Tan Hợp Hợp Tan
Chương 8:
Hứa Thư Ninh kh thể cử động, nước mắt cũng trào ra theo.
Cô chưa c.h.ế.t!
Ánh mắt cô kh tự chủ được mà tìm kiếm khắp phòng bệnh.
Mẹ cô vội vàng nói:
“Ninh Ninh đừng lo, bé con khỏe mạnh, chỉ là sinh non nên chưa phát triển hoàn thiện hẳn, tạm thời đang nằm trong lồng kính.”
Hứa Thư Ninh mệt mỏi gật đầu, kh lâu sau lại nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khi tỉnh lại lần nữa, trong phòng bệnh đã thêm một bóng .
Triệu luật sư cô:
“Hứa tiểu thư, nghe nói cô thuận lợi sinh con, đặc biệt đến chúc mừng cô, sẵn tiện tặng cô món quà này.”
Vừa nói, cô vừa l từ trong túi ra hai cuốn sổ đỏ, đưa về phía Hứa Thư Ninh.
“Chúc mừng cô, đã khôi phục lại sự tự do.”
“Tài sản dưới tên Phó Tinh Trầm sẽ được chuyển sang tên của cô trong vòng ba ngày tới.”
Hứa Thư Ninh chậm rãi đưa tay ra nhận l, ba chữ “Gi ly hôn” trên đó, cô vừa rơi lệ vừa mỉm cười.
“Cảm ơn luật sư.”
Bố mẹ giúp sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, Hứa Thư Ninh quay về biệt thự thu dọn đồ đạc, ôm con cùng bố mẹ bắt đầu hành trình trở về nhà.
Khoảnh khắc chiếc xe rời khỏi khu biệt thự, nó lướt qua một chiếc Rolls-Royce.
Mẹ cô liếc một cái, nhíu mày nói:
“Phó Tinh Trầm dẫn theo con hồ ly tinh kia về .”
Hứa Thư Ninh ngước mắt, chiếc xe đang dần xa, ánh mắt tràn đầy vẻ lạnh lẽo.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên, cô chậm rãi nói:
“Chào mừng bọn họ bước vào địa ngục!”
Phó Tinh Trầm, từ nay về sau hận sẽ dài hơn yêu, sống kh bằng c.h.ế.t.
Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cổng biệt thự.
Phó Tinh Trầm dắt tay Ôn Oánh Oánh bước xuống xe, tay còn xách theo một đống quà cáp.
Ôn Oánh Oánh giơ chiếc hộp nhỏ trong tay lên.
“Tinh Trầm, mua cho em nhiều quà như vậy, nhưng lại chẳng mua món nào cho cô Hứa, cô chắc c sẽ kh vui đâu.”
“Hay là, đem chiếc khăn lụa được tặng kèm này cho cô nhé?”
“Vừa hay màu này hơi lỗi thời, kh hợp với em lắm, mà khí chất của cô Hứa lại chín c, hợp với cô .”
Phó Tinh Trầm nghe cô ta nói vậy, trong lòng cảm th an ủi.
“Oánh Oánh, vẫn là em chu đáo.”
“Cô ta hết lần này đến lần khác bắt nạt em, vậy mà em vẫn còn nghĩ cho cô ta.”
“Nếu cô ta được một nửa sự bao dung của em, thì cũng kh đến n nỗi này.”
Ôn Oánh Oánh thân thiết khoác l cánh tay , mỉm cười nói:
“Chỉ cần kh khó xử, em chịu chút uất ức cũng kh .”
Phó Tinh Trầm cười ôm l cô ta, thẳng đến trước cửa chính.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đưa ngón tay nhấn vào khóa vân tay.
Theo bản năng định đẩy cửa ra, nhưng khóa vân tay lại phát ra th báo:
“Mở khóa thất bại, vân tay chưa được ghi nhận.”
Phó Tinh Trầm nhướn mày, tưởng ngón tay đặt chưa đúng vị trí nên đặt lại lần nữa.
Tuy nhiên, th báo phát ra vẫn là:
“Mở khóa thất bại, vân tay chưa được ghi nhận.”
Trong lòng Phó Tinh Trầm chợt hiện lên một cảm giác chẳng lành.
Đồng thời, lại chút giận dữ.
Chẳng lẽ Hứa Thư Ninh vì giận dỗi mà to gan đến mức xóa luôn cả vân tay của ?!
Ôn Oánh Oánh ở bên cạnh an ủi:
“Loại thiết bị ện t.ử này xảy ra trục trặc cũng là chuyện thường tình, hay là gọi ện hỏi cô Hứa xem cô thể về mở cửa kh.”
“Hoặc là chúng ta gọi thợ sửa khóa đến cũng được.”
Phó Tinh Trầm lạnh mặt l ện thoại ra, bắt đầu bấm số của Hứa Thư Ninh.
Tuy nhiên, cuộc gọi hồi lâu vẫn kh bắt máy.
Phó Tinh Trầm gọi thêm m cuộc nữa, vẫn kh ai nghe.
Phó Tinh Trầm nhớ lại cuộc ện thoại trước khi cùng Ôn Oánh Oánh, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an lạ lùng.
Chẳng lẽ Hứa Thư Ninh thật sự đã xảy ra chuyện?
Chỉ mới nghĩ đến khả năng này, hơi thở của đã thắt lại, cảm th khó lòng chấp nhận.
Ôn Oánh Oánh đứng bên cạnh sắc mặt trắng bệch của , khẽ nói:
“Tình hình này, hình như cô Hứa đã cho vào d sách đen .”
“Dù cô cũng đã mang đứa bé trong bụng ra mà vẫn kh về.”
“Kh lẽ cô vẫn còn giận vì m ngày trước giải khuây cùng em chứ?”
Phó Tinh Trầm sững , sau đó cười lạnh.
“Đúng là tính tình càng ngày càng lớn, xóa vân tay thôi chưa đủ, đến ện thoại cũng kh thèm nghe.”
“Vốn dĩ vì nhận được ện thoại từ bệnh viện nên còn hơi lo cho cô ta, định về xem cô ta thế nào.”
“Nếu cô ta đã kh cần thì thôi vậy. Đi thôi, vừa hay em thích căn biệt thự ở khu Đ, chúng ta qua đó ở.”
đang ôm Ôn Oánh Oánh định rời thì một chiếc xe bất ngờ dừng lại bên cạnh.
Luật sư Triệu, đã đứng xem kịch nãy giờ, bước xuống xe về phía Phó Tinh Trầm và Ôn Oánh Oánh.
“ Phó, căn biệt thự này hiện đã là tài sản cá nhân đứng tên thân chủ của , cô Hứa Thư Ninh.”
“Xin hỏi cứ dẫn theo cô Ôn này lảng vảng trước cửa là muốn làm gì?”
Phó Tinh Trầm ngẩn ra, sắc mặt ngay lập tức trầm xuống hoàn toàn.
khác gặp luôn dành cho vô vàn lời khen ngợi.
Chưa từng ai dám dùng từ “lảng vảng” để mô tả !
Sau khi nhận ra d tính của luật sư Triệu, ánh mắt lạnh thấu xương:
“Đến cả luật sư cũng lôi ra ? Hứa Thư Ninh lại đang bày trò gì nữa đây?”
Luật sư Triệu mỉm cười, l từ trong túi ra bản chứng nhận ly hôn của đưa cho :
Chưa có bình luận nào cho chương này.