Tâm Can Của Đại Gian Thần
Chương 2:
Tô Nguyên Nguyên bị buộc dừng bước, chân nhũn ra, thân thể rơi xuống đất như chiếc lá rụng mùa thu, bộ dạng thê lương đến cùng cực.
Trước mắt nàng, Tô Trạch Khiêm thậm chí kh thèm liếc nàng l một cái, khuôn mặt tuấn kh hề chút xíu thương xót nào. rút từ trong n.g.ự.c ra một cuộn lụa vàng rực rỡ, giọng nói lạnh như băng ngàn năm:
"Lục phủ nghe chỉ."
Dự cảm chẳng lành lập tức bao trùm toàn bộ phủ đệ như màn đêm đen kịt. Tần thị dường như nhận ra ều gì, lập tức dẫn toàn bộ trong hậu viện quỳ xuống, thân thể kh ngừng run rẩy.
"… Sau khi Hình Bộ cùng Đại Lý Tự ều tra kỹ càng, đại học sĩ Long Đồ Các - Lục Xuyên bị phát hiện kết bè kết phái, trong các kỳ thi mùa thu các năm Cảnh Đức thứ ba, thứ mười và thứ mười ba tiết lộ đề thi, nhận hối lộ. Chứng cứ rành rành, phán xử tru diệt tại chỗ, tịch thu toàn bộ gia sản sung c."
" nhà bất kể già trẻ nam nữ đều bị phạt làm nô suốt đời, chịu hình xăm mặt, ngay lập tức lưu đày tới quận Hưng Châu, đến c.h.ế.t cũng kh được trở lại kinh thành, khâm thử!"
Tô Nguyên Nguyên như bị sét đánh, đất trời quay cuồng trước mắt, nàng hoàn toàn kh dám tin vào tai .
Lục Xuyên bị xử tử vì tội tiết lộ đề thi, kết bè phái, mưu lợi bất chính?
Cả gia tộc bị phạt làm nô, lưu đày đến tận Bắc Cảnh quận Hưng Châu - vùng đất băng giá tận cùng của bản đồ?
thể như vậy?!
Sau khi Tô Trạch Khiêm đọc xong thánh chỉ, đội Ngự Lâm Quân liền tiến tới còng tất cả trong hậu viện phủ họ Lục.
Một tên Ngự Lâm Quân bước về phía Tô Nguyên Nguyên, Hồng Lệ kh chút do dự c trước mặt chủ nhân, nước mắt như suối tuôn, vừa khóc vừa cầu xin Tô Trạch Khiêm:
"Thế tử! Nhị tiểu thư nhiễm phong hàn nặng, vừa bị Tần thị hành hạ đánh đập tàn nhẫn. Thân thể nàng làm chịu nổi gian khổ lưu đày? Mong ngài rủ lòng thương xót!"
Tô Nguyên Nguyên cũng gắng gượng bò tới, muốn níu l gấu áo Tô Trạch Khiêm, giọng yếu ớt như sợi tơ sắp đứt: "Đại ca…"
Nhưng lạnh lùng tránh né bàn tay run rẩy của nàng, cuối cùng nàng một cái, trên gương mặt tuấn hiện rõ vẻ chán ghét thấu xương.
"Đừng nhận bừa thân thích. Bổn quan chỉ một duy nhất và hầu phủ cũng chỉ một đích nữ là tiểu thư Tô Th Vũ."
Chiếc còng sắt lạnh lẽo khóa chặt vào cổ Tô Nguyên Nguyên. bóng lưng kiên quyết rời của trưởng, trái tim Tô Nguyên Nguyên vỡ nát thành muôn mảnh, thân thể run rẩy dữ dội như bị gió bão vùi dập.
Nàng phun ra một ngụm m.á.u đen đặc, tựa như cùng với m.á.u , cuộc đời nàng cũng vỡ tan thành từng mảnh vụn, cứ thế mà tắt thở.
Tô Nguyên Nguyên chết!
Một cánh hoa kiều diễm từng rực rỡ giữa chốn kinh thành, cuối cùng lại tàn lụi trong tủi nhục, kh một chút tôn nghiêm.
Điều khiến lòng nàng tan nát hơn cả là sau khi nghe tin nàng qua đời, đại Tô Trạch Khiêm chẳng những kh rơi nửa giọt lệ thương tiếc, mà còn lạnh lùng hạ lệnh đem t.h.i t.h.ể nàng ném vào bãi tha ma làm mồi cho chó hoang.
Lý do đưa ra đơn giản đến tàn nhẫn: Nàng đã gả vào Lục phủ là nhà của kẻ phạm tội, c.h.ế.t là đáng, kh còn liên quan gì đến Phủ Bình Dương Hầu.
D tiếng của nàng tại Thịnh Kinh vốn đã tệ hại, đám thị vệ càng chẳng nảy sinh chút lòng thương hại.
Thi thể nàng bị cuốn vào chiếc chiếu rách nát, kéo lê trên đường đất gập ghềnh, cuối cùng bị ném vào đống xác c.h.ế.t tại bãi tha ma như một món đồ bỏ .
Trước khi bỏ , bọn chúng còn giẫm đạp lên thân thể nàng vài lần, như muốn chà đạp nốt chút phẩm giá cuối cùng của một kẻ đã khuất.
Bãi tha ma ở Thịnh Kinh - nơi la liệt xương trắng, xác c.h.ế.t chồng chất như núi, đầy rẫy giòi bọ x xám - là thiên đường của lũ chó hoang và sói dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tam-can-cua-dai-gian-than/chuong-2.html.]
Linh hồn nàng vất vưởng bên xác, thấu hiểu rõ kết cục của : t.h.i t.h.ể sẽ thối rữa tại đây, trở thành bữa tiệc tối cho lũ thú hoang đói khát.
Đến khi màn đêm bu xuống, quả nhiên một bầy chó hoang từ bóng tối nhảy ra, lao về phía t.h.i t.h.ể Tô Nguyên Nguyên như th mồi ngon. Nàng mới c.h.ế.t trong ngày, m.á.u vẫn còn tươi rói, mùi t nồng hấp dẫn lũ thú đói.
Đàn chó hăm hở ngoạm l tay chân nàng, giằng xé, kéo vào nơi tối tăm. Linh hồn nàng tận mắt chứng kiến bàn tay bị cắn đứt, ngón chân bị nhai nuốt, thịt trên đùi bị xé ra từng mảng lớn...
Tô Nguyên Nguyên kh rõ liệu hồn ma cảm nhận được đau đớn hay kh, nhưng nàng cảm th đau tận xương tủy, đau đến tê tâm liệt phế, như ngàn vạn mũi kim đ.â.m xuyên thân thể...
"Gâu gâu gâu!"
"Con tiện tỳ nào dám phá hoại chuyện tốt của ta, c.h.ế.t !"
"Bùm!"
Tiếng chó sủa man dại, tiếng chửi bới l lảnh, tiếng thân rơi xuống nước dội vào tai, từ mơ hồ xa xăm dần trở nên rõ ràng, khiến Tô Nguyên Nguyên bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
"Khụ khụ khụ!"
Ý thức trở lại, ngay lập tức nàng bị sặc nước một trận, lúc này mới nhận ra đang chìm dưới làn nước lạnh buốt. Cảm giác ngạt thở khiến lồng n.g.ự.c như muốn nổ tung.
Kh kịp suy nghĩ thêm, nàng cố nhịn thở, vung tay quạt nước, nỗ lực bơi lên mặt hồ.
Ngay khi đầu vừa nhô lên khỏi mặt nước, kh khí tươi mát tràn vào mũi miệng khiến nàng bất giác ngỡ ngàng.
Chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng nàng đã chết, t.h.i t.h.ể bị chó hoang xé nát, tại lại rơi xuống nước?
Ký ức ùa về, nàng nhớ rõ mồn một hình ảnh bị hành hạ trong hậu viện Lục phủ, nhớ ngày Lục phủ bị tịch thu, đại ca đến tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, nhẫn tâm ra lệnh ném xác nàng cho chó hoang xâu xé.
Chẳng lẽ...
Nàng cúi đầu đôi tay , bàn tay trắng ngần vẫn nguyên vẹn nối với cổ tay thon nhỏ. Đôi chân... cũng kh mảy may tổn thương.
Nàng thật sự đã sống lại?
Đột nhiên, đầu nàng đau như bị vạn mũi kim đ.â.m xuyên, một lượng lớn ký ức xa lạ ùa vào tâm trí khiến nàng dần hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại.
Tô Nguyên Nguyên thực sự đã chết, xác bị đàn chó hoang xâu xé tại bãi tha ma.
Nhưng nàng đã sống lại, trong thân phận của Tô Viên Viên – tứ tiểu thư của phủ Ung Quốc C, một thiếu nữ vừa mới được sắc phong làm đích nữ của Đại Sở. Thời gian này đã cách cái c.h.ế.t của nàng nửa năm.
Thật trùng hợp kỳ lạ, hôm nay hoàng cung tổ chức yến tiệc mừng thọ hoàng hậu, huy hoàng tráng lệ.
Dẫu Tô Viên Viên vốn là một cô ngốc ngây ngô, nàng vẫn được theo gia đình đến tham dự.
Trong lúc lạc bước giữa tiệc hoa, nàng vô tình làm v bẩn chiếc váy gấm của Tô Th Vũ – đang chuẩn bị biểu diễn vũ khúc chúc thọ hoàng hậu.
Tức giận vì váy áo bị hỏng và thể lỡ mất cơ hội diễn múa trước long nhan, Tô Th Vũ đã nổi trận lôi đình, kh chút do dự đẩy nàng xuống hồ.
Nguyên thân vốn là thiếu nữ ngây ngô chất phác, chẳng biết xử lý tình huống bất ngờ, lại kh biết bơi nên khi rơi xuống hồ sâu đã bu tay rời bỏ dương gian.
lẽ nhờ trùng hợp cái tên gần giống nhau, hồn phách lạc loài của Tô Nguyên Nguyên lại nhập vào thân thể ngây thơ này, sống lại thay nàng !
Hoá ra, câu nói độc địa mà nàng nghe khi vừa tỉnh dậy chính là từ miệng Tô Th Vũ thốt ra!
Chưa có bình luận nào cho chương này.