Đường Thính Nguyệt nữa, cũng bao giờ với tiểu nương rằng phụ tới thăm nữa.
khua khoắng con dao bạc nhỏ , nỗ lực sách nhận chữ, ảo tưởng về một ngày nào đó tương lai thể thoát khỏi cái vũng bùn lớn Đường phủ , đó đón cả tiểu nương ngoài, sống những ngày . bao giờ đến ngày đó nữa.
Chìm đắm trong hồi ức, lúc ngẩn ngơ bỗng nhiên một luồng lực đạo ấm lạnh phủ lên mu bàn tay .
hồn thì Cảnh Hành đang nắm lấy tay , nhẹ nhàng :
" khi nàng gả đây, dối gạt nàng, mấy phen trêu chọc , để bù đắp cho Yến Yến, nàng giế-t Đường Thính Nguyệt, hủy hoại Đường gia ?"
im lặng một lát, trầm giọng : " quả thực... ái mộ , cũng lợi dụng "
Chưa có bình luận nào cho chương này.