Tái Sinh Tôi Gả Thay Em Gái Trở Thành Bia Đỡ Đạn
Chương 159: Cứ yên tâm chơi hết mình, có tôi chống lưng
Hạ Vãn Tinh chậm rãi cúi mắt:
“ chỉ muốn… kéo ta quay về con đường đúng đắn.”
Tô Th Diên hiểu sự kiên trì và cố chấp của cô . Dù chỉ còn một tia hy vọng, Hạ Vãn Tinh cũng kh muốn th Bạch Cư Khả rơi vào địa ngục.
Cô kéo tay Hạ Vãn Tinh ngồi xuống:
“Vãn Tinh, thể nể mặt cho ta một cơ hội. Nhưng nếu chính ta kh trân trọng, thì dù hận , cũng tuyệt đối sẽ kh để ta kết cục tốt đẹp.”
“Được.” Hạ Vãn Tinh liên tục gật đầu, “Cảm ơn , Th Diên.”
Sau khi trấn an Hạ Vãn Tinh, hai nghỉ ngơi một lúc trong phòng mới đến địa ểm tụ họp.
Vì Lăng Nghiên Châu đã rời , Tô Th Diên kh đến phòng bài nơi tụ tập đàn , mà ra bờ hồ, nằm dưới ô che nắng, đón gió, uống trà.
Hạ Vãn Tinh thoải mái nằm cạnh cô, buồn ngủ lim dim.
“Chị?”
Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Tô Th Diên mở đôi mắt mơ màng, lúc này mới phát hiện Phó Minh Đức chẳng biết đã tới từ khi nào.
“Em cũng tới à?”
Hôm qua kh th bốn con khác của nhà họ Phó, cô còn tưởng chỉ Phó Minh Thành tham gia tụ họp.
Phó Minh Đức lười biếng nằm xuống ghế dài:
“Tối qua em một buổi tụ họp trong giới, nghe nói chị tới sơn trang nên sáng nay chạy thẳng qua luôn. À đúng , tư của em cũng tới.”
“Thật bất ngờ, em còn tưởng Phó Minh Khang đang tăng ca ở c ty chứ.” Tô Th Diên nói,
“Phần mềm chẳng đã bước vào giai đoạn nghiên cứu cuối ?”
“Đúng là cuối .” Phó Minh Đức cười,
“Nếu kh gì ngoài ý muốn, tháng sau sẽ phát hành phần mềm AI th minh. tư lần này tới là để cảm ơn chị.”
Nếu kh Tô Th Diên, dữ liệu lõi của phần mềm AI của Phó Minh Khang đã bị đ.á.n.h cắp .
“Kh cần cảm ơn đâu, dù bây giờ và cũng quan hệ làm ăn. Phần mềm của bán chạy, cũng kiếm được tiền.” Tô Th Diên nói.
Nói chuyện nãy giờ mà Hạ Vãn Tinh kh nói một câu nào, chẳng lẽ ngủ ?
Cô quay sang , đâu còn bóng dáng Hạ Vãn Tinh nữa.
Tô Th Diên lập tức ngồi bật dậy, sắc mặt nghiêm trọng.
“Chị đang tìm bạn chị à?” Phó Minh Đức nói,
“Vừa nãy em th cô bị một đàn gọi , tưởng chị biết chứ.”
đàn …
Ánh mắt Tô Th Diên lạnh hẳn xuống:
“Họ đâu ?”
“Nếu kh gì bất ngờ thì là tới phòng bài.” Phó Minh Đức nói,
“ em nhà em đều ở đó, nghe nói chơi khá lớn.”
“Em biết chơi Texas Hold’ kh?” Tô Th Diên hỏi.
Phó Minh Đức hơi khó xử:
“Biết một chút thôi, nhưng kh nhiều…”
Tô Th Diên đứng dậy, sắc mặt lạnh lẽo:
“Đi thôi, cũng khá tò mò xem họ chơi thế nào.”
Trò chơi giữa các thiếu gia nhà giàu, động một chút là vài trăm triệu, thậm chí cả chục tỷ.
Bạch Cư Khả kh kham nổi.
Nhưng ta biết Hạ Vãn Tinh thì , huống chi trên bàn bài còn Hạ Vãn Tuấn đứng ra chống lưng cho em gái.
Gã đàn này đang tìm kiếm một “con cá lớn” mới để tiếp tục lừa gạt.
Hai tới phòng bài.
Quả nhiên, Bạch Cư Khả và Hạ Vãn Tinh đều mặt.
Phó Minh Thành th Phó Minh Đức, nhíu mày:
“ em lại tới đây?”
“Chị muốn chơi, nên em cùng.” Phó Minh Đức ngồi cạnh Tô Th Diên, vừa hay đối diện Phó Minh Thành và Liễu Thiên Thiên.
Liễu Thiên Thiên đầy hứng thú hai , kh biết đang thì thầm gì đó với Phó Minh Thành.
Tô Th Diên kh để ý tới cô ta, mà đảo mắt qu, phát hiện những cô quen biết trong buổi tụ họp này, vậy mà tất cả đều mặt.
Lăng Mặc Trầm và Hạ Vãn Tuấn ngồi cùng nhau, vừa nói vừa cười.
Nữ chia bài liếc mọi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-sinh-toi-ga-thay-em-gai-tro-th-bia-do-dan/chuong-159-cu-yen-tam-choi-het-minh-co-toi-chong-lung.html.]
“Gần đủ , vậy chúng ta bắt đầu nhé. Hôm nay mới, sẽ giới thiệu sơ qua luật chơi…”
Phó Minh Đức ghé sát tai Tô Th Diên:
“Chị ơi, em chỉ biết chút xíu, kh dám nhận là cao thủ… em sợ chơi vài ván là tài lực kh chịu nổi.”
Năm con trai nhà họ Phó chia nhau năm lĩnh vực, ngoài Phó Minh Thành ra, bốn còn lại mỗi tháng chỉ nhận tiền sinh hoạt cố định.
Phó Minh Đức tuy một câu lạc bộ riêng, bình thường cũng tiền thưởng thi đấu, nhưng phần lớn tiền đều đã đổ vào câu lạc bộ.
“Kh , chị.” Tô Th Diên vô cùng tự tin,
“Cứ yên tâm chơi lớn, chị chống lưng.”
Liên tiếp hai bằng sáng chế, cô hoàn toàn thể thẳng t thừa nhận rằng hiện tại đã là phú bà, sớm đạt được giấc mơ tự do tài chính.
lời này của cô, Phó Minh Đức cũng chơi táo bạo hơn hẳn.
Ở phía xa, nhờ mối quan hệ với Hạ Vãn Tinh, Bạch Cư Khả kh ngừng bắt chuyện với các vị khách khác.
“Hạ tổng.” Bạch Cư Khả ngồi bên phía còn lại của Hạ Vãn Tuấn, vô tình chạm mắt Lăng Mặc Trầm,
“ là bạn học cấp ba của Vãn Tinh, vui được gặp .”
Hạ Vãn Tuấn lịch sự bắt tay:
“Gặp nhau là duyên, cùng chơi bài .”
Lăng Mặc Trầm chậm rãi lên tiếng:
“ là Bạch tổng kh? Nghe nói c ty đang nghiên cứu AI hàng kh vũ trụ, chỉ trong vài năm đã nổi bật trong ngành, thật sự là tuổi trẻ tài cao.”
“Tiểu Lăng tổng quá khen .” Bạch Cư Khả xua tay,
“So với các vị ở đây, chút thành tựu của chẳng đáng nhắc tới. Giai đoạn cuối nghiên cứu là lúc đốt tiền nhất, lần này tới đây cũng muốn xem kéo được đầu tư kh.”
“Đầu tư?” Lăng Mặc Trầm Hạ Vãn Tuấn,
“Trước đây nghe nói khá lạc quan về thị trường hàng kh vũ trụ, hay là đầu tư thử xem?”
Hạ Vãn Tuấn nhíu mày, trả lời lấp lửng:
“Quả thật lạc quan, nhưng vẫn cần quan sát thêm. Đầu tư rủi ro, kh thể nhất thời bốc đồng.”
“ hiểu băn khoăn của Hạ tổng. Hôm qua Th Diên cũng lo ngại giống , nhưng Lăng tổng đã đầu tư cho .” Bạch Cư Khả nói.
“Lăng tổng? Lăng Nghiên Châu?” Hạ Vãn Tuấn đầy kinh ngạc,
“ đã đồng ý đầu tư ?”
“Tất nhiên.” Bạch Cư Khả cười nói,
“Dự án tốt vĩnh viễn kh thiếu nhà đầu tư. Lăng tổng ánh mắt sắc bén, liếc một cái đã thấu tương lai thị trường AI hàng kh vũ trụ.”
“ trong giới vẫn được gọi là ‘mắt đại bàng’, dự án nào đầu tư cũng chưa từng lỗ. Xem ra năng lực của Bạch tổng quả thật mạnh.”
Lăng Mặc Trầm khen ngợi,
“Dù Bạch tổng kh xuất thân hào môn, nhưng ai dám chắc tương lai thế nào? lẽ giới thương trường sắp xuất hiện thêm một tân quý.”
Hai qua lại, từng chút một xóa sự do dự trong lòng Hạ Vãn Tuấn.
Lăng Mặc Trầm nhân cơ hội ghé sát tai Hạ Vãn Tuấn nói nhỏ:
“ ở đây, chẳng lẽ còn lỗ ? Năng lực của , rõ hơn ai hết.”
“ tất nhiên tin vào ánh mắt của Lăng Nghiên Châu, nhưng nhân vật như Bạch Cư Khả này… trước đây chưa từng nghe tới.”
Hạ Vãn Tuấn mím môi,
“Vẫn th khá mạo hiểm.”
“Làm ăn, việc gì là kh mạo hiểm?” Lăng Mặc Trầm cười,
“ chẳng luôn muốn tập đoàn Hạ thị sánh vai với hai nhà Lăng, Phó ? Bây giờ chính là một cơ hội tốt.”
Ánh do dự trong mắt Hạ Vãn Tuấn dần tan biến.
Từ khi tiếp quản tập đoàn Hạ thị, vẫn luôn một mục tiêu xa xôi khiến nhà họ Hạ trở thành tồn tại như nhà họ Lăng, nhà họ Phó.
“Được! Vậy thì …”
“ Vãn Tuấn.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên, Tô Th Diên kh biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, bên cạnh cô là Hạ Vãn Tinh sắc mặt hơi tái:
“ cũng định đầu tư vào c ty của Bạch Cư Khả ?”
“Đúng vậy, xem trọng tương lai thị trường AI hàng kh vũ trụ.” Hạ Vãn Tuấn gật đầu.
Tô Th Diên lại nghi hoặc Bạch Cư Khả:
“Khoản đầu tư năm tỷ năm trăm triệu vẫn chưa đủ ? lại còn kéo thêm vốn? Chẳng nói là đã đến giai đoạn hoàn thiện cuối à?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả những nghe được đều hít sâu một hơi lạnh.
Năm tỷ năm trăm triệu đó tuyệt đối kh một con số nhỏ.
Ánh mắt Bạch Cư Khả lập tức trầm xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.