Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Và Phu Quân Cùng Làm Ác Nhân Lưu Danh Sử Sách

Chương 18

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong sự vùng vẫy bỗng nhiên kịch liệt nàng , trở tay móc con dao bạc nhỏ dứt khoát cắt đứt cuống họng nàng . Một vệt má-u ấm áp phun rơi mặt .

Cũng lúc thi thể nàng đổ rầm xuống thì tiếng hò reo giế-t chóc bên ngoài từ xa tới gần, Thất Vương gia hốt hoảng dậy lạnh giọng :

"Hoàng thượng yêu nữ mê hoặc, ngu ngốc vô đạo, vì giang sơn Đại Chu cũng nên thoái vị nhường hiền, do năng lực nắm giữ!"

: "?"

: "Ngươi thế? Ngươi bảo ai yêu nữ, ?"

bậc thang ba Đường gia đều vẻ kinh hãi .

trong hình ảnh phản chiếu nơi đáy mắt bọn họ mặt mày nhuốm má-u, tóc tai rối bời, chẳng khác nào ác quỷ đòi mạng.

"Tam tẩu dũng mãnh phi thường, hơn hẳn đấng mày râu, tất nhiên cái gọi yêu nữ ."

Phía Hoàng đế chậm rãi dậy, từ cao xuống Thất Vương gia:

"Thất ca, cái gọi tài đó ai, chẳng lẽ chính bản Thất ca? Ngươi khổ tâm tính toán bao nhiêu năm, ở mặt trẫm góp lời Tam ca lòng lang sói, mưu đồ giang sơn bao nhiêu , chính vì ngày hôm nay ?"

Tiếng Hoàng thượng dứt, ở cửa đại điện, Cảnh Hành tay cầm một thanh trường kiếm đẫm má-u bước . Phía còn Tú Nhi và A Nhiên, cùng với hai tên "gã vặt" canh giữ viện cho .

"Làm khó Thất khổ tâm tính toán bao nhiêu năm, hôm nay giấc mộng tan biến trong chốc lát. Những tên nghịch tặc ngươi cài cắm trong cấm vệ quân đều đền tội , còn chịu bó tay chịu trói ?"

Sự thản nhiên vốn khoảnh khắc thấy bỗng chốc vỡ vụn.

"Yến Yến?!"

Trong khoảnh khắc hiểu hết tất cả. Cảnh Hành cùng Hoàng thượng cùng diễn kịch dựng lên cờ ,chỉ vì để dẫn rắn khỏi hang, nhổ tận gốc thế lực phe phái Thất Vương gia. Đây đại khái chính bước cuối cùng còn con đường củng cố giang sơn bao nhiêu năm nay .

"Tam tẩu xả hộ giá công, ban thưởng gì cứ việc với trẫm."

còn nắm thanh dao bạc nhỏ đẫm má-u quỳ xuống: "Thần phụ kiện hai ."

"Ồ? Tam tẩu kiện ai?"

"Thần nữ kiện Lễ bộ Thượng thư Đường Kim Nguyên mười bảy năm cưỡng đoạt nữ tử mồ côi phủ làm ; còn kiện chính thê Đường Kim Nguyên Vương thị bày kế hãm hại thần phụ, hạ mê tình tán trong bà, dẫn ngoại nam phòng; kiện phu thê Đường Kim Nguyên hợp lực dùng gậy đá-nh thần phụ, khiến bà chế-t thảm ở Đường phủ, thi cốt còn."

Trong đại điện gió đêm lạnh lẽo thổi qua, khiến giọng từng câu từng chữ đều nhuốm màu căm thù thấu xương.

Một lát , giọng Hoàng thượng vang lên đỉnh đầu : " chuyện , giế-t tự khắc đền mạng."

"Còn về phần mẫu Tam tẩu, thể nuôi dạy một nữ tử trung liệt như Tam tẩu tất nhiên nên truy phong Cáo mệnh phu nhân, chiếu cáo thiên hạ."

cắn môi dập đầu: "Thần phụ tạ ơn Hoàng thượng thánh minh."

Thực hiểu rõ trong lòng. vì Đường gia đội, về phe phái Thất Vương gia nên Hoàng thượng căn bản định để bọn họ. Hành động chẳng qua thuận nước đẩy thuyền thôi. Cho nên phần thưởng cho chỉ cái hư danh Cáo mệnh truy phong cho tiểu nương .

cũng đủ . Lúc còn sống bà tự do, khi chế-t vẫn gánh cái danh tiếng gì đó suốt năm năm ròng. Giờ đây cuối cùng cũng giải oan.

Cấm vệ quân đưa trong điện xuống , Hoàng thượng phủi phủi vạt áo lạnh nhạt :

"Chắc hẳn Tam ca và Tam tẩu lời , trẫm về ngự thư phòng , Tam ca chuyện xong hãy tới."

Trái tim căng thẳng bỗng chốc thả lỏng, Cảnh Hành bậc thang, vốn dĩ giận há miệng rơi nước mắt.

Cảnh Hành lập tức luống cuống tay chân, sải bước tiến lên ôm lấy : "Sợ ?"

nghẹn ngào : " thực sự tưởng sẽ chế-t."

"Xin Yến Yến." nắm lấy tay áp lòng , "Đây cuối cùng , chỉ kết quả nên nàng dấn nguy hiểm."

"Ngộ nhỡ chuyện thành... nàng nên mang theo hộp trang sức nàng trốn khỏi kinh thành, thật xa, mãi mãi đừng nữa."

Mũi bỗng nhiên chua xót.

Cho nên đặt bức mật chỉ đó cùng xấp ngân phiếu dày cộm đó trong hộp trang sức .

ấm cơ thể Cảnh Hành xua tan cái lạnh lẽo đêm khuya trong chốc lát.

ôm một lúc dậy: "Nàng theo Tú Nhi về phủ , còn xử lý việc cuối cùng nữa."

định túm lấy vạt áo. Thế bước chân khựng đầu về phía .

ôn tồn an ủi: "Đừng lo lắng, chuyến nàng cung hộ giá công nên Hoàng thượng cũng làm khó quá nhiều . Yến Yến, những lời giả, một ngày rơi cảnh ngục tù, suy cho cùng vẫn cần nàng tới cứu ."

ngẩng đầu , trịnh trọng : "Nếu đêm nay về mà dám mang theo một vết thương nào hai chia phòng ngủ nửa năm đấy."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...