Tái Sinh Với Chồng Cũ Là Đại Thần, Ta Vội Vàng Bỏ Trốn
Chương 40:
Nàng ngồi xuống ghế, vào hư kh, trong lòng dâng lên một nỗi buồn kh tên.
Nhớ đến mẫu thân đã khuất, nàng lại càng thêm kiên định với lựa chọn của .
Mười năm trước nàng đã đ.á.n.h mất bản thân vì một cuộc hôn nhân kh tình yêu, kiếp này, nàng sẽ kh vào vết xe đổ đó nữa.
Hạ nhân trong phòng th Bùi lão gia đã rời , lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên hầu hạ.
Đầu ngón tay của nha hoàn cầm khăn run rẩy, hiển nhiên là vẫn chưa hết bàng hoàng sau màn đối đầu vừa .
Bùi Sâm từ viện t.ử của phụ thân ra, bước chân chậm rãi về phía Trần Uyển.
Lúc này, gió thu thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của đất trời.
Nàng tới một gốc cây già nơi góc vườn, bất chợt th trên hòn giả sơn một mảnh gi nhỏ bị kẹp dưới một viên đá.
Bùi Sâm hơi khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
Nàng tiến tới, cầm l mảnh gi.
Bên trên chỉ vài chữ viết bằng mực đen, nét chữ rồng bay phượng múa, đầy vẻ phóng khoáng nhưng cũng kh kém phần sắc sảo.
"Gặp nhau tại bến tàu lúc c ba."
Nàng nhíu mày, mảnh gi này rõ ràng là kẻ cố ý để lại cho nàng.
Là ai? Là kẻ nào trong phủ này lại biết được hành tung của nàng, thậm chí còn hẹn gặp vào giờ khắc đó?
🌷Team Bá Tổng đăng truyện full free🌷
Nàng qu quất, trong vườn vắng lặng kh một bóng , chỉ tiếng lá khô xào xạc dưới chân.
Nàng thu mảnh gi vào trong tay áo, đôi mắt trầm mặc suy tư.
lẽ, cuộc ều tra về loại hương liệu "Tuyết mạt" bị đ.á.n.h tráo đã bắt đầu tiến triển.
Kẻ đứng sau bức màn kia cuối cùng cũng chịu lộ diện.
Bùi Sâm ngồi trong thư phòng, tự tay rót cho một chén trà ấm.
Hương trà th khiết lan tỏa, giúp tâm trí nàng tĩnh lặng lại đôi chút.
Bùi lão gia ngồi đối diện, sau một lúc im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói phần già nua và mệt mỏi.
"Sâm nhi, ta đã suy nghĩ kỹ về lời ngươi nói hôm qua. Việc hủy bỏ hôn ước với Bùi Hành Chi... quả thực kh chuyện nhỏ. Ngươi biết, nếu chuyện này truyền ra ngoài, d tiếng của ngươi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn kh?"
Bùi Sâm đặt chén trà xuống, bình thản đáp: "Ta biết. Nhưng d tiếng giả tạo so với việc sống một đời trong u uất, ta thà chọn ều trước. Phụ thân, cũng biết rõ tính tình của Bùi Hành Chi, đối với ta căn bản kh tình ý, chẳng qua chỉ là vì trách nhiệm của hai gia tộc mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-sinh-voi-chong-cu-la-dai-than-ta-voi-vang-bo-tron/chuong-40.html.]
Bùi lão gia thở dài một tiếng: "Ngươi nói kh sai. Hành Chi đứa nhỏ này tâm cơ quá sâu, ta cũng kh thấu được . Chỉ là... nếu hủy hôn, e rằng chúng ta sẽ đắc tội với Hầu phủ."
Bùi Sâm mỉm cười, ánh mắt nàng lấp lánh sự tự tin: "Phụ thân yên tâm, ta sẽ cách khiến Bùi Hành Chi chủ động đề nghị hủy hôn. Như vậy, d tiết của Bùi gia chúng ta sẽ kh bị tổn hại, mà Hầu phủ cũng kh thể trách cứ được gì."
Bùi lão gia kinh ngạc nữ nhi: "Ngươi thực sự cách ? Ngươi định làm thế nào?"
Bùi Sâm khẽ lắc đầu, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại: "Chuyện này nị nhi xin phép được giữ kín. Phụ thân chỉ cần tin tưởng ta lần này. Ta đã kh còn là đứa trẻ chỉ biết khóc lóc mười năm trước nữa . Ta sẽ tự nắm l vận mệnh của chính ."
vẻ kiên định trên gương mặt Bùi Sâm, Bùi lão gia bất giác nhận ra đứa con gái này thực sự đã trưởng thành.
gật đầu, trong lòng d lên một cảm xúc phức tạp: "Được, nếu ngươi đã quyết tâm như vậy, ta sẽ kh ép buộc nữa. Chỉ mong ngươi sau này đừng hối hận với quyết định ngày hôm nay."
"Ta sẽ kh hối hận." Bùi Sâm khẳng định chắc nịch.
Nàng đứng dậy, cáo lui rời khỏi thư phòng.
Khi bước ra ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên nàng, tạo thành một bóng lưng dài trên mặt đất.
Cuộc đời mới của nàng, thực sự đã bắt đầu từ đây.
Bùi Hành Chi mở lời phá vỡ sự tĩnh lặng: " thực sự đã quyết định ? Chuyện hôn sự này kh trò đùa, chỉ cần gật đầu, ta nhất định sẽ tìm cách xử lý ổn thỏa, kh cần lo lắng về những lời đàm tiếu bên ngoài."
Nói đoạn, y nàng nhưng kh th nàng phản ứng gì, cũng kh hề ngẩng đầu lên, chỉ đứng đó như một pho tượng gỗ, ánh mắt chằm chằm vào vạt áo của .
"Thực ra kh cần như vậy, d tiết của nữ nhi là quan trọng nhất."
Bùi Sâm khẽ nhếch môi cười nhạt: "D tiết? D tiết của ta sớm đã bị hủy hoại trong tay kẻ khác , kh ?"
Ánh mắt Bùi Hành Chi thoáng hiện lên một tia phức tạp: "Nếu lo lắng về chuyện lần trước, ta đã nói , ta sẽ chịu trách nhiệm."
Bùi Sâm rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên y, trong đôi mắt kh còn vẻ sùng bái hay quyến luyến như trước, mà chỉ còn là một vùng bình lặng đến đáng sợ: "Bùi đại nhân, chuyện chịu trách nhiệm hay kh, sau này đừng nhắc lại nữa."
Bùi Hành Chi khẽ nheo mắt: " gọi ta là gì?"
"Bùi đại nhân, một tiếng trưởng này, ta e là gánh kh nổi."
Nói xong, nàng khẽ thở dài, trong lòng chỉ muốn nh chóng rời khỏi nơi này. Những chuyện của kiếp trước nàng đã mệt mỏi lắm , kiếp này nàng chỉ muốn sống cho chính .
Bùi Sâm quay định rời , đột nhiên nhớ ra ều gì đó, nàng dừng bước nói: "Chuyện Tuyết mạt hương, ta đã nhờ tìm đến Thái y viện để kiểm tra , kết quả thế nào, hẳn là cũng rõ."
" là của ai?"
Bùi Hành Chi khẽ gật đầu: " nọ quả thực đã bị mua chuộc."
Bùi Sâm kh hề tỏ ra ngạc nhiên: "Nếu đã như vậy, chuyện này thể dừng lại ở đây được . Sau này dù chuyện gì xảy ra, cũng mong Bùi đại nhân hãy coi như chưa từng quen biết ta."
Bùi Hành Chi bóng lưng nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, rốt cuộc là ều gì đã khiến một tiểu cô nương vốn luôn hoạt bát, quấn quýt bên y lại trở nên lạnh lùng và xa cách như thế này?
Chưa có bình luận nào cho chương này.