Tận Cùng Bí Mât
Chương 21: Người Điều Khiển Cả Bàn Cờ
Bóng tối.
Tĩnh lặng đến mức… nghe rõ từng nhịp thở.
Tô Diệp mở mắt.
Kh hoảng.
Kh vùng vẫy.
Chỉ
quan sát.
Căn phòng kh cửa sổ.
Kh góc c.h.ế.t.
Camera ẩn.
Cảm biến nhiệt.
“Một cái lồng hoàn hảo.”
Cô khẽ nói.
“Cô vẫn bình tĩnh như vậy.”
Giọng nói vang lên.
Từ phía trước.
Ánh đèn bật lên.
đàn bước ra.
Kh vội.
Kh cần che giấu.
Một gương mặt…
kh xa lạ.
Tô Diệp khựng lại.
Chỉ một giây.
Nhưng đủ.
“…Là .”
đàn khẽ cười.
“Ta tưởng con sẽ mất lâu hơn để nhận ra.”
Kh khí
đóng băng.
“ đứng sau…”
Tô Diệp nói.
Giọng thấp.
“…là .”
Ông ta kh phủ nhận.
Chỉ bước lại gần.
“Kh đứng sau.”
Một nhịp dừng.
“…mà là tạo ra tất cả.”
Tim cô
siết lại.
“Bao gồm cả…”
Cô thẳng vào ta.
“…?”
Một nụ cười.
Lạnh.
“Đặc biệt là con.”
Kh khí
vỡ ra.
“Con nghĩ vì lại thể giải mã những hệ thống kh ai chạm tới?”
“Vì não con hoạt động nh hơn bình thường?”
“Vì con sống sót… trong những tình huống đáng lẽ c.h.ế.t?”
Mỗi câu
như từng nhát dao.
“Con là sản phẩm.”
Giọng ta trầm xuống.
“Hoàn hảo nhất.”
Im lặng.
Nặng nề.
Tô Diệp kh nói.
Chỉ .
“Ta đã theo dõi con.”
“Dạy con.”
“Đẩy con vào những tình huống…”
“…để con trở thành thứ con đang là.”
“Và khi con hoàn thiện…”
Ánh mắt ta tối lại.
“…ta sẽ thu lại.”
Một câu.
Đầy quyền kiểm soát.
Tô Diệp khẽ cười.
Nhẹ.
Nhưng
đáng sợ.
“Ông sai .”
Một giây.
Hai giây.
“Kh.”
Ông ta nói.
“Ta kh bao giờ sai.”
“Ông sai ở một ều.”
Cô ngẩng lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt
kh còn cảm xúc.
“Ông nghĩ…”
“… vẫn là con cờ.”
Kh khí
đóng băng.
đàn cô.
Lần đầu tiên
ánh mắt thay đổi.
“Con đang bị trói.”
Ông ta nói.
“Trong phòng của ta.”
“Và vẫn nghĩ thể tg?”
Tô Diệp kh trả lời.
Chỉ
khẽ nghiêng đầu.
“Ông nên kiểm tra lại hệ thống.”
Một giây.
Hai giây.
TING.
Một cảnh báo vang lên.
Màn hình phía sau
chớp đỏ.
“Kh thể nào”
Ông ta quay lại.
Ánh mắt
lần đầu tiên
mất kiểm soát.
“Từ lúc nào?!”
Tô Diệp mỉm cười.
“Từ lúc chạm vào .”
“Ông quên ?”
Giọng cô thấp.
“ kh chỉ giải mã.”
“ còn viết lại.”
Kh khí
nổ tung.
Hệ thống
bị xâm nhập.
Camera
tắt.
Cửa
mở khóa.
“Con”
Ông ta chưa nói hết
Tô Diệp đã đứng dậy.
Dây trói
đã được tháo từ lúc nào.
Cô bước tới.
Chậm.
Nhưng
mỗi bước…
đều là kiểm soát.
“Trò chơi của …”
Cô dừng lại trước mặt ta.
“… đã chơi đủ .”
Một giây.
Hai giây.
“Bây giờ…”
Ánh mắt cô
lạnh đến cực ểm.
“…đến lượt .”
Cắt cảnh.
Ở phía bên kia thành phố
Lục Kiến đứng giữa phòng.
Xung qu
là màn hình.
Dữ liệu.
Tín hiệu.
“Tìm th chưa?”
Giọng thấp.
Nguy hiểm.
“ tín hiệu mới!”
Một ểm sáng hiện lên.
Vị trí.
Lục Kiến .
Ánh mắt
tối lại.
“Chuẩn bị xe.”
Giọng trầm xuống.
“Lần này…”
“… sẽ tự tay phá nát tất cả.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.