**Tái Sinh Chọn Lại Tương Lai, Tôi Không Còn Vì Anh Mà Tổn Thương**
Chương 1
kỳ thi Olympic Toán, đến chùa cầu may. Bỗng một giọng mơ hồ vang lên bên tai:
“Đừng thi, nếu cô sẽ thảm.”
hai lời, nhảy thẳng xuống từ bậc thang thứ chín mươi chín, ngã gãy chân, rút khỏi cuộc thi vì chấn thương.
Khi xuất viện trở trường, học sinh chuyển lớp Giang Vãn Vãn đang tựa bên bàn, đắc ý.
“Hứa Miên ngu thật. Thế mà nó tưởng đoạn phát thanh đặt trong chùa thần linh báo mộng, tự nhảy gãy chân.”
“Giờ thì Sơ gánh thi . những lấy huy chương vàng, còn cùng tuyển thẳng Thanh Hoa.”
Xung quanh vang lên vài tiếng khẽ.
“May mà cái đầu nó thi, thì chỉ làm trò thôi.”
làm như thấy, xuống tiếp tục làm đề.
Bùi Vấn Sơ tới, giật lấy cuốn bài tập . Trong mắt vẻ bực bội.
“Hứa Miên, Vãn Vãn chỉ đùa thôi. do tự nhảy xuống, tư cách gì mà tỏ thái độ?”
rút tay về, gì.
khựng , giọng dịu xuống, như thể đang ban ơn:
“Cùng lắm thì kèm học. Với năng lực , vẫn đủ để đảm bảo thi đại học Thanh Hoa.”
bình thản :
“ cần.”
Bùi Vấn Sơ khẩy, giọng lạnh hẳn:
“Chỉ dựa một đứa lệch môn như ? , tuyệt đối thể đỗ .”
Xem thêm: Nắm Giữ Không Gian Linh Tuyền, Nhà Đầy Kho (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
phản bác.
Đương nhiên rõ năng lực .
Bởi chính Hứa Miên trở về từ mười năm . Một Hứa Miên từng sống hào quang , khác định nghĩa “rời khỏi thì chẳng gì cả”.
Cú ngã đó vì ngu.
Mà vì giẫm vết xe đổ nữa.
…
Sự im lặng càng khiến Bùi Vấn Sơ khó chịu hơn.
“Tháng viện, ngày nào Vãn Vãn cũng mang bữa sáng cho , còn call với làm đề đến khi ngủ quên.”
“ thật, tư duy cô linh hoạt hơn nhiều. Ngay từ đầu cô mới phù hợp nhất để thi. Dù thì cũng chỉ làm nền cho cô thôi.”
“Hơn nữa, ai đời chỉ vài câu ma quỷ vớ vẩn nhảy xuống cầu thang? Trách ai?”
đặt bút xuống, cắt ngang tràng lải nhải .
“Ừ, trách ai cả.”
Thật sự trách.
Ngày xưa, chỉ cần trẹo chân nhẹ, cuống cuồng cõng đến phòng y tế.
đường còn dám chạy nhanh, sợ đau.
ngã gãy chân, “chẳng trách ai”, thậm chí một cũng đến bệnh viện thăm .
duy nhất chủ động nhắn tin, để xin tài liệu thi Olympic, giúp Giang Vãn Vãn theo kịp tiến độ.
bây giờ, tất cả những chuyện đó đều còn để tâm nữa.
Thấy cứng đầu, Bùi Vấn Sơ tức đến mức hừ lạnh một tiếng bỏ .
nhặt cuốn bài tập lên, tiếp tục làm đề.
Phía nhỏ giọng :
“Ai chẳng Hứa Miên liều mạng vì cuộc thi thế nào. Ngày nào cũng dậy từ năm giờ sáng làm đề đến tận khuya, thậm chí còn đến bệnh viện tiêm thuốc để trì hoãn kỳ kinh. Mũi tiêm đó đau chết, tiêm xong đường còn run.”
“Giờ giả vờ bình tĩnh thôi, lưng chắc hối hận xanh ruột nhỉ?”
Bọn họ .
Kiếp , còn liều mạng hơn bây giờ nhiều.
Bởi đó cơ hội duy nhất để theo kịp bước chân Bùi Vấn Sơ, cùng Thanh Hoa.
để ý đến lời cảnh báo mà Giang Vãn Vãn phát qua loa trong chùa.
Kết quả, ngày thi, cô bỏ một lượng lớn thuốc xổ cốc nước .
cắn răng chịu đau thi.
Lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, trơn đến mức gần như cầm nổi bút.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng, truyện cực cập nhật chương mới.
vẫn dựa bản năng để làm hết tất cả các câu.
Khi đó, thật sự ngốc.
Ngốc đến mức tưởng rằng chỉ cần thể cùng Bùi Vấn Sơ bục nhận giải, chúng sẽ mãi mãi.
Trong lễ trao giải, công khai vạch trần việc Giang Vãn Vãn làm.
đó, nhà trường đuổi học cô .
như ý nguyện Thanh Hoa.
ôm chồng giáo trình mới nhận, trong khuôn viên trường, trong lòng tràn đầy mong chờ về cuộc sống đại học bên cạnh Bùi Vấn Sơ.
thứ chờ lời chia tay ngay tại chỗ .
Bùi Vấn Sơ giận dữ ném bộ sách xuống hồ Vị Danh.
“Vãn Vãn nghĩ quẩn, uống thuốc tự tử, cấp cứu .”
“Trong lúc đang tận hưởng cuộc sống mới, cô thông báo nguy kịch hơn mười .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.