Tái Hôn Với Bá Tổng
Chương 11:
C ty kh còn chỗ cho cô ta nữa.
Bất kể câu trả lời của cô ta là gì, cũng sẽ kh để cô ta quay lại.
May mắn thay, Mạnh Duy Nguyệt nghiêm túc nói: " khá thích c việc hiện tại."
"Cô thích là được ."
Sau đó nữa.
Bố mẹ đã về quê cũ.
Mạnh Duy Nguyệt đã cắm rễ trong ngành nghề của .
Thỉnh thoảng cô ta gửi tin n Wechat cho .
Đa số là những lời hỏi thăm xã giao.
Vào năm cô ta hai mươi bốn tuổi, một đêm khuya nọ.
Cô ta đột nhiên gửi đến một bức ảnh chụp một đàn .
[Đẹp trai kh?]
[Cũng được.]
[Em muốn theo đuổi , nhưng hơi lạnh lùng, kh dễ để cưa đổ cho lắm.]
[Đàn lạnh lùng à, chị rành lắm, để chị dạy em.]
ở trên Wechat bày mưu tính kế cho cô ta.
Cô ta làm theo cách dạy để trò chuyện với đẹp trai kia.
Quả nhiên, ta đã chủ động hẹn cô ta ăn cơm.
Mạnh Duy Nguyệt: [Á á á á á á! hẹn em !!]
: [Bình tĩnh chút , đừng để ta ra, mà cũng đừng để ta kh ra. Quan trọng nhất là, lần đầu ăn, hãy chú ý an toàn.]
: [Định xong địa ểm thì báo cho chị biết, cứ một tiếng lại báo bình an một lần, quá một tiếng chị sẽ dẫn qua đó.]
Mạnh Duy Nguyệt: [Vâng ạ/hình thỏ ngoan ngoãn.jpg]
Lát sau, sắp ngủ .
Cô ta đột nhiên lại gửi đến một dòng tin n:
[Cảm ơn chị.]
n Bách Duật sớm đã bắt đầu sống một .
Ngoài giờ làm việc, thường xuyên đến chỗ .
Sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của cũng đón cùng tại đây.
Vừa vào phòng.
đã giật phăng cà vạt của , vò nát bộ vest phẳng phiu.
tùy ý đòi hỏi những nụ hôn trên cơ thể .
Trong lúc tình nồng ý loạn, n Bách Duật bỗng nhiên hỏi:
"Miên Miên, em kh yêu kh?"
" lại nói vậy?"
"Lần nào gặp mặt cũng là chuyện này, em hình như... chỉ xem là cái máy rung thôi."
Giữa đôi l mày của n Bách Duật thoáng hiện vẻ lo âu.
" tình nguyện làm... của em, nhưng mà..."
"Nhưng mà ?"
" muốn một d phận."
chớp chớp mắt .
Cảnh tượng này mà giống lúc ban đầu thế nhỉ?
Sau một đêm say rượu phóng túng, khoác chiếc áo vest của và nói: "Em muốn một d phận."
Bây giờ lại dùng chính chiêu này với .
Th kh động tĩnh gì, n Bách Duật tưởng rằng kh thích chủ đề này.
lật lại, cúi đầu, bắt đầu chủ động l lòng .
n Bách Duật quá hiểu những ểm nhạy cảm của .
Cảm giác tê dại ngứa ngáy chạy dọc toàn thân, xộc thẳng lên đại não.
Ngón tay luồn vào tóc , lại tưởng đó là sự khích lệ nên càng thêm ra sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-hon-voi-ba-tong/chuong-11.html.]
liên tục nói đủ , mãi đến khi bắt đầu cầu xin, mới chịu dừng lại.
"Miên Miên, nếu em kh thích, sau này sẽ kh hỏi nữa."
Rõ ràng vừa đã uống kh ít nước, giọng vẫn khàn đặc như vậy.
vừa buồn cười vừa bất lực: "Cho xem cái này."
"Cái gì?"
l một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra.
"Tr quen kh?"
"Đây là chiếc thẻ đưa cho em lúc ly hôn."
"Đúng vậy. Tiền bên trong, một xu cũng chưa động vào."
n Bách Duật kinh ngạc.
"Ngay cả lúc khó khăn nhất, em cũng chưa từng tiêu một đồng nào trong đây. Em làm vậy là để một ngày, thể nói với rằng"
" n Bách Duật, thứ em muốn chính là con ."
"Miên Miên..."
" vẫn còn th em kh yêu ?"
L mi của n Bách Duật khẽ run rẩy, ôm chầm l , còn nồng nhiệt hơn cả vừa , như thể muốn dâng hiến toàn bộ sự nhiệt huyết của cả đời cho .
"Miên Miên, cũng yêu em."
biết, đều biết cả.
đã thấu hiểu câu nói đó của n Vãn năm xưa.
Nếu n Bách Duật kh tự nguyện, chẳng ai thể ép được .
Giờ đây hồi tưởng lại lần đầu tiên của chúng .
Rõ ràng là chủ động hơn mà.
Bởi vì cũng khao khát được , nên mới để ra tay thành c.
Bởi vì cũng khao khát một tương lai, nên mới cùng kết hôn chớp nhoáng.
lừa dối cũng kh , chỉ cần thể ở bên nhau, cam tâm tình nguyện bị lừa.
Chỉ là
Đến khi nhận ra ều đó, chúng đã chia xa .
Sau này gặp lại ở thành phố A, n Bách Duật phát hiện ra khao khát của kh những kh giảm mà còn tăng thêm.
đã liều mạng kìm nén mới nhịn được những ý nghĩ ên cuồng đó.
mới chính là kẻ bị lừa, bị vứt bỏ.
giữ kẽ, lạnh lùng, đừng để lộ ra vẻ mặt như thể chẳng giá trị gì.
Nhưng lại gọi là nhỏ...
Tiếng gọi đó đã khiến nhận ra rằng, lẽ thực sự sẽ kết hôn với một đàn khác.
Tham vọng phá tan xiềng xích, kh còn cách nào kìm nén được nữa.
Màn đêm bu xuống.
Cuộc hoan lạc của chúng vẫn chưa kết thúc.
"Miên Miên, vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp em."
Một giọt mồ hôi thấm ướt bên gối, n Bách Duật trầm giọng nói.
"Đó là một ngày mưa, em che chiếc ô đứng bên lề đường."
" kh biết thế nào là yêu từ cái đầu tiên. Nhưng ngày hôm đó, khi đứng ở tầng hai quan sát em, bỗng nhiên nảy sinh những d.ụ.c vọng vô tận."
đã khơi dậy tình yêu và d.ụ.c vọng của .
Cũng khơi gợi ra cả những tham, sân, si trong lòng .
n Bách Duật ghé sát tai : "Phục hôn nhé?"
"Phục."
"Trời sáng liền ngay."
"Được."
Ánh trăng soi sáng bên bậu cửa sổ.
Chứng kiến quyết định của khoảnh khắc này.
Cho đến vĩnh hằng.
(Toàn văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.