Tận Cùng Bí Mât
Chương 10: Ôm Em Giữa Lằn Ranh Sinh Tử Đêm.
Đêm....!
Gió thốc qua những tòa nhà cao tầng, mang theo cảm giác bất an khó gọi tên.
Tô Diệp đứng trước cửa sổ.
Trong đầu cô vẫn còn vang lên câu nói cuối cùng của
“Em sẽ quay lại.”
“Kh bao giờ.”
Cô thì thầm.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó
TING.
Điện thoại cô sáng lên.
Một tin n mới.
“Xuống dưới. Nếu kh… c.h.ế.t sẽ kh là em.”
Tim cô siết lại.
Một linh cảm xấu trào lên.
Kh do dự
Cô lao ra khỏi phòng.
Thang máy mở ra.
Sảnh dưới vắng lặng.
Quá vắng.
Tô Diệp bước ra.
Một bước.
Hai bước.
Bỗng
Bốp!
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Viên đạn găm thẳng vào cột phía sau cô.
Chỉ cách… vài centimet.
Tô Diệp khựng lại.
Mọi giác quan lập tức căng lên cực hạn.
“Chạy.”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Lục Kiến.
xuất hiện từ phía sau, kéo mạnh cô về phía .
Kh chần chừ
ôm l cô, đẩy cô vào góc khuất.
Đoàng! Đoàng!
Hai phát s.ú.n.g nữa vang lên.
Kh gian nổ tung.
“Ở yên!”
nói.
Giọng dứt khoát.
Kh cho phép phản kháng.
Tô Diệp bị ép sát vào .
Cô thể cảm nhận rõ
Nhịp tim .
Nh.
Nhưng ổn định.
Khác hẳn sự hỗn loạn đang diễn ra xung qu.
“Bọn chúng tới thật …”
Cô thì thầm.
Kh sợ.
Chỉ là… xác nhận.
Lục Kiến kh đáp.
Ánh mắt lạnh đến cực ểm.
Một tay giữ cô.
Tay còn lại
rút súng.
Đoàng!
Một phát bắn.
Chính xác.
Kh do dự.
Một tiếng động nặng nề vang lên ở phía xa.
Kh khí đặc quánh mùi nguy hiểm.
“Đi.”
kéo cô.
Kh cho cô thời gian suy nghĩ.
Hai lao nh qua hành lang.
Tiếng bước chân.
Tiếng súng.
Tiếng thở dồn dập.
Tất cả hòa vào nhau.
Hỗn loạn.
Nguy hiểm.
Nhưng
Bàn tay chưa từng bu cô.
Dù chỉ một giây.
Họ vừa đến gần cửa phụ
ĐOÀNG!
Một tiếng s.ú.n.g vang lên.
gần.
Cơ thể Lục Kiến khựng lại.
Chỉ một thoáng.
Nhưng đủ để Tô Diệp nhận ra.
“!”
Cô quay lại.
Mắt mở to.
Một vệt m.á.u thấm ra từ vai .
Đỏ rực.
Chói mắt.
“Kh .”
nói.
Giọng vẫn ổn định.
Nhưng hơi thở… nặng hơn.
“Đi tiếp.”
“ bị trúng đạn!”
Cô siết c.h.ặ.t t.a.y .
Lần đầu tiên
Giọng cô lộ rõ hoảng loạn.
Lục Kiến cô.
Một giây ngắn.
Ánh mắt
dịu lại.
Hiếm hoi.
“Chỉ là vết thương nhỏ.”
nói.
“Kh c.h.ế.t được.”
Nhưng
vẫn kéo cô .
Kh dừng.
Kh chậm.
Như thể…
Chỉ cần dừng lại một giây
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô sẽ gặp nguy hiểm.
Họ trốn vào một căn phòng tối.
Cửa đóng lại.
Im lặng.
Chỉ còn lại
Tiếng thở.
Nặng.
Gấp.
Kh ai nói gì trong vài giây.
Tô Diệp .
Ánh mắt dừng lại ở vết thương.
Máu vẫn chảy.
Kh ngừng.
“Ngồi xuống.”
Cô nói.
Kh còn là giọng nhẹ nhàng thường ngày.
Mà là
mệnh lệnh.
Lục Kiến khẽ nhướng mày.
Nhưng
Vẫn ngồi.
Lần đầu tiên…
kh phản kháng cô.
Tô Diệp xé vải, ép lên vết thương .
Động tác nh.
Chính xác.
Kh run.
Nhưng
Ánh mắt cô… kh giấu được ều gì đó.
“Em đang lo cho .”
Lục Kiến nói.
cô.
Tô Diệp kh ngẩng lên.
“ bị thương vì .”
Cô đáp.
Giọng thấp.
“Đừng tự suy diễn.”
Một câu phủ nhận.
Nhưng
Bàn tay cô đang run.
khẽ.
Lục Kiến th.
đưa tay.
Nắm l cổ tay cô.
Giữ lại.
“ .”
nói.
Tô Diệp dừng lại.
Cô ngẩng lên.
Ánh mắt hai chạm nhau.
Khoảng cách gần đến mức
Cô thể th rõ từng tia cảm xúc trong mắt .
Kh còn là lạnh lùng.
Kh còn là kiểm soát.
Mà là
Thứ gì đó sâu hơn.
Nguy hiểm hơn.
“Dù chuyện gì…”
nói.
Giọng khàn .
“ cũng sẽ kh để em xảy ra chuyện.”
Một lời hứa.
Kh cần thề.
Nhưng nặng như mạng sống.
Tô Diệp sững lại.
Tim cô
đập mạnh.
Kh vì nguy hiểm.
Mà vì
Cô biết.
nói thật.
Kh vì lợi ích.
Kh vì trò chơi.
Mà là
Vì cô.
Kh gian lặng .
Chỉ còn lại hơi thở.
Rối loạn.
Gần.
gần.
Lục Kiến đưa tay.
Chạm nhẹ vào má cô.
Lần này
Kh chiếm hữu.
Mà là…
giữ lại.
“Tô Diệp…”
gọi.
khẽ.
Như sợ làm vỡ khoảnh khắc này.
“Ở lại bên .”
Kh mệnh lệnh.
Mà là
một lời giữ.
Tô Diệp .
Ánh mắt d.a.o động.
Một lần hiếm hoi.
Cô kh trả lời ngay.
Nhưng
Cô kh rời .
Và chính ều đó
Là câu trả lời rõ ràng nhất.
Bên ngoài, tiếng s.ú.n.g vẫn còn vang xa.
Cơn bão vẫn chưa kết thúc.
Nhưng trong căn phòng tối này
Hai con đã bước qua một r giới khác.
Kh còn là săn đuổi.
Kh còn là thử thách.
Mà là
ràng buộc.
Bằng máu.
Và cảm xúc kh thể quay đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.