Tạm Biệt, Tây Châu
Chương 5:
im lặng vén lọn tóc xõa trên trán A Y Mộ, hàng mi run rẩy kh ngừng của cô ta, thừa biết cô ta căn bản chưa ngủ.
Rõ ràng A Y Mộ mới là tình yêu duy nhất cả đời này mà đã xác định, cho dù tìm Mạnh Tri Ý hỏi rõ quan hệ thì đã ?
Chẳng qua cũng chỉ làm A Y Mộ thêm buồn lòng, kh đáng chút nào.
Phó Tây Châu hạ quyết tâm, kh bao giờ nhắc đến chuyện tìm Mạnh Tri Ý nữa, vẫn đối xử chu đáo tỉ mỉ với A Y Mộ như trước đây.
Chỉ là lý trí càng bình tĩnh thì tâm trí lại càng dễ dàng mất kiểm soát mà bay xa.
Nếu Mạnh Tri Ý thật sự là yêu trong quá khứ, vậy việc yêu A Y Mộ ý nghĩa gì đối với Mạnh Tri Ý?
Lại một lần nữa khi thẫn thờ, A Y Mộ c.ắ.n môi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng lại cố tình dùng giọng ệu yếu ớt để phàn nàn: “Tây Châu, lại kh nghe em nói ! kh còn yêu em nữa kh?”
Phó Tây Châu nh chóng hoàn hồn, mím môi: “ xin lỗi.”
“Vậy còn nhớ em vừa nói gì kh?”
thành thật lắc đầu.
A Y Mộ bất lực nói: “Gần đây em cứ bị ác mộng quấn thân, chúng ta đến nhà thờ ở khu Tây tìm linh mục giải tội ? Nghe nói tượng thánh ở đó linh nghiệm, thành tâm cầu nguyện là thể thoát khỏi ác mộng …”
Phó Tây Châu im lặng một lát gật đầu: “Được.”
Hai đến nhà thờ ngoại ô, Phó Tây Châu đặc biệt cầu một chiếc mặt dây chuyền tượng thánh cho A Y Mộ.
Theo truyền thống của nhà thờ, cúng bái tự tay đặt hộp đựng thánh vật dây chuyền lên giá cầu phúc ở nơi cao nhất của tháp chu thì mới coi là viên mãn.
“ sẽ quay lại an toàn thôi.” vỗ vỗ vai A Y Mộ trấn an.
Phó Tây Châu nhét hộp thánh vật vào lòng, kiểm tra kỹ dây bảo hiểm dùng để leo trèo, tay kh bám vào những viên gạch loang lổ trên tường mà leo lên.
Khi cách mặt đất mười mét, vẫn còn nghe th tiếng dặn dò mang theo hơi thở nghẹn ngào của A Y Mộ.
Năm mươi mét, tiếng gió đã nuốt chửng mọi âm th.
“Bác sĩ Phó trước đây luôn chuẩn bị những thứ này cho bác sĩ Mạnh, nào là trồng đầy hoa hướng dương bên ngoài lều, nào là gom góp đồ hộp để đổi l loại socola cô thích, chúng đều th rõ cả đ…”
Đó là lời trò chuyện phiếm của y tá trưởng đội y tế, lúc đó chỉ coi như gió thoảng bên tai, lúc này từng chữ lại rõ mồn một.
Cuối cùng cũng leo tới đỉnh tháp chu, thở phào một hơi, cẩn thận đặt hộp thánh vật lên giá cầu phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tam-biet-tay-chau/chuong-5.html.]
Khi xoay chuẩn bị xuống, dây bảo hiểm bên h đột ngột phát ra một tiếng "rắc" giòn tan.
Cảm giác mất trọng lực tức khắc tóm l , Phó Tây Châu thậm chí kh kịp kêu lên một tiếng, cả đã như cánh diều đứt dây mà rơi thẳng xuống!
Vũng nước sâu phía sau nhà thờ ngay lập tức nuốt chửng l , khoảnh khắc cảm giác nghẹt thở bao trùm, trên mặt nước hỗn loạn, m bóng hoa hướng dương thoáng qua đáy mắt.
Cánh cửa ký ức ầm ầm nổ tung.
Đó là một buổi hoàng hôn khói s.ú.n.g chưa tan, hoa hướng dương bên ngoài lều y tế đang nở rộ, cô gái giơ bó hoa cắm trong vỏ lọ t.h.u.ố.c rỗng, trên mặt còn dính vết m.á.u chưa lau sạch.
“ luôn nói chiến trường quá khổ cực kh th ánh sáng,” giọng cô gái mang theo tiếng cười, “sau này kh ánh nắng cũng kh , em sẽ trồng đầy một vườn hoa hướng dương để làm mặt trời cho .”
vươn tay lau vết bẩn trên má cô, hơi ấm chạm vào đầu ngón tay khiến trái tim đau thắt.
Phó Tây Châu ên cuồng vùng vẫy trong nước, kh vì để thở, mà là muốn gạt lớp sương mù kia để rõ gương mặt .
Đầu óc như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m vào cùng lúc, đau đến mức co quắp lại, nhưng c.h.ế.t cũng kh chịu bu bỏ chút th tỉnh cuối cùng.
lâu, lâu sau, trước khi ý thức hoàn toàn mờ mịt, cuối cùng cũng rõ .
Đôi mắt chứa đầy ý cười kia, thuộc về Mạnh Tri Ý.
“Tri Ý…”
lẩm bẩm, khoảnh khắc bị nước nuốt chửng, tất cả ký ức bị bụi trần che lấp như nước lũ vỡ đê, ầm ầm ùa vào trong đại não.
Đến khi về nước được những ngày này, từ sự ngỡ ngàng ban đầu như cách cả một thế hệ cho đến sự ổn định dần dần như hiện tại, giống như đã trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng vậy.
Chú nhỏ Nam Phong chăm sóc tốt, chú cùng chạy đôn chạy đáo khắp các bệnh viện lớn nhỏ, kế hoạch phục hồi được lập theo chỉ dẫn của bác sĩ chính xác đến từng phút từng giây.
Thậm chí chỉ cần vô tình nhắc đến việc nhớ món bánh hoa hòe quê nhà, chú cũng thể lùng sục khắp khu phố cổ để mua bằng được hoa hòe tươi và bột mì.
Sự tỉ mỉ của chú nhỏ Nam Phong là do năm tháng rèn giũa mà thành.
Nhiều năm trước khi đội y tế gặp tập kích, ôm cáng thương binh mà cả run rẩy.
Chính chú, vừa từ tiền tuyến rút về, đã nh chóng che c cho ở phía sau, vớ l th sắt bên cạnh c ở phía trước nhất, kiên cường bảo vệ toàn vẹn giữa làn mưa b.o.m bão đạn.
Lúc đó khư khư giữ chặt chiếc d.a.o mổ mà Phó Tây Châu tặng kh chịu bu, đêm đêm đều giật tỉnh giấc trong mùi t.h.u.ố.c sát trùng, chú lẳng lặng xử lý vết thương cho , một mặt liên lạc với những đồng đội bị thất lạc, một mặt hộ tống phía sau c sự tạm bợ, vừa làm chú vừa làm , kiên cường chống đỡ cho một vùng an toàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.