Tận Cùng Bí Mât
Chương 14: Lần Này… Tôi Sẽ Hủy Anh
Đêm.
Mưa vẫn chưa dứt.
Nhưng lần này
Tô Diệp kh còn là chạy trong cơn mưa.
Mà là
bước xuyên qua nó.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà bỏ hoang.
Nơi từng là một trung tâm giao dịch ngầm.
Và giờ
là hang ổ cuối cùng của .
“Cô Tô… nơi này kh an toàn.”
cùng lên tiếng.
Giọng lo lắng.
Tô Diệp kh đáp.
Chỉ mở cửa xe.
Bước xuống.
Gió thổi mạnh.
Mái tóc cô bay lên.
Gương mặt lạnh.
Ánh mắt
kh còn chút do dự.
“Ở lại.”
Cô nói.
Kh quay đầu.
“Nhưng”
“ nói ở lại.”
Giọng cô kh lớn.
Nhưng đủ khiến phía sau… kh dám bước thêm một bước.
Cánh cửa sắt mở ra.
Két
Âm th vang vọng trong kh gian trống rỗng.
Tô Diệp bước vào.
Chậm.
Nhưng chắc.
Ánh đèn yếu ớt.
Bóng tối dày đặc.
Và
.
Đứng ở giữa.
Như đã chờ sẵn.
“Em đến .”
Giọng vang lên.
Kh bất ngờ.
Kh vội vã.
Tô Diệp dừng lại.
Khoảng cách giữa hai
kh quá xa.
Nhưng cũng kh đủ gần.
“ luôn thích kiểm soát mọi thứ.”
Cô nói.
Giọng nhẹ.
“Nhưng lần này…”
Ánh mắt cô nâng lên.
“… sai .”
khẽ cười.
Một bước.
Hai bước.
Tiến lại gần.
“Em nghĩ em tg ?”
“Em đã phá hệ thống của .”
“Cắt toàn bộ
“Phá vỡ mạng lưới.”
dừng lại trước mặt cô.
Ánh mắt sâu.
“Nhưng em quên một ều.”
“… chưa từng thua.”
Kh khí
đóng băng.
Tô Diệp .
Kh chớp mắt.
“Kh.”
Cô nói.
“ chưa từng thua…”
Một nhịp dừng.
“…vì chưa từng gặp … khi kh còn gì để mất.”
Một câu.
Như lưỡi dao.
Ánh mắt tối lại.
“Em thay đổi .”
“Đúng.”
Cô thừa nhận.
“Vì .”
Kh khí chấn động.
“ đã dạy một ều.”
Tô Diệp bước lên.
Khoảng cách
bị xóa bỏ.
“Đừng tin bất kỳ ai.”
Giọng cô hạ thấp.
“Và… đừng để bản thân trở thành con mồi.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một giây.
Hai giây.
cô.
Lần đầu tiên
gì đó… kh còn chắc c.
“Vậy em định làm gì?”
hỏi.
Tô Diệp khẽ cười.
Một nụ cười nhẹ.
Nhưng
lạnh.
“ sẽ cho cảm giác…”
Cô ghé sát.
Hơi thở chạm vào tai .
“…bị chính thứ tạo ra nuốt chửng.”
BÙM!
Đèn trong tòa nhà vụt tắt.
Bóng tối bao trùm.
Tiếng bước chân.
Tiếng .
Tiếng vũ khí lên đạn.
lập tức lùi lại.
Ánh mắt sắc lại.
“Em dẫn tới?”
Tô Diệp đứng yên.
“Kh.”
Cô nói.
“ chỉ…”
Ánh mắt cô nâng lên.
“…mở cửa cho họ.”
Từ bên ngoài
Lực lượng của Lục Kiến ập vào.
Bao vây toàn bộ khu vực.
Kh còn đường lui.
xung qu.
cười.
“Em nghĩ vậy là đủ?”
Ánh mắt chuyển sang cô.
“Em vẫn còn một ểm yếu.”
Một nhịp dừng.
“Lục Kiến.”
Tim cô
khựng lại.
Nhưng chỉ một giây.
“ vẫn đang nằm đó.”
nói.
“Chỉ cần muốn…”
“ sẽ kh bao giờ tỉnh lại.”
Kh khí
đóng băng.
Mọi âm th
biến mất.
Tô Diệp .
Một giây.
Hai giây.
cô cười.
Nhẹ.
Nhưng
đáng sợ hơn tất cả.
“ nghĩ…”
Giọng cô thấp.
“… sẽ sợ ?”
Một bước.
Cô tiến sát .
Ánh mắt
kh còn cảm xúc.
“ đã dùng sai cách .”
“Lần này…”
Cô thẳng vào .
“… sẽ kh bảo vệ nữa.”
Một câu.
“ sẽ hủy.”
ĐOÀNG!
Tiếng s.ú.n.g vang lên.
Kh ai kịp phản ứng.
Khói s.ú.n.g tan dần.
Ánh mắt
mở to.
Kh tin.
Còn Tô Diệp
vẫn đứng đó.
Tay cô
run khẽ.
Nhưng ánh mắt
kh hề d.a.o động.
Bên ngoài
cơn mưa vẫn rơi.
Nhưng lần này
kh còn ai chạy trốn nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.