Tái Sinh Với Chồng Cũ Là Đại Thần, Ta Vội Vàng Bỏ Trốn
Chương 25:
Bùi Sâm vốn dĩ còn mang nợ, sau khi trọng sinh, để kh ảnh hưởng đến tiền đồ của , nàng chỉ thể c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Phụ mẫu đều đã qua đời, chỉ còn lại một nàng nương tựa vào Bùi phủ.
Nàng từng nghĩ, nếu thể rời khỏi nơi này, nàng sẽ tìm một nơi th tịnh để sống quãng đời còn lại. Nàng vốn định kiếm đủ tiền rời , nhưng kh ngờ lại vướng vào mối tơ vò với Bùi Hành Chi, dần dần bị cuốn vào những phong ba bão táp chốn kinh thành.
Nàng cũng kh biết tại , rõ ràng nàng đã muốn tránh xa, nhưng số phận lại đẩy nàng vào tình cảnh này, khiến nàng kh thể kh đối mặt với những âm mưu quỷ kế trên con đường phía trước.
Nghĩ đến đây, nàng vị d.ư.ợ.c đồng trong y quán vừa đưa t.h.u.ố.c cho , khẽ thở dài. Vị tiểu t.ử này nói rằng đây là t.h.u.ố.c tốt nhất để ều lý thân thể, bảo nàng uống đúng giờ, đừng vì bận tâm chuyện khác mà bỏ bê bản thân.
Bùi Sâm gật đầu cảm ơn rời khỏi y quán, nhưng nụ cười của vị d.ư.ợ.c đồng cứ mãi hiện lên trong tâm trí nàng, như một tia sáng ấm áp len lỏi vào góc tối của lòng nàng.
Số tiền nàng dành dụm được kh nhiều, chỉ còn lại một ít tiền lẻ, nàng bèn ghé vào một tiệm trang sức nhỏ ở Kim Đô để mua một món đồ đơn giản.
Bùi Sâm vốn định trở về phủ, nhưng trên đường nàng lại gặp Mặc Nghiễn. Th vẻ mặt của y, nàng biết chắc c đã chuyện gì đó xảy ra.
Nàng hỏi: " chuyện gì ? ngươi hớt hải như vậy, trong phủ lại biến cố gì kh?"
Mặc Nghiễn lau mồ hôi trên trán, giọng run run: "Tiểu thư, mau về , lão gia đang tìm , hình như chuyện liên quan đến hôn sự của ."
Bùi Sâm nghe xong, sắc mặt kh chút thay đổi, nhưng trong lòng đã sớm tính toán riêng. Nàng biết, ngày này sớm muộn gì cũng tới.
Nàng chỉ nhàn nhạt đáp: "Ta biết , ngươi về trước , ta sẽ về ngay."
Mặc Nghiễn nàng, muốn nói lại thôi. Y cảm th tiểu thư nhà từ sau khi tỉnh lại dường như đã biến thành một khác, trở nên trầm lặng và khó đoán hơn xưa.
Lúc này, Bùi Hành Chi đang đứng ở bến tàu, ánh mắt xa xăm về phía dòng s cuộn chảy. dường như đang chờ đợi ều gì đó, hoặc giả là đang suy ngẫm về một kế hoạch đại sự.
Vụ án này đã kéo dài mười m ngày, nhưng vẫn chưa tiến triển gì đáng kể.
khẽ xoay , th Mặc Nghiễn đang tới, liền hỏi: "Đã tìm th nàng chưa?"
Mặc Nghiễn cúi đầu, cung kính đáp: "Bẩm thế tử, đã tìm th . Nàng nói sẽ về ngay."
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Hành Chi kh nói gì, ánh mắt lại quay về phía dòng s, trong lòng thầm nghĩ kh biết Bùi Sâm đang che giấu ều gì.
hỏi tiếp: "Mặc Nghiễn, ngươi cảm th dạo này gì lạ kh?"
Mặc Nghiễn gãi đầu: "Dạ, tiểu thư dạo này dường như bận rộn với vụ án, thường xuyên quên ăn quên ngủ. lúc nàng còn tự ều tra những nơi nguy hiểm."
Hành Chi nghe vậy, l mày hơi nhíu lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kh ngờ nàng lại tâm huyết với chuyện này đến thế. Hay là nàng đang cố tình làm vậy để chứng tỏ bản thân, hoặc là để che đậy một bí mật nào đó?
Lúc này, Bùi Sâm cũng đã tới bến tàu, th Hành Chi đang đứng đó, nàng liền bước tới chào hỏi.
"Hành Chi , lại ở đây?"
Hành Chi quay lại nàng, ánh mắt chút phức tạp. tiến lại gần, giọng ệu mang theo chút quan tâm nhưng cũng đầy dò xét: "Ta nghe Mặc Nghiễn nói dạo này vất vả vì vụ án quá, nên muốn qua xem thử tình hình thế nào. cũng đừng vì chuyện này mà làm hại đến sức khỏe."
Bùi Sâm mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên: "Đa tạ đã quan tâm, ta chỉ làm những việc nên làm thôi. Vụ án này liên quan đến d tiết của ta, ta kh thể kh dốc sức."
Đợi trà hơi nguội, Bùi Sâm khẽ nhấp một ngụm trà, mới ngước mắt Bùi Hành Chi, chậm rãi nói: "Hành Chi , ta biết đang nghi ngờ ều gì. nghĩ ta cố tình làm vậy để thu hút sự chú ý của , hay là vì mục đích nào khác ?"
Hành Chi nghe vậy, ánh mắt hơi nheo lại: " đã nói vậy, ta cũng kh giấu gì . Ta quả thật chút tò mò về sự thay đổi của ."
ngồi xuống đối diện nàng, rót thêm trà cho nàng nói tiếp: "Mặc Nghiễn nói với ta, vì muốn tìm m mối mà kh ngại thức đêm, thậm chí còn nhịn ăn. trước đây đâu là như vậy?"
Bùi Sâm thu lại ánh mắt, khẽ thở dài: "Con ai cũng sẽ thay đổi, nhất là sau khi đã trải qua một lần sinh tử."
Hành Chi nghe vậy, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. nàng, dường như muốn thấu vào tâm tư của con gái trước mặt.
"Lẽ nào sự thay đổi của cũng là do Mặc Nghiễn nói cho nghe ?"
Bùi Sâm bật cười, một nụ cười vừa chút tự giễu vừa chút nhàn nhạt: "Chuyện này đâu cần y nói. dạo này quan tâm đến ta như vậy, lại còn vì ta mà vất vả ều tra, ta dù ngốc đến m cũng nhận ra chứ. Ta đoán chắc là y đã kể với nhiều ều về ta ."
Nàng nhấp thêm một ngụm trà, vẻ mặt đầy thú vị: "Lẽ nào nghe y kể xong lại th ta nhiều khuyết ểm quá, nên mới muốn hủy bỏ hôn ước này ?"
Hành Chi kh phủ nhận, chỉ im lặng nàng.
Bùi Sâm th kh nói gì, liền tiếp tục: "Nếu quả thật nghĩ như vậy, ta cũng kh trách . Một nữ nhân như ta, quả thật kh xứng với một tài hoa như ."
Nàng đứng dậy, định rời thì Hành Chi bỗng nhiên lên tiếng: " nói ta muốn hủy hôn, nhưng biết vì ta lại do dự kh?"
Bùi Sâm quay lại , ánh mắt đầy thắc mắc: "Vì ?"
Hành Chi bước tới trước mặt nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định: "Vì ta phát hiện ra, của hiện tại dường như còn thú vị hơn trước kia nhiều."
Nàng nhất thời lặng im, kh biết nên nói gì.
Mỗi khi nàng cảm th đã hiểu rõ nam nhân này, lại làm ều gì đó khiến nàng bất ngờ.
Nàng kh biết lời nói là thật lòng hay chỉ là một trò đùa, nhưng trong thâm tâm nàng, một cảm giác ấm áp bỗng chốc lan tỏa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.