Tái Sinh
Chương 15:
Sở Mân Quế chiếc USB trên bàn, cuối cùng vẫn quyết định cắm vào máy tính.
Vừa mở video ra.
Hơi thở của Sở Mân Quế gần như ngưng trệ trong tích tắc.
Trong những hình ảnh sắc nét, Khương Lạc Lạc và gã du đãng đầu vàng từng qu rối cô ta đang kẻ trước sau bước vào cùng một phòng bao.
Cho đến tận tờ mờ sáng hôm sau, Khương Lạc Lạc mới một ra, hơn nữa dáng của cô ta tr vô cùng kỳ lạ.
Nắm đ.ấ.m của Sở Mân Quế âm thầm siết chặt dưới gầm bàn, các đốt ngón tay trắng bệch.
Một nỗi phẫn nộ vì bị lừa dối như những kẻ ngốc đang âm thầm nảy sinh.
Suốt m ngày liên tục, Sở Mân Quế đều chủ động tránh mặt Khương Lạc Lạc.
Hôm nay, Khương Lạc Lạc cố ý đến tận phòng thí nghiệm để chặn đường .
"Thầy Sở," giọng cô ta mềm mỏng, mang theo vẻ ngọt ngào đầy cố ý, "Dạo này phim mới ra rạp hay lắm, chúng ta xem nhé?"
"Tối nay tăng ca." ngắt lời cô ta, thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại.
Nụ cười của Khương Lạc Lạc bỗng chốc cứng đờ trên môi.
Cô ta cố gắng giữ giọng ệu bình thường: "Vậy được , nhưng cũng đừng quá sức, nhớ chú ý nghỉ ngơi nhé."
" biết ." tiếp tục c việc trên tay, coi cô ta như kh khí.
Trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại tiếng va chạm khe khẽ của dụng cụ y tế và một bầu kh khí im lặng đến áp bách.
Khương Lạc Lạc đứng đó một lát, cuối cùng kh chịu nổi sự im lặng này nên tìm đại một cái cớ: "Bạn em hôm nay sinh nhật, họ giục dữ quá, em trước đây."
Lúc này Sở Mân Quế mới chậm rãi quay lại, ánh mắt đặt lên gương mặt cô ta.
Gương mặt này, từng yêu, từng đau trong ký ức kiếp trước, và ở kiếp này cũng từng lúc nghĩ nó thể giúp "chữa trị". Nhưng giờ đây, vào đó, chỉ cảm th một sự ghê tởm tột độ.
kh để lộ chút cảm xúc nào, giọng nói nghe qua thậm chí thể coi là...
Ôn hòa:
"Được, sớm về sớm."
Khương Lạc Lạc ngẩn trước nụ cười và lời dặn dò hiếm hoi này của . Ngay sau đó, lòng cô ta nhẹ bẫng, tự cho rằng mối quan hệ của cả hai đã hòa hoãn hơn, thế là xoay rời với bước chân nhẹ nhàng.
Cô ta thẳng đến quán bar quen thuộc đó.
cởi áo blouse trắng, thay thường phục lặng lẽ bám theo.
---
Trong quán bar, Khương Lạc Lạc cùng đám "bạn bè xấu" đang cụng ly rôm rả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tai-sinh/chuong-15.html.]
Sau vài ly rượu vào bụng, lời nói bắt đầu trở nên tùy tiện.
"Thế nào , đại pháp y Sở của chúng ta dạo này bị bà làm cho mê đến mức kh biết trời trăng gì nữa kh?" Một phụ nữ nhuộm tóc đỏ vừa cười vừa hỏi.
Khương Lạc Lạc cười khẩy một tiếng, lắc lắc ly rượu, trong mắt là vẻ đắc ý và giễu cợt kh hề che giấu: " ta á? Chỉ là 'mẫu nghiên cứu' mới nhất của thôi. Chứng ngại tiếp xúc cơ thể, nghe qua đã th đầy ham muốn chinh phục ."
" một cao cao tại thượng, luôn giữ vẻ bình tĩnh tự chủ như thế, từng chút một hạ thấp cảnh giác trước mặt bà, thậm chí còn nảy sinh sự ỷ lại... Trò chơi này thú vị biết bao."
"Nghe nói vì bà mà ta còn trở mặt với cái cô khóc thuê ở nhà à?" Một đàn khác chen ngang.
"Cái loại phụ nữ đó à," Khương Lạc Lạc bĩu môi, giọng ệu khinh miệt, "Ngứa mắt cực kỳ. Chẳng qua là bảo Lý Dục 'qu rối' vài lần, diễn một vở kịch, tìm đuổi cô ta thôi. Kh ngờ cô ta lại biết ều thế, tự cút luôn, đỡ cho bao nhiêu việc."
Lý Dục lập tức tr c: "Chị Lạc, m lần đó em diễn đạt chứ? y như thật luôn đúng kh?"
"Cũng được," Khương Lạc Lạc uể oải khen một câu, sau đó lại bật cười.
Tiếng cười rộ lên, hòa lẫn với hơi men và sự phấn khích méo mó.
Trong bóng tối, Sở Mân Quế đứng lặng im.
Từng chữ một như những mũi băng tẩm độc, đ.â.m xuyên qua mọi nhận thức của .
Hóa ra, sự dây dưa suốt hai kiếp, cái gọi là rung động, đau khổ, hy sinh...
Cái gọi là kịch bản khổ tình " yêu nhất là em nhưng thân chẳng thể tự chủ"...
Lại là một trò lừa bịp được dàn dựng c phu và đầy ác ý.
Mà trong trò lừa này, chẳng khác nào một gã ngốc toàn tập, kh chỉ bị xoay như chong chóng...
còn yêu sai .
Và sai lầm lớn nhất chính là vì thế mà làm tổn thương sâu sắc đến con gái chân chính thuộc về .
Sở Mân Quế chậm rãi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã ngập tràn sự hối hận.
Từ quán bar trở về căn hộ trống trải, khóa trái cửa lại.
Ký ức tuổi thơ như dòng nước bẩn vỡ đê, phá tan mọi rào c mà đã dày c xây dựng suốt bao năm qua.
Căn phòng luôn kéo rèm cửa dày đặc đó,
Tiếng những gã đàn xa lạ đẩy cửa bước vào, tiếng thở dốc đứt quãng đầy ức chế của mẹ, chói tai và dơ bẩn.
"Bẩn quá..."
vào phòng tắm, kỳ cọ đôi bàn tay hết lần này đến lần khác. Da tay bị chà xát đến đỏ ửng, đau rát, gần như muốn bong tróc.
"Quá bẩn ..."
chống tay lên bồn rửa mặt, ngẩng đầu vào gương. Bản thân trong gương hốc mắt đỏ hoe, thần sắc vặn vẹo.
Dáng vẻ này khiến nhớ lại lúc nhỏ mỗi khi cảm th bị "bẩn", đều trốn trong nhà vệ sinh c cộng và liều mạng rửa tay, cho đến khi đôi tay tê dại vì lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.