Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tâm Động Diễn Dịch Pháp

Chương 173:

Chương trước Chương sau

Yết hầu khẽ nuốt, dừng một chút, khẽ cười một tiếng, nói: “Vậy thì… tối nay em đừng nữa, ngủ cùng nhé, được kh.”

“Ưm?”

Sầm Miên cũng kh ngờ chủ đề lại phát triển theo hướng này.

– Em thì chân thành, lại tính kế ???

Sầm Miên ngồi thẳng dậy, đối mặt , nghiêm túc g giọng: “Khụ, tuy chúng ta quen nhau khá lâu , nhưng mới ở bên nhau kh lâu, quá nh kh… em…”

Th cô vẻ mặt như đối mặt với kẻ thù, Thẩm Tuế Hàn lộ ra vẻ mặt tổn thương: “Em đang nghĩ gì vậy? đâu định làm gì, chỉ đơn thuần là ngủ thôi mà.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Dừng một chút, cố ý cong môi cười, trêu chọc cô: “Hơn nữa… vết thương của còn chưa lành, cũng kh làm được gì. Bác sĩ chẳng nói , trước khi vết thương lành kh được vận động mạnh.”

–!” Bị nói như vậy, cứ như thể cô ý nghĩ kh trong sáng vậy. Sầm Miên đỏ mặt, chột dạ nói, “Bác, bác sĩ nói vận động mạnh cũng đâu kiểu này!”

Thẩm Tuế Hàn chớp chớp mắt, cố ý hỏi cô: “À? Kiểu nào?”

Sầm Miên bị chọc tức đến đỏ bừng mặt, nếu kh đang bị thương, kiểu gì cô cũng cho một quyền.

Sầm Miên giận dỗi lườm một cái, cả đời này kh thèm làm lành với nữa.

Thẩm Tuế Hàn cười kh ngừng, kết quả cười quá to, kéo theo vết thương, hít một hơi khí lạnh, đau đến mức cuộn lại.

Sầm Miên mắng : “Đáng đời!”

Cô quyết tâm kh thèm quan tâm sống c.h.ế.t của , giẫm chân thùm thụp trên sàn nhà, hậm hực đến cửa ra vào.

Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc, đã chuẩn bị đẩy cửa rời , Sầm Miên lại đột nhiên mềm lòng. Đầu ngón tay cô đặt trên tay nắm cửa dừng lại, kh nhịn được vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng khách.

Nhưng phòng khách kh bất kỳ tiếng động nào, Sầm Miên kh nhịn được nghĩ, kh thật sự chuyện gì chứ? cần đưa bệnh viện kh? Kh c.h.ế.t chứ? Cô còn trẻ đã làm góa phụ ?

Đủ thứ suy nghĩ lộn xộn đột nhiên ùa vào đầu, Sầm Miên kh dám tiếp tục nghĩ linh tinh nữa, quyết định quay lại phòng khách xem tình hình.

Nhưng cô vừa quay về được vài bước, đã th Thẩm Tuế Hàn kho tay trước ngực, dựa vào tường ở góc hành lang, đang tươi cười cô.

Cứ như thể đã biết trước cô sẽ quay lại vậy.

Sầm Miên ngượng ngùng , má phồng lên giận dỗi như một chú cá nóc nhỏ.

Thẩm Tuế Hàn bước đến, ôm cô vào lòng.

cúi đầu, cằm cọ cọ vào hõm vai cô, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “ thật sự kh ý gì khác. chỉ muốn ôm em ngủ, em ở bên cạnh sẽ cảm th an tâm… được kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tam-dong-dien-dich-phap/chuong-173.html.]

Sầm Miên phồng má, dừng một chút, cô miễn cưỡng nâng tay lên, ôm l .

Má cô đỏ bừng như một quả táo chín, giọng cô nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả cô cũng gần như kh nghe rõ: “Vậy, vậy được …”

--- Chương 63 ---

Hệ số rung động 63% là bí mật.

Sầm Miên đã hơn hai tiếng kh tin tức gì.

Sau khi ăn tối, cô nói muốn về nhà tắm rửa, dọn dẹp một chút sẽ quay lại.

Nhưng dù dọn dẹp thế nào cũng kh thể mất hai tiếng chứ?

– Hối hận ?

Nếu hối hận thì nói với một tiếng kh được , việc gì kh trả lời tin n.

Thẩm Tuế Hàn gọi ện cho Trương Ngôn Triệt, cúp máy, đồng hồ trên ện thoại, chuẩn bị sang phòng bên cạnh hỏi thăm tình hình.

Vừa đến cửa, nghe th tiếng nhập mật khẩu, nh, liền th Sầm Miên ôm một cái túi lớn đứng ở bên ngoài cửa.

th , Sầm Miên hơi sững sờ, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ về phía : “Em dọn đồ mãi đ! Mang tất cả những thứ thường dùng đến !”

Thẩm Tuế Hàn cụp mắt cái túi chứa đầy ắp đồ trong tay cô, kỹ lâu, muốn nói lại thôi, dừng lại lại muốn nói.

Im lặng một lúc, hỏi ra ều nghi hoặc trong lòng: “Nhà em ở ngay bên cạnh, mang đồ hay kh thì cũng như nhau mà?”

Sầm Miên chớp chớp mắt, , lại cái túi trong tay: “ nói… lý…?”

Má cô “phụt” một tiếng đỏ bừng lên quá nửa.

Khi cô về nhà dọn đồ, trong đầu cô toàn là từ “sống chung”.

Cô lúc thì phân vân kh biết hai sống chung thế này quá nh kh, lúc thì lại bắt đầu phân vân nếu nhà kh đồ dùng cá nhân thường xuyên của thì bất tiện kh… Cô tâm trí mơ màng, tim đập thình thịch, hoàn toàn kh nghĩ tới việc nhà cô ở ngay bên cạnh, cô thể về nhà bất cứ lúc nào.

Thẩm Tuế Hàn bật cười thành tiếng.

Đã đến thì cứ ở lại, nghiêng nhường lối, gọi Sầm Miên mang đồ vào.

Sầm Miên cũng kh nỡ bỏ thành quả đã dọn dẹp b lâu của , vui vẻ ôm túi vào.

Bên trong đa số là mỹ phẩm dưỡng da mà con gái thường dùng, cô mang đồ đến phòng tắm của phòng ngủ chính, như một chiếc hộp bách bảo của phù thủy nhỏ, từ bên trong lật ra một đống chai lọ màu mè.

Như thể đang chơi cờ vua vậy, Sầm Miên xếp lần lượt các chai lọ trên bồn rửa mặt, lúc thì nghịch nghịch “quân tốt” này, lúc thì nghịch nghịch “quân mã” kia, phân vân một lúc lâu cũng kh nghĩ ra rốt cuộc nên sắp xếp đội hình như thế nào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...