Tàn Mộng
Chương 1:
Trời tháng Mười, tuyết chưa rơi mà gió đã lạnh như lưỡi đao. Trong hoàng cung thâm u, những hàng ngói lưu ly phản chiếu ánh trăng bạc, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió quét qua hành lang dài, va vào châu liêm leng keng như tiếng cười ma quái của đêm đ.
Yến Trì quỳ trước ện Đ Cung đã nửa c giờ. Áo hoạn quan x nhạt phủ đầy bụi, tay siết chặt khay trà đã nguội, đôi mắt rũ xuống như thể chẳng còn hơi ấm nào trên .
ta nói, hầu hạ Thái tử Trần Ly chẳng khác nào bước chân vào miệng hổ. Vị ện hạ , sinh ra trong nhung lụa, là đích tôn hoàng gia, lại nổi tiếng vì tàn tâm và lạnh tính. Một ánh , một câu nói cũng thể khiến quỳ dưới chân mất mạng.
Yến Trì biết rõ, vẫn tự nguyện xin vào hầu hạ bên cạnh y.
Cánh cửa ện “két” mở, thị vệ khom :
– Thái tử ện hạ cho gọi.
cúi đầu, lặng lẽ bước vào.
Trong ện, hương trầm nghi ngút, vách ngọc phản chiếu ánh đèn vàng ấm, song lại chẳng thể xua hơi lạnh như từ tận lòng đất. Trên ngai cao, khoác hoàng bào ngồi nghiêng, tay cầm tấu chương, ánh mắt như d.a.o liếc qua thân ảnh nhỏ bé đang quỳ dưới nền.
– Ngươi là Yến Trì?
Giọng nói trầm thấp, pha chút mỏi mệt nhưng vẫn lạnh đến tận xương.
– Dạ. Nô tài Yến Trì, mới được ều từ Nội giám viện tới hầu bên ện hạ.
– Hầu ta? – Khóe môi Trần Ly nhếch nhẹ, nụ cười mang theo châm biếm.
– Ngươi biết, hầu ta đều kh sống quá ba tháng chứ?
– Nô tài biết.
Yến Trì cúi đầu, giọng mềm như gió. Nhưng nếu ai tinh ý sẽ nhận ra, trong câu trả lời kia chẳng hề sợ hãi, chỉ một thứ bình thản đến quái lạ.
Trần Ly hơi nheo mắt. Y tựa vào ngai, hờ hững nói:
– Được. Từ nay, ngươi theo hầu ta. Nếu ý nghĩ khác… ta sẽ tự tay m.ó.c t.i.m ngươi ra. – Y cười, ánh mắt lướt qua như băng giá
Yến Trì cúi thấp đầu, giọng khẽ:
– Nô tài xin ghi nhớ.
Đêm đó, được giao dọn thư phòng.
Trần Ly kh ngủ, y thường thức đến c ba để duyệt tấu chương, ánh nến lay động soi bóng y lên vách, dài và sắc như th kiếm chưa bao giờ tra vào vỏ.
Yến Trì đứng hầu một bên, yên lặng như chiếc bóng. rót trà, thay nghiên mực, gấp tấu chương, mọi động tác chuẩn xác đến lạnh lẽo.
Một lần, tay vô tình chạm vào bút ngọc của Thái tử. Trần Ly kh nói gì, chỉ liếc một cái. Cái liếc đủ khiến quỳ xuống xin tội.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– Tội gì? – Thái tử hỏi, giọng mơ hồ.
– Tội bất kính.
– Ngươi biết kính là gì ?
Yến Trì khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến nỗi chẳng ai th rõ:
– Biết chứ, kính là khi đã quên chính .
Trần Ly ngẩng lên, ánh mắt thoáng biến sắc, bật cười. Tiếng cười lạnh như đêm đầu đ:
– Hay. Kẻ như ngươi… lẽ sống được hơn ba tháng.
Tin đồn trong cung nh như gió. ta xì xào rằng hoạn quan mới Yến Trì là kẻ nhan sắc kỳ lạ – chẳng nam chẳng nữ, gương mặt th tú đến mức khiến ta kh dám lâu. Nhưng đôi mắt , đen và tĩnh như mặt hồ trong đêm, lại khiến ai đối diện cũng th sợ.
Sợ, vì chẳng đoán được trong đó là gì – thần phục, hay hận thù.
lần Thái tử nổi giận, ném tách trà vào đầu một thị nữ. Yến Trì bước lên, kh nói gì, chỉ quỳ xuống dọn mảnh vỡ, m.á.u từ bàn tay chảy ra, vẫn kh kêu một tiếng. Trần Ly lâu, sau đó nói nhỏ:
– Ngươi kh sợ c.h.ế.t ?
– Nô tài chỉ sợ làm sai.
Câu trả lời khiến y im lặng suốt đêm.
Đêm đ thứ mười, tuyết bắt đầu rơi. Trần Ly ngồi trước án thư, ánh đèn hắt lên gương mặt tuấn lệ mà lạnh lẽo như ngọc. Yến Trì lặng lẽ châm hương, bỗng nghe giọng y vang lên khẽ như gió:
– Ngươi từng hận ai chưa?
Yến Trì khựng lại. Tay run một chút, nhưng nh bình tĩnh:
– Nô tài… kh dám hận.
– Vì ?
– Vì hận thì sẽ nhớ, mà nhớ thì sẽ đau.
Trần Ly quay đầu, lâu. Ánh mắt , Yến Trì từng th – bảy năm trước, trong đêm mưa m.á.u , kéo một thiếu niên trọng thương từ đống xác binh lính ra, che gương mặt hoàng tộc dưới áo choàng của .
Thiếu niên … chính là Trần Ly. Chỉ là, y kh còn nhớ.
Yến Trì cúi đầu thật sâu, giấu tất cả. Gió ngoài cửa thổi mạnh, tuyết phủ kín mái ngói lưu ly, những b trắng muốt rơi xuống nền đen, tựa như vô số mảnh linh hồn lặng lẽ bay .
Trong ện, ngọn nến chập chờn, soi hai bóng – một ngồi, một quỳ, một lạnh, một tĩnh – chẳng ai biết, dây tơ nghiệp oán đã từ lâu quấn chặt hai kẻ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.