Tấm Thẻ Đưa Đón Định Mệnh
Chương 20
20
mở cửa. phía cánh cửa, vẫn bật chế độ video điện thoại.
Hà Tuệ tiếp tục bấm chuông. Từng hồi chuông réo rắt đánh thức Ninh Ninh đang ngủ trong phòng. Thằng bé dụi mắt bước , thấy ở cửa thì cơn ngái ngủ bay sạch. “ ơi, cô đến ạ?”
bế con đặt lên ghế sofa ở phòng khách: “Con yên đây, đừng ngoài. sẽ giải quyết.”
Ninh Ninh gật đầu, mắt vẫn trân trân cửa.
Bên ngoài, giọng Hà Tuệ ngày càng lớn: “Chị nhiều bằng chứng lắm ? Chị sợ ? thì mở cửa ! Chị dám ép đến nước , cớ bây giờ dám gặp mặt ?”
Từng lời cô hét lên đều như cho cả tầng thấy.
vọng : “Hà Tuệ, báo cảnh sát và ban quản lý. Cô rời ngay bây giờ vẫn còn kịp.”
Gợi ý siêu phẩm: Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên đang nhiều độc giả săn đón.
Bên ngoài im bặt một thoáng. đó, cô bật . Tiếng the thé khiến rùng : “Chị ngoài việc báo cảnh sát thì còn làm cái trò gì khác? Hôm nay sẽ lỳ ở đây, để xem chị tàn nhẫn đến mức nào!”
buồn đáp lời. Bởi thừa thứ cô màn đôi co cãi vã. Chỉ cần lớn tiếng một chút, mất bình tĩnh một chút, cô sẽ cắt ghép đoạn đó làm bằng chứng mới.
đầy ba phút , cửa thang máy mở. Quản lý và bảo vệ mặt. Đồng thời, cửa nhà hàng xóm tầng tầng cũng lượt mở .
Giọng cô Phùng vang lên: “Cái Tuệ, cháu đến đây làm loạn nữa?”
Hà Tuệ lập tức chuyển sang giọng nức nở: “Cô Phùng ơi, cháu chỉ một lời giải thích thôi. Chị dồn cháu đến bước đường cùng, giờ còn thèm mở cửa.”
Quản lý nghiêm giọng: “Chị Hà, yêu cầu chị tránh khỏi cửa nhà chị Mạnh.”
Hà Tuệ vùng vằng: “Dựa mà ? Chị làm nhục nhã cả khu chung cư, làm con cô giáo coi thường. chỉ đến gửi một bức thư giải thích, bộ ?”
Bảo vệ chen : “Chị đang chặn cửa nhà khác đấy.”
Hà Tuệ gân cổ cãi: “ chặn cửa! đang ở khu vực công cộng.”
Lời cô dứt, một giọng khác vang lên ở hành lang: “ cái hành động nhét giấy qua khe cửa nhà gọi gì?” chị Ngô. Chị lên đây từ lúc nào ai .
Hà Tuệ khựng . Chị Ngô tiến lên, lạnh lùng : “ bài cô đăng . Cô lôi cả tên trẻ con, tên trường mầm non lên mạng. Hà Tuệ, cô tưởng con nhà đáng đời cô lôi làm bia đỡ đạn chắc?”
Tiếng Hà Tuệ nghẹn : “ rõ họ tên đầy đủ.”
Chị Ngô bật châm biếm: “Cùng một khu chung cư, cùng một trường, cùng một nhóm lớp. Cô tưởng ghi rõ họ tên thì thiên hạ đoán ?”
Cô Phùng cũng sốt sắng: “Cái Tuệ, mau gỡ bài xuống . Chuyện thể làm ầm ĩ thêm nữa.”
Hà Tuệ như dồn chân tường, bỗng ré lên thất thanh: “Giờ thì các lòng ? Các đều bênh vực chị hết ? một nách nuôi con, chỉ nhờ hàng xóm tiện tay giúp một chút, tại các đối xử với như ?”
hé cửa, dây xích an vẫn móc chặt. Camera điện thoại hướng thẳng về phía cô . Hà Tuệ mặt đầm đìa nước mắt, tay nắm chặt xấp giấy dày cộp. thấy , mắt cô sáng rực lên, như thể con thú săn mồi tìm thấy mục tiêu.
Xem thêm: Đóa Hồng Ác Nữ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
cho cô cơ hội diễn kịch: “Hà Tuệ, bài cô đăng diễn đàn phụ tiết lộ thông tin cá nhân và con trai. Cô nhét truyền đơn qua khe cửa, liên tục chặn cửa nhà . Những hành vi sẽ giao nộp làm bằng chứng.”
Cô hoảng hốt ngẩng đầu: “Chị kiện ?”
lạnh nhạt đáp: “Nếu cô xin , gỡ bài, ngừng phát tán thông tin, sẽ đồng ý giải quyết theo trình tự pháp luật. Nếu cô tiếp tục bịa đặt, sẽ bảo vệ quyền lợi đến cùng.”
Nước mắt cô trào : “Chị chết mới lòng ?”
Câu khiến tất cả ngoài hành lang tái mặt. Lòng cũng thót , quyết cuốn theo lời lẽ cô . sang quản lý: “Phiền ghi nhận . Cô đang dùng lời lẽ cực đoan để đe dọa .”
Quản lý gật đầu cái rụp: “ ghi âm .”
Hà Tuệ sững sờ. Chắc cô ngờ chỉ ghi âm. Quản lý, bảo vệ, chị Ngô, thậm chí cả mấy cư dân ở cầu thang, ai cũng đang lăm lăm điện thoại. Tuyệt chiêu đóng vai nạn nhân cô bỗng chốc trở nên vô dụng.
lúc , thang máy mở. Lục Minh và cán bộ tổ dân phố bước .
xấp giấy tay Hà Tuệ, mặt Lục Minh sầm : “Em còn làm loạn đến bao giờ nữa?”
Hà Tuệ rùng : “Lục Minh, đến cả cũng ép em ?”
Lục Minh thèm cãi vã. rút điện thoại, bật luôn đoạn ghi âm nhân viên tiệm photo: “ phụ nữ đó bảo dán tài liệu quanh trường mầm non, càng nhiều thấy càng .”
Ghi âm dứt, cán bộ tổ dân phố tiến lên: “Chị Hà, yêu cầu chị gỡ bài đăng ngay lập tức và ngừng phát tán tài liệu. Nếu chị tiếp tục lan truyền thông tin lệch liên quan đến trẻ vị thành niên, chúng sẽ hỗ trợ đương sự khởi kiện.”
Mặt Hà Tuệ trắng bệch. Môi cô run rẩy, , cãi, chẳng rặn chữ nào. Lục Minh đưa tay giật lấy xấp giấy cô đang cầm. Cô nắm chặt buông.
Lục Minh gằn giọng: “Hà Tuệ, Đinh Nhạc đang đợi em ở nhà. Hôm nay em làm lớn chuyện, ngày mai gánh chịu thứ tồi tệ nhất chính con trai em.” Câu đánh trúng điểm yếu nhất cô . Những ngón tay từ từ buông lỏng. Xấp giấy rơi tay Lục Minh.
khi tưởng chừng cô chịu dừng , cô bỗng ngước : “Chị Mạnh, chị thắng . Chị biến thành trò cho thiên hạ.”
thẳng cô , chẳng cảm thấy chút hân hoan chiến thắng nào: “ ai thi gan với cô cả. Chúng chỉ cô dừng .”
Ánh mắt Hà Tuệ dao động. đó, cô ôm mặt thụp xuống hành lang nức nở. Tiếng uất nghẹn, còn màn kịch diễn cho ai xem nữa. sẽ vì cô mà quên những gì cô làm.
Cán bộ tổ dân phố đưa cô xuống văn phòng ban quản lý. Lục Minh với khi : “Tối nay sẽ bắt cô gỡ bài. Nếu , sẽ liên hệ ban quản trị diễn đàn.” gật đầu.
Cửa khép , Ninh Ninh chạy đến ôm chầm lấy , đôi bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt: “ ơi, cô còn bậy bạ về con nữa ?”
ôm chặt con: “Sẽ con.”
trong lòng hiểu rõ, gỡ một bài thì dễ. Làm cho những nó quên , mới điều khó khăn. Nửa tiếng , Lục Minh báo tin: “Bài gỡ. lưu ảnh chụp màn hình.”
Ngay đó, nhắn thêm: “Ngày mai phường sẽ tổ chức hòa giải chính thức. , sẽ bắt cô thừa nhận chuyện rõ ràng, giấu giếm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.