Tận Cùng Bí Mât
Chương 3: Đêm Không Lối Thoát
Căn penthouse tầng cao nhất.
Cửa vừa mở.
Tô Diệp chưa kịp bước vào thì đã cảm nhận được một thứ áp lực vô hình bao trùm l .
Kh gian rộng, tối, sang trọng đến lạnh lẽo.
Giống hệt con của Lục Kiến.
“Vào .”
Giọng phía sau trầm thấp.
Kh ra lệnh.
Nhưng kh cho phép từ chối.
Tô Diệp bước vào.
Gót giày chạm sàn vang lên từng tiếng khô khốc.
Cô chưa kịp quan sát xung qu thì
Rầm.
Cánh cửa phía sau đóng lại.
Âm th dứt khoát.
Như cắt đứt toàn bộ đường lui.
Tô Diệp quay lại.
Lục Kiến vẫn đứng đó, lưng dựa cửa, ánh mắt khóa chặt l cô.
Kh che giấu.
Kh vòng vo.
Ánh … như muốn nuốt trọn cô.
“ đưa đến đây… chỉ để thôi ?”
Cô lên tiếng trước.
Giọng vẫn nhẹ.
Nhưng trong đáy mắt đã kh còn là sự yếu đuối.
Lục Kiến kh trả lời.
tiến lại gần.
Chậm rãi.
Từng bước.
Giống như đang ép cô lùi vào một góc vô hình.
Và cô
Kh lùi.
Cho đến khi lưng cô chạm vào mép bàn phía sau.
Kh còn đường.
Kh gian giữa hai chỉ còn lại hơi thở.
Nóng.
Rối.
Kh ổn định.
“Em biết rõ muốn gì.”
Giọng khàn .
Tô Diệp khẽ cười.
“ muốn .”
Cô nói thẳng.
Kh né tránh.
Kh vòng vo.
Một giây im lặng.
cô nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao:
“Nhưng nghĩ… thể giữ được kh?”
Câu nói vừa dứt
Lục Kiến lập tức áp sát.
Kh còn khoảng cách.
Một tay chống lên bàn phía sau cô, khóa cô trong kh gian của .
Tay còn lại nâng cằm cô lên.
Động tác kh mạnh.
Nhưng kh thể thoát.
“Em đang thử giới hạn của .”
nói khẽ.
Ánh mắt tối lại.
“Hay là… em đang cố tình khiêu khích?”
Hơi thở lướt qua môi cô.
Chỉ cần thêm một chút
Là chạm.
Tô Diệp kh né.
Ngược lại, cô ngẩng mặt lên.
Khoảng cách gần đến mức… môi cô gần như chạm vào môi .
“Vậy nghĩ là gì?”
Giọng cô thì thầm.
Một câu hỏi.
Nhưng là lời mời.
Ánh mắt Lục Kiến tối sầm.
Trong một khoảnh khắc
Sự kiểm soát của … đứt gãy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cúi xuống.
Nhưng lần này
Nụ hôn kh còn vội vã như trước.
Mà chậm.
chậm.
Như đang thử thách sự chịu đựng của cả hai.
Chạm.
Rời.
Lại chạm.
Hơi thở đan xen, nóng lên từng chút một.
Tô Diệp khẽ run.
Kh vì sợ.
Mà vì cảm giác đó… quá rõ ràng.
Quá gần.
Quá nguy hiểm.
Bàn tay cô vô thức siết l áo .
Như muốn giữ.
Hoặc… kh cho bản thân rơi xuống.
Lục Kiến nhận ra.
dừng lại một nhịp.
Ánh mắt cô sâu hơn.
“Em kh sợ .”
Kh câu hỏi.
Là khẳng định.
Tô Diệp lại .
Trong ánh mắt cô
Kh sợ hãi.
Chỉ một thứ còn nguy hiểm hơn.
“Còn …”
“Kh kiểm soát được .”
Kh khí đ cứng.
Một giây sau
Lục Kiến bật cười.
Thấp.
Nguy hiểm.
bất ngờ
bu cô ra.
Khoảng cách lập tức được kéo giãn.
Như chưa từng gì xảy ra.
Tô Diệp khựng lại.
Một thoáng trống rỗng thoáng qua trong lòng.
Nhưng chưa kịp hiểu
đã quay lưng.
“Phòng bên kia.”
Giọng trở lại lạnh lùng.
“Ở lại đây.”
Kh đề nghị.
Là quyết định.
Tô Diệp bóng lưng .
Ánh mắt dần tối lại.
“ kh sợ biến mất ?”
Cô hỏi.
Lục Kiến dừng bước.
Kh quay đầu.
Chỉ khẽ nói:
“Em sẽ kh .”
Một khoảng lặng.
nói thêm, giọng thấp đến mức gần như chỉ cô nghe th
“Vì em cũng giống .”
“Đã bước vào … thì kh thoát ra được.”
Cánh cửa phòng khép lại.
Tô Diệp đứng yên.
Tim cô vẫn đập nh.
Kh vì nụ hôn.
Mà vì
Cô nhận ra một ều đáng sợ hơn.
đàn đó…
Kh chỉ muốn chiếm hữu cô.
Mà còn hiểu cô.
Hiểu đến mức
Khiến cô kh chắc…
Ai mới là đang rơi vào bẫy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.