Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tâm Động Diễn Dịch Pháp

Chương 8:

Chương trước Chương sau

Sầm Miên thẳng t gật đầu.

Suy nghĩ một lát, cô chợt nảy ra một ý: “Dù thì chúng ta cũng ở gần nhau, sau này cùng nhau ăn tối ! Vừa hay tan làm muộn, lúc đó em sẽ lo chợ trước, chỉ cần nấu cơm, chúng ta cùng ăn, thế nào?”

Sầm Miên cảm th đề nghị này của kh tồi, vui vẻ tưởng tượng: “Lúc đó nấu nhiều một chút, còn đủ cho em ăn bữa trưa nữa, nếu em thức thâu đêm để kịp deadline, còn thể giúp mang bữa sáng…”

Thẩm Tuế Hàn cười như kh cười cắt lời cô: “Nghĩ hay quá ha, cô kh sống chung với luôn .”

Sầm Miên: “…”

Cô đá một cái: “Biến !”

Sau khi dọn dẹp xong, trời đã kh còn sớm nữa.

Thẩm Tuế Hàn chuẩn bị ra về, Sầm Miên dép lê tiễn ra cửa, kh quên nhắc nhở ngày mai nhớ nấu tôm hùm đất cho .

Cứ thế dõi theo về đến tận nhà, Sầm Miên đột nhiên gọi lại: “À, Thẩm Tuế Hàn.”

Thẩm Tuế Hàn dừng bước.

Đèn cảm ứng ở hành lang chợt tối sầm, ánh trăng theo ô cửa sổ cuối hành lang rọi vào.

lười biếng đứng trong ánh sáng mờ ảo, nghiêng đầu cô: “Hửm?”

Sầm Miên nhớ lại cơn ác mộng trước khi tỉnh giấc.

Cô muốn kể cho nghe chuyện gặp ác mộng.

Thế nhưng suy nghĩ lâu, cuối cùng cô vẫn từ bỏ.

Cô lắc đầu: “Ngủ ngon.”

Thẩm Tuế Hàn cô sâu sắc một cái, kh nói thêm gì nhiều.

“Ngủ ngon, mai gặp.”

--- Chương 4 ---

Hệ số rung động trái tim 4% Mật khẩu là ngày sinh của .

Sau khi ngủ bù hai ngày và chỉnh trang lại mọi thứ tươm tất, Sầm Miên cuối cùng cũng thời gian ra ngoài hít thở kh khí trong lành.

Trời còn chưa tối hẳn, khu vườn nhỏ dưới lầu tụ tập kh ít lớn tuổi dắt trẻ con, đang túm tụm lại trò chuyện chuyện thường ngày, một mảnh tiếng cười vui vẻ.

Đúng vào tháng tư, hải đường phương tây trong khu dân cư nở rộ.

Mặt trời còn chưa lặn hoàn toàn, bầu trời x biếc lững lờ trôi những đám mây nhẹ, ánh nắng rực rỡ chiếu trên những cánh hoa hải đường trắng muốt và lá non x biếc, như được dát một đường viền vàng, lấp lánh tỏa sáng.

Trong kh khí thoang thoảng hương hoa nhẹ nhàng.

Bị giam trong nhà đến mức muốn ngất xỉu, Sầm Miên hít thở thật sâu kh khí trong lành, cảm th như được tái sinh.

qua khu vườn nhỏ, theo địa chỉ Thẩm Tuế Hàn cho, tìm đến chợ rau gần khu dân cư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tam-dong-dien-dich-phap/chuong-8.html.]

Chợ rau kh lớn, nhưng đủ mọi chủng loại, tất cả đều .

Rau củ, trái cây, hải sản, thịt, đồ ăn vặt… thậm chí còn cả đồ chơi.

Sầm Miên dạo một vòng.

Những món đồ lặt vặt đủ màu sắc khiến cô kh thể rời mắt, cô mua m chiếc đĩa nhỏ hình dáng đáng yêu ở quầy bán đồ dùng ăn uống, lại chọn hai con ếch nhồi b thủ c xấu xí đáng yêu từ bà cụ bán hàng rong bên đường, lúc này mới nhớ ra đến đây để mua rau.

Đã gần đến giờ chợ đóng cửa, rau x trên sạp đã kh còn tươi như buổi sáng.

Bác gái bán rau ủ rũ dựa vào ghế, lướt ện thoại xem video ngắn, th đến, mới cố gắng gượng dậy để bán hàng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Sầm Miên chọn m loại rau thích, nhờ vào tài ăn nói khéo léo và miệng lưỡi ngọt ngào, bác gái bán rau vốn đang vội vàng dọn hàng về nhà đã thay đổi hẳn vẻ mặt ủ rũ ban nãy, mỉm cười thân thiện trò chuyện với cô hơn nửa tiếng đồng hồ.

Khi Sầm Miên ra về, bác gái nhét cho cô hai quả xoài vàng óng to lớn, nghe nói là xoài mới hái, vừa to vừa ngọt.

Sầm Miên mỉm cười ngọt ngào cảm ơn bác gái, lại mua thịt.

Nhờ vào vẻ ngoài ngọt ngào và cái miệng dẻo quẹo, cô lại thu hoạch thêm một túi lạp xưởng tự làm của bác gái bán thịt.

Cô vừa ngân nga hát nhỏ vừa trở về nhà với giỏ đầy ắp đồ.

Sầm Miên vô cùng vui vẻ, ngang qua tiệm hoa, suy nghĩ một lát, tiện thể mua một bó hướng dương mang về nhà.

Hai ngày nay Thẩm Tuế Hàn làm thêm giờ, tan làm muộn hơn bình thường.

Khi về đến nhà, liền th Sầm Miên ôm một bó hướng dương, cười tủm tỉm đứng trước cửa nhà .

Nụ cười của cô tươi tắn rạng rỡ, trong chốc lát khó mà phân biệt được, rốt cuộc là bó hướng dương trong vòng tay cô hay nụ cười của cô rạng rỡ hơn.

Yết hầu khẽ nuốt xuống, ngừng lại vài giây, tiến lên đón l những thứ còn lại trong tay cô, trầm giọng hỏi: “ cô lại ở đây?”

mở khóa mật khẩu, dẫn cô vào nhà.

Sầm Miên cười hì hì nói: “Hai hôm trước đều nấu cơm ở nhà em, hôm nay muốn sang nhà , tiện thể tham quan chút.”

Thẩm Tuế Hàn tìm cho cô một đôi dép trong nhà.

Trong nhà kh phụ nữ ra vào, chỉ một đôi dép của mẹ Thẩm, bảo Sầm Miên tạm thời dùng đỡ.

Sầm Miên tính tình thoải mái, hoàn toàn kh để ý, thay dép xong liền vào trong.

“Nhà đúng là –”

Sầm Miên một vòng trong nhà , vốn định bình luận vài câu, nhưng lời đến cửa miệng, lại cứng rắn nuốt ngược vào.

Cô vốn nghĩ, Thẩm Tuế Hàn một đàn sống độc thân, trong nhà chắc c sẽ bừa bộn.

– Dù thì cô, một cô gái cũng khá sạch sẽ, thỉnh thoảng còn thích vứt đồ lung tung.

Nhưng cô cũng kh ngờ rằng, nhà Thẩm Tuế Hàn lại sạch sẽ đến lạ thường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...