Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương 11: Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Chương trước Chương sau

“Ài, thiếu chút nữa quên mất, quà tặng vương phi còn chưa mang ra nữa.”

Lâm phu nhân kêu lên một tiếng, cắt đứt mạch suy nghĩ của Lâm Tư Niệm.

Bà đứng dậy, l ra một hộp quà dài và vài hộp thuốc trong rương quần áo.

Một thị tỳ l lợi đứng ở bên th liền vội vàng khom về phía trước nói: “Phu nhân, đường đã mệt, hãy nghĩ ngơi l sức, nô tỳ giúp mang qua.”

Thị tỳ trong Định Tây Vương phủ đều niềm nở chu đáo. Lâm Tư Niệm biết, đây chắc c trong phủ đã nói trước với bọn họ nguyên nhân thể trở thành chủ của bọn họ.

Nghĩ một hồi, Lâm Tư Niệm nói với mẫu thân: “Hay là để con tự mang . Chúng ta đã làm phiền trong phủ nhiều , nếu như kh th nữ chủ nhân ở đây e là kh được lễ phép cho lắm.”

Lâm phu nhân cười đồng ý, Lâm Tư Niệm quay nhận l chiếc hộp giao cho thị tỳ, cười nói: “Làm phiền dẫn đường.”

Dung nhan của Lâm Tư Niệm cũng được cho là xinh đẹp, cười rộ lên lại càng rực rỡ, đôi mắt l lợi, l mi dày đậm, đuôi mắt hơi cong lên như vẽ một đường chỉ, linh động mà long l. Hai nam chủ nhân của Định Tây Vương phủ đều là trong quân đội ăn nói cẩn thận, chỉ nữ chủ nhân duy nhất nhưng lại một lòng hướng đạo, trong phủ ít khi thể th nụ cười th thuần mềm mại như vậy, thị tỳ nhất thời đỏ mặt, kh nhịn được khẽ cười một tiếng.

Lâm Tư Niệm tâm tư trong sáng kh để bụng. Thị tỳ áo x cảm kích nàng, quay dẫn nàng đến hậu viện.

Lâm Tư Niệm bước chút khó khăn. Hai rẽ qua vài hành lang, qua đài nước đầy sen hồng, lại qua hoa viên hậu viện mới mơ hồ tr th một tiểu viện th tịnh, tường trắng mái cong, trên tường dùng bút l khỏe k viết lên một chữ “Đạo” thật lớn, ước chừng đó chính là nơi Vương phi tu đạo.

Biệt viện và hậu hoa viên một đường mòn nhỏ rãi đá cuội th nhau, thị tỳ áo x kia dường như quên chân Lâm Tư Niệm tật, liền dẫn nàng lên con đường rãi sỏi kia. Lâm Tư Niệm nhịn xuống đau nhức, ở đằng sau, thật lâu mới thể đến được tiểu viện.

Thị tỳ gõ cửa, đợi nhận được sự cho phép mới mang Lâm Tư Niệm vào phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tan-phe-phi-nang-dam-chay/chuong-11-tan-phe-phi-nang-dam-chay.html.]

Tay Lâm Tư Niệm cầm túi thuốc, cảm giác đầu tiên khi bước vào phòng là lạnh đến thấu xương. Đây kh là sự lạnh lẽo của con mà là sự vắng lặng của cõi lòng. Trong phòng sắp xếp vô cùng đơn giản, một ngọn đèn, một hương án, cộng với ba bức tượng thần, nhang khói màu x lượn lờ, trong ánh sáng nhàn nhạt hợp vào biến mất. Lâm Tư Niệm xuyên qua quầng sáng lờ mờ vào, th trên đoàn bồ cạnh hương án một nữ nhân áo b đang nhắm mắt tĩnh tọa, tuy rằng kh son phấn nhưng dường như thể th được dung nhan k thành lúc còn trẻ.

Đây là vợ lớn của Tạ Doãn, Bình Tây Vương Phi Dương Thị.

Tỳ nữ áo x mang mở chiếc hộp ra, nhẹ nhàng đặt trước mặt Vương phi, đợi nàng xem xét. Tay Vương phi vuốt lên hoa lan tiếp tục nhắm mắt tĩnh thần, chỉ âm th từ mũi phát ra nhè nhè, chứng tỏ bản thân đã biết.

Thị tỳ khom lưng thối lui, Lâm Tư Niệm co lại bàn chân đang đứng đến cứng đờ chầm chậm quỳ xuống, khóe miệng từ đầu đến cuối vẫn nở một nụ cười lễ phép: “Tiểu nữ Lâm Thị Tư Niệm, bái kiến Vương phi.”

Nghe th tiếng của nàng, Vương phi nhẹ nhàng mở mắt, để lộ ra đôi con ngươi xinh đẹp nhưng lạnh lùng như Tạ Thiếu Ly. Bà thản nhiên Lâm Tư Niệm, cất tiếng nói lạnh lẽo đầy kỳ ảo: “Ta nhớ con, viên minh châu của Lâm Duy Đường. Con cũng đã m năm chưa đến đây.”

“Bảy năm ạ.” Lâm Tư Niệm ngồi nghiêm chỉnh ôm túi thuốc, nhẹ nhàng nói: “Đây là túi thuốc thơm gia mẫu ều chế, đặt ở bên gối hoặc treo ở đầu giường thể giúp th m.á.u an giấc, kéo dài tuổi thọ. Cũng chẳng là đồ vật đắt tiền gì, mong Vương phi đừng chê cười,”

Nữ nhân đã đên độ tuổi này càng ngủ kh ngon, túi thuốc này của Lâm Tư Niệm tuy kh đáng giá nhưng lại hợp ý Vương phi. Sắc mặt Vương phi hòa hoãn, khóe môi cũng dịu dàng kh ít, nói: “Thật là đã khiến mẫu tử các hao tâm , kh gọi mẫu thân con đến đây?”

Lâm Tư Niệm vội vàng quỳ nói: “Gia mẫu kh muốn qu rầy Vương phi tu dưỡng, mong Vương phi tha tội.”

“Sau này đều là một nhà kh cần khách khí như vậy.” Vương phi lại khép hờ mắt nói: “Thay ta cám ơn mẫu thân con, buổi tối ở lại dùng cơm hẵng .”

Lâm Tư Niệm cười nói “Vâng” lại theo chỉ dẫn của thị tỳ nhỏ giọng ra khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa viện, Lâm Tư Niệm liền thở phào nhẹ nhõm. Sau này nếu như ở trong Vương phủ sẽ kh thiếu được những cuộc hàn huyên đầy tính thăm dò như vậy.

Vừa mới lại quỳ, chân Lâm Tư Niệm bắt đầu đau nhức, may mà thị tỳ áo x kia đã về trước, bản thân định tìm một nơi nghỉ ngơi một lát về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...