Tận Cùng Bí Mât
Chương 12: Giữa Khói Lửa… Anh Chọn Em
Mưa.
Đổ xuống như trút.
Chiếc xe lao trong màn đêm, ánh đèn kéo dài thành những vệt sáng méo mó.
Kh gian bên trongim lặng.
Nhưng căng đến mức… chỉ cần một lời cũng thể vỡ tung.
“Tọa độ khóa .”
Tô Diệp lên tiếng.
Mắt dán vào màn hình.
Những dòng dữ liệu chạy liên tục, phản chiếu lên gương mặt côlạnh, sắc, kh còn chút yếu đuối.
“5 phút nữa hệ thống sẽ reset.”
Cô nói.
“Nếu kh vào kịp… tất cả sẽ biến mất.”
Lục Kiến kh đáp.
Chỉ tăng tốc.
Chiếc xe lao như x.é to.ạc màn mưa.
Họ dừng trước khu kho.
Kh ánh đèn.
Kh .
Quá yên tĩnh.
“Bẫy.”
Lục Kiến nói.
Kh cần suy nghĩ.
Tô Diệp gật nhẹ.
“Nhưng vẫn vào.”
Ánh mắt hai chạm nhau.
Kh cần thêm lời.
Cửa bị phá.
Họ lao vào.
Hành lang dài hun hút.
Tiếng bước chân vang lên khô khốc.
Mỗi bước
đều như đang tiến gần hơn đến một thứ gì đó kh thể quay đầu.
“ mở đường.”
Tô Diệp nói.
Cô dừng trước bảng ều khiển.
Ngón tay chạm vào.
Nh.
Chính xác.
Kh do dự.
Click.
Hệ thống tắt.
Một lớp.
Hai lớp.
Ba lớp
“Toàn bộ camera offline trong 90 giây.”
Cô nói.
“Chỉ một cơ hội.”
Họ tiến vào trung tâm.
Cánh cửa cuối mở ra.
Ánh sáng trắng chói mắt.
Hàng trăm màn hình.
Dữ liệu.
Hệ thống.
Trái tim của tất cả.
Tô Diệp lao tới.
Ngồi xuống.
Bắt đầu.
Ngón tay cô lướt .
Nh hơn bất kỳ thứ gì con bình thường thể theo kịp.
Lục Kiến đứng phía sau.
Kh rời mắt.
Kh vì nghi ngờ.
Mà là
kh thể rời.
“4 phút.”
Cô nói.
Kh .
“Giữ họ lại.”
Một câu.
Kh cần giải thích.
Lục Kiến gật.
Quay lưng.
Rút súng.
Cạch.
Cánh cửa bật mở.
Bóng xuất hiện.
Kh một.
Mà là
nhiều.
“Đến .”
lẩm bẩm.
Đoàng!
Phát s.ú.n.g đầu tiên vang lên.
Kh khí nổ tung.
Tiếng bước chân.
Tiếng súng.
Tiếng kim loại va chạm.
Hỗn loạn.
“Đừng để ai tới gần !”
Tô Diệp hét.
Nhưng mắt
kh rời màn hình.
“Kh ai chạm được em.”
Giọng Lục Kiến vang lên.
Lạnh.
Dứt khoát.
lao vào.
Kh né.
Kh lùi.
Mỗi phát bắn
đều chính xác.
Kh thừa.
Kh sai.
Máu.
Tiếng rơi.
Kh gian nhuốm đỏ.
“2 phút!”
Tô Diệp hét.
Ngón tay cô run nhẹ.
Kh vì sợ.
Mà vì
tốc độ đã đến giới hạn.
Đột nhiên
Một bóng bước ra.
Chậm.
Từ trong bóng tối.
Kh cần đoán.
Cũng biết là ai.
.
“ đã nói…”
Giọng vang lên.
Bình thản.
“…em sẽ quay lại.”
Tô Diệp kh quay đầu.
“Còn 60 giây.”
Cô nói.
Như thể kh tồn tại.
cười.
Tiến lại gần.
Kh vội.
Kh sợ.
“Em vẫn cố chấp như vậy.”
Một bước.
Hai bước.
Ánh mắt
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khóa chặt cô.
“Dừng lại.”
Giọng Lục Kiến vang lên.
Ngay trước mặt .
Hai
đối diện.
Kh cần thêm lời.
“Tránh ra.”
nói.
Giọng trầm xuống.
Lần đầu tiên
kh còn đùa cợt.
“Cô kh thuộc về .”
Kh khí đ cứng.
Lục Kiến nhếch môi.
“Vậy thử xem.”
ĐOÀNG!
Phát s.ú.n.g nổ.
Gần.
Nguy hiểm.
Cả hai lao vào nhau.
Kh còn là đấu súng.
Mà là
va chạm trực diện.
Mạnh.
Nh.
Kh khoan nhượng.
“30 giây!”
Tô Diệp hét.
Giọng khàn .
BÙM!
Một vụ nổ nhỏ phía sau.
Hệ thống rung chuyển.
Lửa bùng lên.
Khói lan nh.
“Mẹ kiếp”
Lục Kiến quay đầu.
Chỉ một giây.
Nhưng
đủ.
Một viên đạn b.ắ.n ra.
Thẳng về phía Tô Diệp.
“DIỆP!”
hét.
Lần đầu tiên.
Kh kiểm soát.
lao tới.
Kh suy nghĩ.
Chỉ
bản năng.
Phập.
Viên đạn găm vào .
Kh cô.
Mà là
.
Cơ thể đổ về phía trước.
C cô lại.
Hoàn toàn.
Thời gian
ngừng lại.
Tô Diệp sững .
Mắt mở to.
“!”
Máu.
Nhiều hơn trước.
Nhuộm đỏ tay cô.
Nhưng
tay vẫn giữ cô.
Siết chặt.
Kh bu.
“Tiếp tục…”
nói.
Giọng đứt quãng.
“…đừng dừng lại…”
“ ên !”
Cô hét.
Lần đầu tiên
mất kiểm soát.
Nhưng
tay cô vẫn tiếp tục.
Gõ.
Nh hơn.
Mạnh hơn.
“XONG RỒI!”
Cô hét.
Ngay khoảnh khắc đó
toàn bộ hệ thống sập.
Dữ liệu
bị chiếm quyền.
Kh gian nổ tung.
Cảnh báo vang lên.
Nhưng
cô kh quan tâm.
Cô quay lại.
Ôm l .
“Lục Kiến!”
vẫn cô.
Mắt chưa nhắm.
Chỉ
yếu .
“Em… ổn…”
thì thầm.
Một nụ cười nhẹ.
“Vậy là đủ…”
Tim cô
vỡ ra.
“Im !”
Cô siết chặt .
“ kh được c.h.ế.t!”
Lục Kiến khẽ cười.
khẽ.
“Em… đang ra lệnh cho ?”
Nước mắt.
Lần đầu tiên
rơi.
“Đúng.”
Cô nói.
Giọng run.
“ sống.”
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt
sáng lên lần cuối.
“Vậy thì…”
thì thầm.
“…đừng rời khỏi .”
Kh khí
vỡ tan.
Tiếng nổ.
Khói.
Lửa.
Nhưng giữa tất cả
Hai con vẫn ôm chặt l nhau.
Như thể
đó là thứ duy nhất còn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.