Ta Và Phu Quân Cùng Làm Ác Nhân Lưu Danh Sử Sách
Chương 16
Đích mẫu đành giả vờ giả vịt tới khuyên bảo : " như Đường Tiểu Nhị ngươi cứ cùng Vương gia , chớ như tiểu nương ngươi cùng nam tử khác liếc mắt đưa tình, cấu kết làm bậy, thật sự thỏa đáng..."
Cơn giận và sự căm ghét tích tụ bao nhiêu năm qua cuối cùng hội tụ thành biển cả khoảnh khắc .
giơ tay tát một cái mặt bà , lạnh lùng : "Bà cũng xứng nhắc tới tiểu nương ?!"
Đường Thính Nguyệt bên cạnh mạnh mẽ lao tới đỡ lấy mẫu nàng , ngước mắt trừng trừng một cách ác độc.
Phụ gầm lên một tiếng lao tới ám vệ Cảnh Hành mang tới ấn chặt tại chỗ.
"Láo xược!" Ông gào thét, "Đường Tiểu Nhị, ngươi láo xược, dám tay với đích mẫu ngươi!"
"Bà chính thê, rõ việc ủy làm ý tiểu nương , dám trách mắng phu quân bà, bèn cố ý làm khó tiểu nương . Cái gọi gian phu đó rốt cuộc lai lịch thế nào, chắc hẳn trong lòng bà rõ hơn bất cứ ai nhỉ?"
Cái tát đó dùng lực cực lớn, thậm chí chấn động đến mức lòng bàn tay tê dại. Mặt đích mẫu đều đá-nh cho lệch sang một bên, tóc tai bù xù, trâm cài rơi leng keng đầy đất.
Bà còn duy trì nổi cái vẻ từ bi hỉ xả giả tạo đó nữa, hét lên: "Tiện chủng, cùng một loại tiện nhân như tiểu nương ngươi!"
thèm để ý tới bà nữa, chậm rãi tới mặt cha , rút con dao bạc nhỏ bên thắt lưng kề cổ cha .
"Từ năm năm cho ông một dao như thế , sợ ông chế-t nhanh quá thì hời cho ông. Dù thì tiểu nương cũng ông đá-nh chế-t tươi mà."
"Đó nàng tội đáng muôn chế-t! Nàng làm thất thì nên an phận thủ thường, làm loại chuyện giữ phụ đạo đó thì dù dìm lồng heo cũng đáng đời!"
: "Thế nếu tính giữ phụ đạo thì ông nạp nhiều thất như tính cái gì?"
" với nàng thể giống ?" Ông gào thét lớn, cơ bắp run rẩy khiến cổ rạch một đường má-u nhạt, "Nàng ở trong hậu trạch làm sản nghiệp, cho nàng tiền tiêu vặt, nuôi nàng , nếu nàng sớm chế-t đói !"
"Lời ." lắc đầu, "Nếu ông cưỡng ép nạp bà làm , bà ở tú phường làm việc cũng thể nhẹ nhàng nuôi sống bản , thậm chí còn thể cùng lưỡng tình tương duyệt đường đường chính chính thành , bên đến đầu bạc."
khoảnh khắc thực sự thực sự giế-t chế-t ông .
Cảnh Hành tới nắm lấy tay , nhỏ bên tai : "Đợi thêm chút nữa."
"Yến Yến, vì báo thù, đừng để bản cũng kéo theo."
nhắm mắt , cuối cùng cũng buông tay.
Trong đình viện gạch xanh ngay ngắn, trồng một hàng cây hoa đào rực rỡ, mỹ che đậy dấu vết năm năm . chỉ cần ở đây sẽ nhớ tới tiểu nương , nhớ tới thi thể má-u me be bét dần mất thở bà, vệt má-u ngoằn ngoèo qua bao nhiêu viên gạch xanh.
Đầu ngón tay run rẩy, khoảnh khắc Cảnh Hành trực tiếp bế bổng lên phía cửa.
"Về nhà thôi Yến Yến."
Lúc tới cửa phía bỗng truyền tới tiếng bước chân dồn dập.
Cảnh Hành bế dừng bước xoay , chạm vẻ mặt dữ tợn Đường Thính Nguyệt.
Phía nàng vẫn theo nha truyền thanh Vân Tước nàng , mở lời :
" nào con nấy, tiểu nương nàng hạng như , nàng lấy làm nhục lấy làm vinh, Vương gia sợ nàng cũng giống như tiểu nương nàng lăng loàn trắc nết như ?"
Sắc mặt Cảnh Hành như thường: "Nếu quả thật như bổn vương nhất định sẽ càng thêm cần cù tu dưỡng nam đức, khiến nàng đối với bổn vương khó lòng dứt bỏ."
14
khi về phủ, Cảnh Hành lập tức dẫn xem bức bình phong đó.
Trong phường thêu to lớn vô tú nương, tay nghề tiểu nương vốn vô cùng nổi trội, huống hồ bức bình phong bà thêu lâu, để cho làm hồi môn.
Nhích gần kỹ bỗng nhiên chút ngẩn ngơ, đưa tay sờ mới nhận ở mỗi một chỗ cảnh sắc và cỏ cây đều dùng chỉ ẩn thêu lên những chữ thấy sờ thấy .
"Cây đào Yến Yến."
"Con bướm Yến Yến."
"Yến Yến cùng ."
Trong khoảnh khắc nước mắt rơi như mưa.
Đêm hôm đó Cảnh Hành ôm lấy , kiên nhẫn mà cẩn thận dỗ dành suốt cả một đêm.
" Yến Yến cùng nhạc mẫu, Yến Yến cùng ."
Tuy nhiên khi trời sáng, trong cung bỗng nhiên tới mang .
"Nhiếp Chính Vương tự ý xông nhà quan viên triều đình, đặt ai mắt, coi thường Hoàng thượng, mang tới cấm cung yên lặng chờ xử lý."
Nam nhân trung niên cưỡi con ngựa đỏ nhếch mép đó, lông mày vài phần giống với vị hôn phu Đường Thính Nguyệt. Trường Ninh Hầu.
chặn ngựa ông : "Vương gia chẳng qua cùng về nhà đẻ một chuyến, lấy di vật tiểu nương để cho , cái gì gọi tự ý xông ? Làm mà tự ý xông ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.