Tạm Biệt Thanh Xuân
Chương 5:
"Sau này kh thế nữa là được chứ gì? sẽ lập tức nói rõ với Tô Na, sau này kh bao giờ gặp lại cô ta nữa, được kh?"
"Em , đã yêu em bao nhiêu năm nay, em thể nhẫn tâm như thế?!"
Đôi bàn tay ta run rẩy một cách vô thức.
"Em kh thể cứ thế phán bị loại được, chỉ là nhất thời xao nhãng thôi, kh là kh yêu em nữa."
Nhưng lại ngửi th mùi nước hoa đó.
Nghiêng đầu sang một bên, kh nhịn được mà nôn khan hai tiếng.
Đôi mắt ta đỏ hoe vì kh thể tin nổi, giọng nói run rẩy: "Hứa Ninh, em kh được đối xử với như vậy."
Kh nhận được phản hồi của , ta cao giọng hơn.
" chỉ phạm một sai lầm nhỏ, tại em nhất định kh chịu bu tha chứ?!"
"Biết bao nhiêu phạm lỗi, chẳng lẽ em chưa từng phút giây nào xao nhãng ?"
"Ai sống mãi một cuộc đời kh thay đổi mà chẳng muốn thử những thứ khác, chỉ là..."
" kh ." Nước mắt cuối cùng cũng kh nhịn được mà trào ra.
"Lục Thâm, kh ."
Trong làn nước mắt nhòa lệ, kh còn rõ gương mặt ta nữa.
Hạnh phúc yên ổn mà từng tưởng tượng, hóa ra lại là "sự kh thay đổi" mà ta đã chán ng.
" kh cần nữa, !"
Cuối cùng kh thể kìm nén được sự suy sụp, gắt lên: " cút ! Đừng đến đây làm buồn nôn nữa!"
Lục Thâm gần như là tháo chạy khỏi phòng bệnh.
Trước ngày hôm nay, ta chưa từng nghĩ tới cảnh tượng này sẽ xảy ra.
ta tựa vào tường, l t.h.u.ố.c lá ra, lại nhớ ra đây là quân y viện, bực bội vò nát bao t.h.u.ố.c thành một cục.
Đột nhiên, ta ngửi th mùi nước hoa trên đầu ngón tay .
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong hành lang nồng, nhưng vẫn kh át nổi hương hoa thoang thoảng quẩn qu đó.
ta mơ hồ nghĩ: Hóa ra nó rõ ràng đến vậy ?
Điện thoại lại rung lên, là Tô Na.
ta chằm chằm vào màn hình hồi lâu mới bắt máy.
"A Thâm, vẫn chưa về? Vết thương của em đau quá..." Giọng cô ta nũng nịu, mang theo sự ủy khuất cố ý.
Ngón tay Lục Thâm cứng đờ.
Suy nghĩ của ta bay ngược về trước đó.
Khi Tô Na bị mảnh vỡ bình hoa cứa vào lúc đêm muộn, Hứa Ninh cũng đang ở bệnh viện đợi ký tên cho kh?
Vết thương của Tô Na chỉ dài một hai centimet, ngay cả y tá cũng nói kh gì đáng ngại.
Vậy còn vết mổ của Hứa Ninh thì ?
Hứa Ninh đau kh?
ta chợt nhận ra đã quên hỏi câu đó.
Lục Thâm nhắm mắt lại, trong đầu toàn là gương mặt nhợt nhạt của Hứa Ninh và câu nói lạnh lùng "hủy hôn".
"Tô Na."
ta lên tiếng, giọng khàn đến mức chính cũng th lạ lẫm.
" sẽ kh gặp cô nữa, cô tự rời ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tam-biet-th-xuan-kewd/chuong-5.html.]
" nói cái gì?"
Giọng Tô Na đột ngột trở nên sắc lẹm: "Lục Thâm, ý gì?!"
"Ý trên mặt chữ thôi." ta bóp chặt bao t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay, "Sau này đừng liên lạc nữa."
"Là vì Hứa Ninh ?"
Tô Na cười lạnh: "Cô ta tìm à? Cô ta đã nói gì với ?"
"Lục Thâm, ngốc kh thế? Loại phụ nữ như cô ta, sống quy củ cả đời thì gì thú vị chứ?"
"Cô ta thể cho cái gì? Em thể mang lại cảm hứng cho c việc của , thể khiến vui vẻ, cô ta làm được kh?"
Lời cô ta nói càng lúc càng mang vẻ khinh miệt.
"Hơn nữa ở bên cô ta bao nhiêu năm , kh chán ?"
"Kh nói em cho nhiều cảm giác mới mẻ, khơi gợi cho nhiều sáng tạo , những thứ này cô ta làm bằng em được!"
"Đủ ."
Lục Thâm lạnh lùng ngắt lời, chỉ cảm th huyệt thái dương giật liên hồi.
ta kh ngờ rằng sự dung túng của lại đem đến cho Tô Na nhiều ảo tưởng đến thế.
Giọng ta đ lại: "Chuyện giữa chúng kh liên quan đến cô."
"Kh liên quan? Ha!" Tô Na giống như vừa nghe th một chuyện cười kinh thiên động địa.
"Lục Thâm, đừng tự lừa dối nữa, m tháng qua chúng ta ở bên nhau, những lời nói với em, những việc chúng ta đã cùng làm, đều quên sạch ?"
" nói cô ta nhạt nhẽo, nói ở bên em mới giống như đang sống, quên hết ?"
Mỗi một chữ đều giống như một cái tát, khiến gò má ta nóng bừng.
Những lời phàn nàn và so sánh thốt ra trong bầu kh khí mập mờ, lúc này đã trở thành những chiếc boomerang sắc bén nhất, cắm ngược vào trái tim ta.
"Những thứ đó... kh tính."
Lục Thâm khó khăn nói: "Tiền phụ cấp và đồ đạc sẽ kh đòi lại, coi như là bù đắp."
"Đừng tìm nữa."
Kh đợi Tô Na nói thêm gì, ta cúp ện thoại, trực tiếp kéo đối phương vào d sách đen.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại, nhưng trái tim như bị thủng một lỗ lớn, gió lạnh lùa vào hun hút.
ta lái xe quay về chỉ huy sở.
Suốt quãng đường, đầu óc ta rối bời, lúc thì là hình ảnh Hứa Ninh hồi nhỏ chạy theo sau gọi " A Thâm", lúc thì là dáng vẻ cô vừa khóc nức nở vừa nói " kh cần nữa".
Một phút lơ đễnh, ta suýt chút nữa đã t thẳng vào trạm kiểm soát biên giới.
Đến khi phản ứng lại, hình bóng Hứa Ninh trước mắt đều biến mất.
Chỉ còn lại th c chống va chạm lạnh lẽo mà ta vừa đ.â.m trúng.
Bố mẹ cuối cùng cũng vội vã đến quân y viện.
Khi gặp họ, đang cố gắng xuống giường tập .
Mẹ vừa th đã đỏ hoe mắt, bố im lặng đỡ l vai .
kh nhắc gì đến Lục Thâm, chỉ nói là bị viêm ruột thừa cấp nên đã làm phẫu thuật.
Mẹ gạt nước mắt: "Cái con bé này."
" kh báo cho bố mẹ sớm hơn? Con cứ thui thủi một ở đây."
"Con kh ." nhẹ nhàng ôm l mẹ.
Họ đón về nhà để tĩnh dưỡng.
Trước khi rời khỏi biên giới, đã gửi chuyển phát nh chìa khóa nhà tập thể cho Lục Thâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.