Tái Sinh Với Chồng Cũ Là Đại Thần, Ta Vội Vàng Bỏ Trốn
Chương 36:
Y ta, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Ngươi biết đang nói gì kh? Hôn sự này là do phụ mẫu hai bên định đoạt, đâu nói bỏ là bỏ được."
Ta biết.
Nhưng ta cũng biết, nếu kh thoát khỏi cái lồng giam này, ta sẽ lại một lần nữa rơi vào vực thẳm.
"Ta sẽ tự thưa chuyện với mẫu thân." Ta kiên quyết nói.
Bùi Hành Chi cười lạnh: "Ngươi tưởng mẫu thân sẽ đồng ý ? Hay là ngươi đã tìm được chỗ dựa nào khác tốt hơn?"
Ta kh trả lời, chỉ lặng lẽ ra cửa sổ.
Mộ Dung lúc này mang t.h.u.ố.c tới, loay hoay định bôi cho ta nhưng bị ta nhẹ nhàng gạt .
Ta đứng dậy, hành lễ một cách quy củ và khách sáo: "C t.ử cứ tự nhiên dùng trà, ta th hơi mệt, xin phép cáo lui trước."
Khi ta ngang qua Bùi Hành Chi, y bỗng nói một câu khiến ta lạnh sống lưng:
"Nếu ngươi muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của ta, thì ta khuyên ngươi nên dừng lại. Nó chỉ khiến ta thêm chán ghét ngươi mà thôi."
Ta dừng bước, kh quay đầu lại, khẽ đáp: "C t.ử đa nghi . Sau này, ta sẽ kh làm phiền nữa."
Ta bước ra khỏi phòng, để lại Bùi Hành Chi ngồi đó với chén trà đã nguội lạnh.
Gió lạnh thổi qua, ta khẽ siết chặt lớp áo mỏng trên .
Đường phía trước còn dài, và ta tự bước .
Mười năm bi kịch, tuyệt đối kh được lặp lại.
Bùi Hành Chi theo bóng lưng gầy yếu của ta, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Lần đầu tiên, y th kh thấu được cô nương này.
Y lại cầm chén trà lên, làn khói mỏng m đang tan biến trong kh trung, khẽ lẩm bẩm:
"Bùi Sâm... ngươi thực sự đã thay đổi ?"
Ta biết y đang nghi ngờ, nhưng ều đó kh còn quan trọng nữa.
Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm ra kẻ đứng sau vụ tráo hương liệu "Tuyết mạt".
Kẻ đó, chắc c vẫn đang ẩn nấp đâu đó trong Bùi phủ này, chờ đợi cơ hội để ra tay một lần nữa.
Nhưng lần này, ta sẽ kh để chúng toại nguyện.
Cơ duyên trời cho để ta sống lại, ta nhất định nắm l thật chặt.
Bùi Hành Chi vẫn ngồi đó, ánh mắt đăm chiêu vào khoảng kh vô định.
Y biết, từ nay về sau, cuộc sống của y và cô nương kia sẽ kh còn bình yên như trước nữa.
Một ván cờ mới đã bắt đầu, và ai sẽ là chiến tg cuối cùng?
Chỉ thời gian mới câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-36.html.]
Bùi Sâm thở dài một tiếng, đôi mắt u trầm về phía những đang đứng trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét cùng cực.
Bùi Hành Chi im lặng đứng đó, dường như đang cân nhắc ều gì, ánh mắt thâm trầm vào bóng dáng gầy gò của nàng.
khẽ mở miệng, th âm mang theo chút ý vị khó dò: "Sâm nhi, nàng thực sự kh muốn giải thích gì ? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, d tiết của nàng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại."
Bùi Sâm nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu và lạnh lùng: "Giải thích? th họ sẽ tin lời ta giải thích ? Hay là ngay chính bản thân cũng đã sớm định tội cho ta ?"
Nàng quay thẳng về phía La viện, nơi Mạnh thị đang đợi sẵn cùng với một màn kịch được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Bùi Hành Chi bước nh theo sau, bóng lưng quyết tuyệt của nàng, lòng bỗng chốc d lên một cảm giác bất an lạ kỳ.
Trong La viện, Mạnh thị đang ôm l Bùi Tĩnh Thâu vào lòng, gương mặt đầy vẻ u uất và đau đớn, tiếng khóc nức nở vang vọng khắp sân nhỏ.
Th Bùi Sâm bước vào, Mạnh thị lập tức đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt nàng mà mắng nhiếc: "Ngươi cái đồ nghiệt súc! ngươi thể đối xử với tỷ tỷ như vậy? Ngươi biết thứ hương liệu đó quan trọng thế nào với nó kh?"
Bùi Sâm thản nhiên ngồi xuống ghế, rót cho một chén trà, chậm rãi thưởng thức mới ngước mắt lên .
"Mạnh di nương, bà nói ta đ.á.n.h tráo hương liệu của tỷ tỷ? Vậy thì hãy đưa bằng chứng ra đây, đừng ở đó mà ngậm m.á.u phun ."
Mạnh thị sững sờ, kh ngờ Bùi Sâm lại cứng rắn đến thế, ả ta vội vàng ra hiệu cho nha hoàn thân cận.
Một vị lão nô bước lên, quỳ rụp xuống đất: "Bẩm phu nhân, chính mắt nô tỳ đã th tiểu thư Sâm nhi lén lút vào phòng của tiểu thư Tĩnh Thâu, lúc ra còn cầm theo một túi hương."
Bùi Tĩnh Thâu nghe vậy càng khóc lớn hơn: " , nếu thích 'Tuyết mạt' thì cứ nói với ta, lại làm chuyện vụng trộm như vậy?"
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Bùi Sâm đặt chén trà xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc khiến mọi đều giật im bặt.
"Nói hay lắm! Một kẻ làm nô tài mà cũng dám vu oan cho chủ tử, Bùi phủ này từ khi nào lại kh quy củ như vậy?"
Nàng quay sang Bùi Hành Chi, vừa mới bước vào sân: " th ? Một nha hoàn nói vài câu là thể định tội cho ta?"
Bùi Hành Chi nha hoàn đang quỳ dưới đất, lại vào túi hương liệu đang đặt trên bàn, ánh mắt tối sầm lại.
tiến lên phía trước, cầm l túi hương liệu ngửi nhẹ, sau đó sắc mặt đại biến: "Trong này kh là 'Tuyết mạt' đơn thuần, mà là trộn thêm bột hoa Xà Sàng!"
Mạnh thị nghe th ba chữ "hoa Xà Sàng" thì sắc mặt lập tức tái nhợt, đôi môi run rẩy kh nói nên lời.
Bùi Sâm đứng dậy, tiến lại gần Mạnh thị, giọng nói lạnh như băng: "Bà muốn dùng thứ này để hãm hại ta, khiến ta mất lý trí gây ra chuyện đồi bại ở bến tàu, đúng kh?"
"Đáng tiếc là tính toán của bà sai . Ngay từ đầu ta đã biết bà sẽ ra tay, nên đã sớm chuẩn bị."
Nàng vẫy tay, một thiếu niên nghèo khổ tên là Ngôn Nhị từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm theo một bức thư.
"Đây là thư tay của Mạnh di nương gửi cho đám lưu m ở bến tàu, yêu cầu bọn chúng hành động khi ta xuất hiện."
Mọi trong sân đều bàng hoàng, Mạnh thị ngã khuỵu xuống đất, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ sợ hãi.
Bùi Hành Chi bức thư, lại Bùi Sâm, cảm th dường như chưa bao giờ thực sự hiểu rõ con gái này.
Sự kiên định, bình tĩnh và mưu trí của nàng lúc này khiến vừa kinh ngạc vừa bị thu hút mạnh mẽ.
"Hành Chi... con tin ta... bức thư đó là giả!" Mạnh thị vẫn cố gắng gượng dậy kêu oan.
Bùi Hành Chi gạt tay ả ra, giọng nói đầy sự thất vọng: "Đủ ! Chuyện đến nước này bà còn muốn chối cãi ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.