Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tái Giá

Chương 2:

Chương trước Chương sau

2.

Nói xong, A Hương ta cười:

"Chắc là cô nương mắt còn n, chưa từng th loại lừa đảo thế này. Sau này ra ngoài dạo nhiều một chút, th nhiều sẽ hiểu thôi."

Ta đỏ mặt, định lên tiếng biện giải vài câu, nhưng thiếu gia lắc đầu:

"Kh gì to tát."

Giọng nhàn nhạt:

"Dạo cả buổi chiều , chắc đói bụng, mau ngồi ."

Bữa cơm đã được dọn lên.

thiếu gia gắp một đũa măng xào đơn giản, bỏ vào bát ta.

"Ta cố ý bảo nhà bếp làm đ, món nàng thích nhất, mau nếm thử ."

Ta khựng lại, cúi đầu bàn ăn đầy những món ngon.

Cá phi lê, măng non, súp gà...

Món nào cũng cầu kỳ, rõ ràng được chăm chút.

Nhưng những món này, rõ ràng đều là món tiểu thư lúc sinh thời yêu thích.

Trái tim vừa mới bình ổn của ta lại bắt đầu xao động.

Nếu đã lòng với tiểu thư như thế, cớ gì lại vội vã rước ta vào phủ?

Chẳng lẽ...

Đang miên man suy nghĩ, bên tai chợt vang lên một câu nói nhẹ như gió:

"Ta định dời lễ thành hôn, hai ngày nữa sẽ làm lễ sớm."

Cái gì? Ta ngẩng đầu c tử.

nắm l tay ta, dịu dàng nói:

"Thành thân sớm một chút, nàng cũng yên lòng hơn, kh cần nghĩ ngợi linh tinh nữa."

Thật vậy ...

Ánh mắt ta, như thể kh thật sự vào ta,

Mà đang xuyên qua ta, một khác.

"Hai ngày tới, nàng cứ yên tâm ở trong phủ chuẩn bị làm dâu, đừng ra ngoài nữa."

Ta nghẹn ngào đáp lại:

"Vâng."

Hành lang dài, tối om. Đi một hồi lâu, cuối cùng cũng đến phòng ta ở. Ta nhận l chiếc đèn lồng từ tay A Hương.

"Ngươi nghỉ , ta tối nay kh cần ai hầu hạ."

A Hương bĩu môi nói:

"Kh được đâu, chúng ta làm hạ nhân, thay tiểu thư dọn giường, hầu hạ tiểu thư thức giấc, đây là quy định trong phủ, nếu thiếu gia biết được, sẽ trách mắng ta."

Ta đành để nàng làm theo. Căn phòng này trước đây đã lâu kh ai ở, mỗi lần vào đều một mùi ẩm mốc. A Hương thắp đèn xong, nàng khựng lại.

"Mùi gì vậy, thơm quá."

Ta ngẩn , l túi hương dưới gối ra.

" là mùi này kh? Ta th phòng này mùi nặng quá, tự làm một túi hương để gần gối để khử mùi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-gia/chuong-2.html.]

A Hương nhíu mày, vẻ mặt nàng, vẻ định nói m câu chua chát.

Ta vội vàng đưa túi hương cho nàng.

"Nghe nói đeo túi hương sen thể bảo vệ tình duyên bền lâu,

"Đây là truyền thống lâu đời của các cô gái nơi này, ngươi mới chuyển đến nên kh biết.

"Ta còn , tặng ngươi một cái."

A Hương do dự một lúc nhận l. "Thật ?"

"Ừ." Ta gật đầu.

"Chỉ cần cắt một lọn tóc của yêu thích bỏ vào, sẽ linh nghiệm hơn."

Dọn xong giường, A Hương cầm túi hương ra ngoài, vẻ mặt chút suy nghĩ.

Ta chăm chú nghe, tiếng bước chân dần dần xa dần. Cuối cùng, nàng cũng .

Ta vội vàng đứng dậy, tìm bộ đồ vải thô khi còn làm nha hoàn mặc vào, mở cửa lén lút ra ngoài.

Mùa đêm ở phủ tướng c càng thêm lạnh lẽo, vắng vẻ.

Vừa ra khỏi cổng lớn, một bóng đen bất ngờ lao ra từ góc tường.

Ta vội bịt miệng, lùi lại, dưới ánh trăng, đối phương lộ diện

Chính là vị hòa thượng trẻ hôm nay ta gặp!

mặt mày căng thẳng, làm dấu im lặng, kéo ta qua một bên.

"Phu nhân, cuối cùng ta cũng tìm được nàng."

Hóa ra, sau khi hương bị gãy, lo lắng kh yên, Lén theo sau ta và A Hương, núp sau tường chờ, muốn tìm cơ hội nói chuyện với ta.

kẻ lừa đảo nào tốn c như vậy kh?

Ta bỗng cảm th bất an.

"Thầy, ta đang muốn tìm thầy, chuyện ban ngày, thầy thể nói lại chi tiết hơn được kh?"

Hòa thượng mặt nghiêm túc.

"Hương đứt đoạn là do Phật Bà do sống cúng dường, kh chịu sự lễ bái của linh hồn kh trọn vẹn."

"Phu nhân, ta th nàng vẻ tâm thần kh yên, trong lòng đầy lo lắng, chắc hẳn đã mất hồn phách ."

Thật là vô lễ!

Gần đây ta quả thật cảm th sức khỏe kh tốt.

Nhưng chỉ dựa vào ều này mà nói ta mất hồn phách, quả thật là khập khiễng.

Hòa thượng ta, tiếp tục nói:

"Hương dập tắt gãy ở đầu, đoạn cắt ngay ngắn, tuyệt đối kh thể sai.

"Nếu chỉ để l mạng, kh cần rườm rà như vậy. Nhưng nếu muốn dùng xác để mượn hồn sống lại, thì để mất hồn phách, vì vậy ta đoán như vậy."

"Phu nhân, xin hỏi trong phủ gần đây ai mới qua đời kh? Trong tang lễ, nàng thay khác lo việc tang ma kh?"

Trong lòng ta chợt thắt lại. Tiểu thư đột ngột qua đời, lão gia bệnh nặng.

Ta được lão gia nhận làm nghĩa nữ, cùng tướng c lo liệu tang lễ cho tiểu thư...

Ta ngập ngừng đáp:

" c.h.ế.t nhiều lắm, đâu gì lạ."

Nhưng sắc mặt hòa thượng lại càng lúc càng căng thẳng.

"Chỉ việc lo tang lễ thì còn đỡ, nhưng nếu còn thêm nghi lễ thượng cốt, thì sẽ gặp chuyện lớn."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...