Ta Và Phu Quân Cùng Làm Ác Nhân Lưu Danh Sử Sách
Chương 14
Thấy vẫn cứ đăm đăm , thần sắc nghiêm túc, Cảnh Hành bèn hạ giọng dỗ dành :
" , những chuyện suy cho cùng ở quá khứ thì cũng ở tương lai. Giờ đây đêm xuân đang , Yến Yến cùng vượt qua ?"
mặc một bộ tẩm y trắng mịn mỏng manh, vạt áo rối, nước da như ngọc ánh nến chiếu qua bao phủ một tầng ấm nhàn nhạt. Cùng với bàn tay khớp xương rõ ràng đang đặt đai lưng đều vô cùng mờ ám.
nuốt nuốt nước bọt, tiếp đó liền thấy tiếng thầm thì trầm đục như đang mê hoặc : "Những ngày qua Yến Yến thực sự lạnh nhạt vi phu quá lâu ."
Chỉ một tiếng , sợi dây lý trí trong đầu đứt đoạn.
Thấy sắc mờ mắt, giống như một vị hôn quân đắm chìm trong mỹ sắc , nhích gần hôn , ú ớ rõ :
" thử xem, làm thế nào mới tính lạnh nhạt ?"
Cảnh Hành vô tội nhún nhún vai: "Vi phu trọng thương mới khỏi, còn sức lực, đành giao cho phu nhân mặc sức xâu xé ."
Đêm hôm đó nến hồng cháy suốt cả đêm.
Dường như chuyện đều đảo ngược , Cảnh Hành gả cho .
khẽ hít một khí lạnh: "Yến Yến làm gì ?"
lạnh: "Phu quân, chuyện đêm hôm đó trong thư phòng nhớ rõ đấy."
bèn từ bỏ sự phản kháng, thậm chí bất lực thở dài: " một cô nương thù dai."
13
Ngày hôm khi tỉnh dậy thì thời gian gần tới chính ngọ. Vì lý do Cảnh Hành thương nên trong cung sớm thánh chỉ, lệnh cho ở trong phủ nghỉ ngơi hai tháng, cần ngày ngày thượng triều nữa.
và Cảnh Hành đều hiểu rõ trong lòng, đây chẳng qua Hoàng thượng treo quyền lực trong tay , đưa lời cảnh cáo đầu tiên mà thôi.
" cũng đang kiêng dè, dù thì mấy vị trung thần lương tướng trấn thủ biên cương hiện giờ đều do một tay đề bạt. Văn thần lẽ thể trị quốc, tuy nhiên bảo vệ cương thổ Đại Chu võ quan xông pha giế-t giặc."
"Cho nên trong chiếc hộp ở thư phòng đó chứa hổ phù ?"
khi ngay cả Hoàng thượng cũng chuyện chiếc hộp đó, kết hợp với lời Tú Nhi với ngày hôm đó, cuối cùng cũng hiểu :
"Tiểu Uyển do Hoàng thượng phái tới giám sát Nhiếp Chính Vương phủ ? Nàng cố ý tiếp cận , khi nội viện nhiều nắm rõ thời gian phòng thủ thư phòng ngươi lỏng lẻo nhất mỗi ngày, lén lút lẻn đó, ?"
Tú Nhi chuẩn bữa sáng , nên do Cảnh Hành búi tóc cho .
khéo tay, thẩm mỹ cũng trình độ, lục lọi trong hộp trang sức , cuối cùng ở chiếc lược san hô mạ vàng thả xuống một bộ dao bướm màu tím khói, đến mức tưởng.
Cảnh Hành đối gương đồng xem xét một lát, lộ thần sắc mãn nguyện, lấy bột vẽ lông mày vẽ chân mày cho .
"." tỉ mỉ vẽ chân mày, đáp lời , "Nàng mang võ nghệ luôn giấu kín . Lúc đầu chuyện trúng độc tửu cũng do nàng ngầm hạ độc thủ, lệnh A Nhiên truy tra mãi mới tra tới nàng ."
kinh ngạc: " bảo mà, bình thuốc độc đó rõ ràng giấu sát , bỗng nhiên chạy tới..." hộp trang sức .
Lời xong, chạm ánh mắt giống như tổn thương Cảnh Hành, tiếng bỗng chốc nghẹn , khựng một chút, trầm giọng : " từng nghĩ tới việc hạ độc ."
Nhận lấy bình thuốc độc đó cũng chỉ để tạm thời trấn an đích mẫu và Đường Thính Nguyệt.
Lúc gả qua đây gần như mang theo tất cả những thứ thể mang mà tiểu nương để cho , vẫn còn một bức bình phong thêu hai mặt khổng lồ để ở Đường phủ.
Bức bình phong đó lúc bà còn sống thêu lâu, để dành cho làm hồi môn. Tuy nhiên ngày xuất giá đích mẫu giữ . Sẽ một ngày về lấy nó.
" nàng từng nghĩ tới, nếu như phu nhân thực sự giế-t thì nhiều phương pháp, ví dụ như…”
nhích gần vành tai , khẽ mấy chữ, mặt bỗng chốc đỏ rực như thiêu như đốt, chộp lấy chiếc lược đá-nh mấy cái.
Đang định động thủ tiếp thì Cảnh Hành bóp lấy cổ tay, ấn lên bàn trang điểm: " nghịch nữa, phu nhân, Tú Nhi chuẩn xong bữa trưa ."
khi Cảnh Hành cần thượng triều rõ ràng nhàn nhã hơn nhiều, thậm chí thỉnh thoảng dẫn khỏi phủ dạo chơi, các tiệm trang sức trong kinh thành đều dạo qua một lượt.
Ngày hôm đó đang ở trong một tiệm thư họa chọn sách, ngoài cửa bỗng truyền tới chút động tĩnh. Ngước mắt lên thế mà Đường Thính Nguyệt và một nam tử xa lạ.
đó diện mạo xem chừng cũng tính thanh tú, chỉ so với Cảnh Hành bên cạnh thì khỏi kém sắc quá nhiều, nghĩ chắc hẳn Thế tử Trường Ninh Hầu hôn ước với Đường Thính Nguyệt.
Đường Thính Nguyệt thấy ngẩn một lúc, đợi tầm mắt rơi Cảnh Hành đang tư thế mật bên cạnh , thần sắc bỗng trở nên vô cùng khó coi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.