Tận Hưởng Khoảnh Khắc Này
Chương 19:
"Sắp xếp của là việc riêng của ." nói với vẻ mặt kh cảm xúc: "Nghiêm Cảnh Hiên, biết đã bạn gái mới , kh cần thiết tiếp tục dồn sức vào đâu."
Nói ra câu này, đã hối hận ngay lập tức.
Quả nhiên, Nghiêm Cảnh Hiên chống tay lên mặt bàn, cúi xuống, thẳng vào mắt : "Nói cho biết, Giang Nghiêu, cô đang ghen à?"
"... Nói những lời này ý nghĩa gì, ngay từ đầu đã thỏa thuận , và kh quan hệ gì, kh cần chịu trách nhiệm với nhau."
muốn tránh ánh mắt của ta, nhưng lại bị Nghiêm Cảnh Hiên giữ chặt cằm, buộc ngước mắt thẳng vào ta.
"Giang Nghiêu, này."
Nghiêm Cảnh Hiên là mạnh mẽ, kh cho phép từ chối và mang tính xâm lược cao, luôn biết ều này; nhưng hầu hết thời gian, ta đều tỏ ra vẻ vô hại, lười biếng, khiến mất cảnh giác và lầm tưởng rằng thể kiểm soát ta.
Nhưng đó chỉ là ảo giác mà thôi.
ta chỉ nói với rằng, ta thể dừng chân vì . Nhưng khi ta lại dẫn một cô gái đến bắt chuyện ngay trước mặt , tâm trí đã rối loạn.
Trước mặt Nghiêm Cảnh Hiên, vĩnh viễn kh thể nắm được quyền chủ động.
ổn định lại tinh thần, cố gắng giữ bình tĩnh dưới ánh mắt sắc bén của ta: " đã đọc thư của ."
"Ừm, ?"
Từ ta tỏa ra một mùi hương lạnh lẽo, dễ chịu, lẽ là nước hoa của một thương hiệu ít biết đến Thực tế, từ lần đầu tiên gặp Nghiêm Cảnh Hiên, trên ta đã mùi này, và nó nh chóng trở thành một dấu hiệu để nhận biết ta.
còn chưa kịp nói tiếp thì cửa bỗng tiếng động.
ngước mắt , là Hạ Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-huong-kho-khac-nay/chuong-19.html.]
trai trẻ đứng ở cửa, ánh mắt sâu thẳm về phía này. Giữa sự giao thoa của ánh sáng và bóng tối, vùng tối nhất lại đổ xuống đáy mắt , lột trần lớp ngụy trang ngoan ngoãn, ngây thơ thường ngày.
Khoảnh khắc đó, tr giống như một trưởng thành sắc sảo, hoàn toàn thể tự gánh vác mọi chuyện.
Nghiêm Cảnh Hiên kh hề bận tâm, ta thậm chí còn kh quay lại Hạ Ngôn một cái, chỉ chăm chú , như thể đang chờ đợi một câu trả lời.
nghiêm giọng nói nhỏ: "Đứng thẳng lên."
"Được ."
ta nhún vai, đứng thẳng dậy. Chỉ trong vài giây đó, Hạ Ngôn đã bước đến, đứng sóng vai với Nghiêm Cảnh Hiên trước bàn làm việc của .
Hai gần như cao bằng nhau, chỉ là so với Nghiêm Cảnh Hiên, vóc dáng của thiên về nét thiếu niên hơn.
"Giang Nghiêu, em đã xử lý xong phần kết thúc c việc , chúng ta thể được ." Hạ Ngôn hoàn toàn xem như kh th Nghiêm Cảnh Hiên. "Em đã đặt nhà hàng, bây giờ là vừa."
Nghiêm Cảnh Hiên đứng bên cạnh , đột nhiên bật cười: "Đặt nhà hàng, dùng tiền lương thực tập Giang Nghiêu trả cho à?"
Hạ Ngôn ngước cằm lên, kiêu ngạo ta: "Chuyện này kh phiền Nghiêm tổng bận tâm."
"Thật ra vẫn luôn tò mò, tại Giang Nghiêu đến cả nhà họ Lục cũng kh dám tin hoàn toàn, nhưng lại chưa từng nghi ngờ ."
Nghiêm Cảnh Hiên thong thả nói: "Chẳng lẽ là vì dáng vẻ ngây thơ, ngu ngốc mà diễn ra quá chân thật, khiến cô tin rằng đó chính là ; thậm chí còn nghĩ rằng ấm nhà họ Hạ chỉ là một sinh viên nghèo bình thường, còn cổ đ bí ẩn nắm giữ 11% cổ phần của Triều Hòa lại cần vào c ty chúng để hoàn thành kỳ thực tập mùa hè của ?"
Hạ Ngôn đang đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, khẽ hỏi: "Là thật ?"
mở miệng, khó khăn thốt ra: "Giang Nghiêu, em thể giải thích..."
"Giải thích cái gì? Giải thích việc cố ý cung cấp th tin cho cô Đường Tuyết kia, dùng thân phận cổ đ của để bảo chứng cho Giang Nghiêu, hòng sau này kể c với cô ? Hay là sự thật rằng từng cố ý ở bên cô chỉ để trả thù cha ruột bội bạc, ruồng rẫy?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.