Tận Cùng Bí Mât
Chương 23: Khi Mất Dấu Nhau Giữa Cơn Bão
Khói.
Vẫn chưa tan.
Tiếng nổ đã dừng.
Nhưng hậu quả
vẫn còn.
Lục Kiến đứng đó.
Trước bức tường bê t sập xuống.
Chỉ cách
một khoảng.
Nhưng lại như cách cả thế giới.
“DIỆP!”
Giọng vang lên.
Kh còn kiểm soát.
Kh còn lạnh lùng.
Chỉ còn
một thứ duy nhất.
Sợ mất.
Kh trả lời.
Kh tiếng động.
Kh dấu hiệu.
Chỉ
im lặng.
Ánh mắt
tối sầm.
“Dọn sạch chỗ này.”
Giọng thấp.
Nguy hiểm.
“Đào xuống.”
“Bằng mọi giá.”
“Lục tổng… kết cấu kh ổn”
“ĐÀO.”
Kh ai dám nói thêm.
kh rời .
Kh một bước.
Máu trên tay
chưa khô.
Nhưng kh quan tâm.
Chỉ .
vào nơi cô vừa biến mất.
Ở phía bên kia
Tô Diệp rơi xuống.
RẦM.
Đau.
Nhưng
kh dừng.
Cô bật dậy.
Nh.
Kiểm tra xung qu.
Một đường hầm.
Tối.
Ẩm.
“Lối thoát phụ…”
Cô lẩm bẩm.
Nhưng
Cạch.
Tiếng s.ú.n.g lên đạn.
Cô khựng lại.
“Cuối cùng cũng gặp lại.”
Giọng nói vang lên.
Trần Phong.
bước ra từ bóng tối.
Kh bị thương.
Kh yếu.
Chỉ
đang chờ.
“ kh c.h.ế.t.”
Tô Diệp nói.
Giọng bình tĩnh.
“Thất vọng à?”
cười.
“Kh.”
Cô đáp.
“Vì lần này…”
Ánh mắt cô nâng lên.
“… sẽ chắc c.”
Kh khí
nổ tung.
ĐOÀNG!
Hai phát s.ú.n.g vang lên.
Cả hai
đều né.
Kh ai trúng.
Trần Phong cười.
“Em vẫn nh như vậy.”
“Còn …”
Cô bước lên.
“…vẫn thích nói nhiều.”
Cô lao tới.
Nh.
Dứt khoát.
Hai va vào nhau.
Kh còn khoảng cách.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh còn trò chơi.
Chỉ còn
kết thúc.
BỐP!
CẠCH!
Tiếng va chạm.
Tiếng thở.
Tiếng đau bị kìm lại.
“Em kh tg được đâu.”
nói.
“Thử xem.”
Tô Diệp siết chặt tay.
Nhưng
Ngay lúc đó
ĐOÀNG!
Một tiếng s.ú.n.g khác.
Kh của cô.
Một viên đạn
bay tới.
Trúng.
Tô Diệp khựng lại.
Máu.
Chảy xuống.
“Đáng tiếc.”
Một giọng nói khác vang lên.
đàn trong bóng tối bước ra.
Trùm cuối.
“Ta kh thời gian xem hai chơi.”
Kh khí
đóng băng.
Trần Phong lùi lại.
Kh còn là kẻ ều khiển.
Mà là
kẻ phục tùng.
“Đưa cô ta .”
Một câu.
Kh cảm xúc.
Tô Diệp cố đứng vững.
Nhưng
cơ thể bắt đầu yếu.
Ánh mắt cô
vẫn kh gục.
“Ông…”
Cô nói.
“Ông nghĩ…”
“…lần này sẽ thua?”
đàn cô.
Kh cười.
“Con chưa hiểu.”
“Đây…”
“…chỉ là bắt đầu.”
Cô bị kéo .
Bóng tối
nuốt chửng.
Cắt cảnh.
Lục Kiến đứng giữa đống đổ nát.
“Kh tìm th.”
Một câu nói
như bản án.
Kh dấu vết.
Kh thi thể.
Kh tín hiệu.
Chỉ
biến mất.
đứng đó.
Kh nói.
Kh cử động.
cười.
Một nụ cười…
khiến tất cả xung qu
im lặng.
“Vậy là…”
Giọng thấp.
“…họ đã mang em .”
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt
trở nên hoàn toàn khác.
Kh còn con .
Mà là
một thứ kh còn gì để mất.
“Chuẩn bị.”
“Chúng ta kh tìm nữa.”
Mọi khựng lại.
“Lục tổng…?”
quay lại.
Ánh mắt
lạnh đến tận cùng.
“Chúng ta sẽ…”
“…phá hủy tất cả.”
Kh khí
vỡ tung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.