Tái Sinh Tôi Gả Thay Em Gái Trở Thành Bia Đỡ Đạn
Chương 100: Vậy thì tôi sẽ chơi cùng anh
Đêm khuya, tại c ty Vệ Quang.
Hành lang và văn phòng tối đen như mực, chỉ biển chỉ dẫn thoát hiểm dưới chân phát ra ánh sáng yếu ớt.
Cạch
Cửa c ty bật mở, một bóng gầy guộc len vào, lặng lẽ tiến đến văn phòng của Tô Th Diên.
“Ừm?” Bóng trong bóng tối thốt lên một tiếng ngạc nhiên, hôm nay văn phòng lại kh khóa, đẩy nhẹ là vào được.
đó tiến đến ghế xoay, mở máy tính.
Ánh sáng x từ màn hình hắt lên gương mặt Tiểu Đinh, lộ ra vẻ nhợt nhạt.
“Hừ” Tiểu Đinh thở dài, ngón tay run run nhấp chuột, cắm USB đã chuẩn bị sẵn.
Trong bóng tối, hai ánh mắt sâu thẳm dõi theo ngồi trên ghế.
Thời gian trôi từng giây, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Tiểu Đinh.
nắm chặt chuột, mím môi.
Đột nhiên, mạnh tay rút USB ra, đứng dậy ra ngoài.
Bịch
Văn phòng vốn tối đen bỗng sáng bừng.
Tô Th Diên và Nhậm Th đứng hai bên cửa, một trái một .
Tiểu Đinh cứng , USB rơi xuống sàn.
“Tô… Tô tổng…” ánh mắt lảng tránh, cúi gằm mặt.
Nhậm Th bước tới, nhặt USB đưa lên trước mặt Tiểu Đinh: “ đối diện được Tô tổng và đồng đội ? lại dám ăn trộm dữ liệu! còn lo cho sức khỏe ban ngày nữa cơ mà!”
“…” Tiểu Đinh môi tái nhợt, mắt đầy hối lỗi: “ kh ăn trộm.”
“Vậy đang làm gì! Bị bắt quả tang còn muốn chối cãi?” Nhậm Th rút ện thoại: “Tô tổng đã cho cơ hội nhận ra lỗi lầm, hôm nay kh tới là coi như chưa xảy ra gì. thật thất vọng! sẽ báo cảnh sát ngay.”
“Đừng…” Tiểu Đinh biến sắc: “ kh l dữ liệu, thật sự kh.”
Nhậm Th định phản bác, nhưng Tô Th Diên ngăn lại.
“Kiểm tra USB .” Cô nói: “Nếu thật sự kh l, còn thể nói chuyện.”
Nhậm Th nh chóng cắm USB vào máy: “Xem còn chối cãi được kh! và Tô tổng tận mắt th…”
Cô dừng lời, vẻ mặt sửng sốt: “ thể…”
Tiểu Đinh đứng đó, tay hai bên nắm chặt, đầu cúi, vai run lên.
Tô Th Diên màn hình, th thư mục trống trơn, hoàn toàn kh dữ liệu nghiên cứu.
Cô ngẩng lên, ánh mắt phức tạp Tiểu Đinh: “ kh chép dữ liệu, tại ?”
Tiểu Đinh ngẩng mặt, kh biết từ khi nào nước mắt đã tuôn rơi.
Nhậm Th đứng bên, vẻ mặt phức tạp, kh còn trách móc.
Tô Th Diên ngồi vào ghế xoay hỏi: “ thể nói cho nghe được kh?”
“Tô tổng…” Tiểu Đinh c.ắ.n môi: “ kh vượt qua được bản thân ! Sau khi tốt nghiệp, vào c ty Vệ Quang, luôn bên cạnh cô, yêu c việc hiện tại, đồng nghiệp cũng vui vẻ… Nếu thể, kh muốn phản bội mọi .”
“Vậy rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” Tô Th Diên cuối cùng hiểu, lý do Tiểu Đinh rút USB.
Trong lúc d.a.o động, chọn từ bỏ.
Tiểu Đinh cười gượng: “Mẹ bệnh, tiền trong tay kh đủ, Lăng Mặc Trầm đưa một triệu, chỉ cần chuyển dữ liệu nghiên cứu cho .”
“Nhưng đã đổi ý.”
“Đúng, đổi ý.” Tiểu Đinh đáp: “Vì ích kỷ cá nhân, làm tổn hại c ty và đồng đội, kh làm được.”
cúi chào Tô Th Diên: “ sẽ trả séc cho Lăng Mặc Trầm, từ chức về quê.”
Nói xong, rời văn phòng mà kh ngoảnh lại.
Nhậm Th thắc mắc: “Tô tổng, cô thật sự đồng ý Tiểu Đinh từ chức ? Cuối cùng đã lựa chọn, kh làm hại c ty.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-sinh-toi-ga-thay-em-gai-tro-th-bia-do-dan/chuong-100-vay-thi-toi-se-choi-cung-.html.]
“Nhưng đã d.a.o động.” Tô Th Diên nói: “Với Lăng Mặc Trầm, lời nói của Tiểu Đinh kh giữ được, nếu cô là ta, cô sẽ làm gì?”
“À… … sẽ trả thù, chỉ trích phẩm chất ta, phong tỏa trong ngành.”
“Cô đã nghĩ vậy, Lăng Mặc Trầm còn ra tay nặng hơn.” Tô Th Diên nói: “Một khi đồng đội biết chuyện, Tiểu Đinh sẽ bị cô lập, c việc sẽ ngày càng áp lực.”
Nhậm Th im lặng, vì Tô Th Diên nói đúng.
Niềm tin giữa con một khi rạn nứt, khó mà hàn gắn.
“Tan ca .” Tô Th Diên đứng dậy, bước ra ngoài.
Ngày hôm sau, Tiểu Đinh làm thủ tục nghỉ việc, nhiều đồng nghiệp tụ tập ngoài cửa, tò mò .
“Đây là thưởng cuối năm Tô tổng dành cho .” Nhậm Th đưa séc: “Số tiền này đủ cho mẹ chữa bệnh .”
Tiểu Đinh nhận séc, lại đỏ mắt.
“? Kh nên cho thưởng cuối năm, cũng kh nên nhiều như vậy.” ngẩng đầu, vai run.
Nhậm Th vỗ vai: “Tô tổng nói, đây là tiền thuộc về , năm nay hiệu quả tốt, một khi dự án mới thành c, thưởng cuối năm chỉ còn…”
Cô kh nói tiếp, quay .
Tiểu Đinh cúi đầu, rơi nước mắt hối hận.
Nếu từ đầu kh d.a.o động, lẽ đã kh rời c ty Vệ Quang.
Nhưng giờ nói cũng muộn.
“Tiểu Đinh, lại nghỉ? Dự án mới sắp thành c, kh muốn chứng kiến ?”
“Đúng, làm việc cùng nhau nhiều năm, đột ngột rời cũng tiếc nuối.”
“ chuyện gì kh nói ra cùng mọi ?”
…
Tiểu Đinh từng gương mặt quen thuộc, giọng khàn: “Mẹ bệnh, cần về chăm bà .”
“Vậy đợi mẹ khoẻ, lại về! Lần này kh thể chứng kiến thành c cùng chúng .” Một nói.
Tiểu Đinh hướng văn phòng Tô Th Diên, qua cửa chớp là bóng dáng quen thuộc.
lắp bắp: “ sẽ theo dõi tin tức, Vệ Quang… chắc c sẽ dẫn đầu trong nghiên cứu.”
Đó kh chỉ là niềm tin vào c ty Vệ Quang, mà còn là lời chúc phúc dành cho Tô Th Diên.
Tô Th Diên Tiểu Đinh rời , khép cửa chớp lại.
Cô trở về bàn làm việc, tấm séc ghi “Một triệu”.
“Lăng Mặc Trầm, thật rộng tay.” Cô cười nhẹ, ánh mắt băng lãnh: “Đã sắp kh thể giấu được ? Vậy sẽ chơi cùng một chút.”
Tô Th Diên rút ện thoại, gọi cho Lăng Mặc Trầm.
Điện thoại reo hai tiếng, bên kia nghe máy.
“Chị dâu, lại gọi? Đã nghĩ th suốt chưa?”
“Hẹn gặp mặt, một số chuyện nói trực tiếp mới rõ.”
“Ồ? Vậy lát nữa gặp.”
Lăng Mặc Trầm cúp máy, n địa chỉ gặp mặt ngày mai cho Tô Th Diên.
thư ký: “Tiểu Đinh liên lạc chưa?”
“Chưa, từ tối qua kh liên lạc được, dự án hot search đã sắp lên, còn làm kh?” Thư ký nói.
Lăng Mặc Trầm nhíu mày, lắc nhẹ đầu: “Chưa cần, chờ dữ liệu mới nhất.”
Mọi thứ đã chuẩn bị, chỉ còn thiếu “gió Đ”.
Khi dữ liệu nghiên cứu mới nhất, c ty Mặc Trầm chắc c sẽ dẫn đầu Vệ Quang.
Đến lúc đó, sẽ đứng trên vai Tô Th Diên, vươn lên đỉnh cao trong ngành y tế.
“Liên lạc lại Tiểu Đinh, nhẹ kh được… vậy mạnh tay một chút.” Lăng Mặc Trầm nói.
đọc full nh ib zalo em :0963.313.783
Chưa có bình luận nào cho chương này.